The Soda Pop
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212060

Bình chọn: 7.5.00/10/1206 lượt.

thể chạy trốn là lúc Thanh Huyền giãy dụa giữa tuyệt vọng. Nếu hắn thật sự không trốn được thì lấy gì thực hiện lời thề nguyện đã hứa với sư phụ?

Khoảnh khắc đó, hắn không sợ chết, hắn chỉ hận bản thân mình vô dụng, đừng nói là bảo vệ sư phụ, mà ngay cả tự bảo vệ bản thân cũng không làm được.

Đã như vậy thì có tư cách gì để nghịch mệnh trời, đảo càn khôn?

Bị Dụ Lan buộc phải chạy về phía trước, ánh sáng càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng Thanh Huyền cũng đến một hang động thiên nhiên cực rộng. Bên kia vách đá chắc chắn là vùng trời bên ngoài, trên vách đá có một lỗ nhỏ để ánh sáng chiếu xuống, trên tảng đá giữa động chính là Cứ Phong đã sắp hồn phi phách phách tán.

Cứ Phong đã gần ngừng thở, đôi mắt màu xám tro, nhìn thấy Thanh Huyền, ánh mắt không chút sợ hãi lẫn vui mừng, chỉ có nét thê lương đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt. Y muốn nói chuyện, nhưng bị “Kim giao tiên” làm cổ họng bị thương nên nói năng càng khó khăn.

Thực ra y không thể chống đỡ được lâu đến vậy, là Dụ Lan đã dùng mấy trăm năm tu vi giữ lại hồn phách của y, giúp y kéo dài hơi tàn.

Thanh Huyền bị buộc chạy đến góc hang, không còn chỗ trốn, chỉ có thể dùng hết sức vung “Càn Khôn kiếm” lên, liều mạng cá chết lưới rách. Dù Dụ Lan ra chiêu tàn nhẫn vô tình, cũng không quên bảo vệ Cứ Phong rất chặt chẽ, không để trận giao đấu này ảnh hưởng đến y.

Lúc Thiên Sắc chạy tới là lúc nhìn thấy cảnh tợn đáng sợ nhất —

“Ô giao tiễn” trong tay Dụ Lan đang đâm thẳng về phía cổ họng của Thanh Huyền!

Khoảnh khắc đó, tựa như thấy được cảnh tượng đáng sợ “Ô giao tiễn” cắt cổ họngThanh Huyền, máu tươi phun ra khắp nơi, Thiên Sắc đã bất chấp đạo nghĩa quy củ, cầm Lục Kiếm Tiên trong tay, phóng lên đâm thẳng về phía Dụ Lan từ sau lưng! Làm vậy dù không thể lấy mạng Dụ Lan cũng có thể khiến nàng ta bị thương nặng,

Ngay lúc này, Cứ Phong đã làm một chuyện không ai ngờ tới!

“Dụ Lan!” Y gọi tên người mình yêu đầy thê lương, dùng chút sức lực cuối cùng, đâm thẳng bàn tay vào ngực mình, thậm chí lúc đầu ngón tay chạm đến trái tim cũng không ngừng lại, cứng rắn đẩy mạnh vào trong —

“Cứ Phong —” Dụ Lan hoảng sợ kêu lên đầy tuyệt vọng, không còn cố gắng tấn công Thanh Huyền nữa, phóng thẳng về phía Cứ Phong đã như mành chuông trước gió!

Trơ mắt nhìn dòng máu đỏ tươi tuôn ra không ngừng từ vết thương, đây là lần đầu tiên Dụ Lan đối mặt với vết thương chí mạng thế này, chân tay luống cuống, gấp gáp đến độ mặt mày trắng bệch, như sắp điên loạn: “Cứ Phong, đồ ngốc này! Vì sao chàng — “

“… Đừng… vì ta tạo nghiệp chướng nữa…” Những lời hấp hối nói ra khiến người ta như không thể nghe được, Cứ Phong chỉ mỉm cười, cực kỳ điềm tĩnh, cực kỳ yên bình: “… Dụ Lan… Rất xin lỗi… Cho tới nay… Đều là… Ta… làm liên lụy đến nàng…”

Trong lòng y biết rõ, nếu không tự sát để làm đường lui, chắc chắn Dụ Lan sẽ bị thương nặng dưới kiếm của Thiên Sắc. Khi đó đừng nói muốn lấy thân thể Thanh Huyền để mình sống nhờ, ngay cả Dụ Lan cũng lành ít dữ nhiều, bị buộc vào đường cùng. Nếu tất cả đều là vì y vậy thì để y chấm dứt mọi chuyện đi…

Dụ Lan cũng không nói lời nào, nước mắt tuôn ra không ngừng, vội vàng ôm lấy chàng trai trước giờ luôn quật cường, máu từ ngực y tuôn ra như đóa hoa rực rỡ đầy thê lương, ướt đẫm bàn tay nàng, thấm vào quần áo nàng, cũng làm tổn thương nàng sâu sắc. Nhưng nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, nén đau thương tận đáy lòng, cảm giác hành động tự sát này không chỉ làm tổn thương trái tim của y mà còn của chính nàng nữa.

Thấy Dụ Lan không nói gì, Cứ Phong run run vươn tay lên, muốn ôm lấy khuôn mặt nàng, nhưng vì bàn tay kia đang cắm sâu trong ngực, một cử động nhỏ thôi cũng sẽ khiến y đau đớn sống không bằng chết. Y thở nặng nhọc, bàn tay buông xuống nhưng đã được Dụ Lan giữ chặt lại. Sau đó nàng cúi người xuống, áp sát mặt lại gần, đưa bàn tay của y lên vuốt ve khuôn mặt nàng.

“Hứa… với ta… Kiếp sau đừng đi tìm ta…” Như là đã mỏi mệt không thể chịu đựng nổi, Cứ Phong nhắm mắt lại, hàng mi dày lẳng lặng rủ xuống che khuất ánh mắt, mặc cho ánh ban mai chiếu xuống xua tan bóng tối tịch liêu. Một lúc sau, y mới mở mắt ra, bên môi là ý cười như tự giễu pha lẫn cảm giác thỏa mãn đầy phức tạp, nhẹ nhàng thốt lên: “… Đừng gượng ép nữa… Nàng có số mệnh của nàng… Ta có số mệnh của ta… Luân hồi… Chúng ta… có lẽ nên… Trở lại… những gì thuộc về chính mình… Con đường…”

“Đồ ngốc này!” Những lời Cứ Phong giống như một mũi tên đâm thẳng vào ngực Dụ Lan, khiến nàng ngầm đau đớn không thôi. Thời khắc này, rõ ràng là khoảnh khắc đau đớn trước tử biệt nhưng nàng lại tức giận không thể khống chế đến run người: “Chàng ghét ở cùng ta đến vậy sao?”

“Nếu… Có thể lựa chọn… Ta tình nguyện… Chúng ta… Chưa bao giờ gặp nhau…” Y đáp lại câu hỏi, giọng đứt quãng, mỗi cử động đều chạm đến vết thương chí mạng kia, nhưng vẫn đau khổ chống đỡ.

Đúng vậy, nếu có thể lựa chọn, y nguyện lòng bị thiêu sống trên bờ sông, cũng không muốn nhìn thấy người con gái y yêu thương vì y mà bị chúng bạn xa lánh. Nếu có thể lựa chọn, y nguyện lòng gặp kiếp nạn giữa luân hồi, dù phải chết trẻ cũng không muốn