phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu. “Sư phụ, chúng ta về Ngọc Hư cung ư?” Nàng ta nhìn bàn tay bị tam muội chân hỏa thiêu, nghĩ tới việc mình từng chịu thiệt trước Thanh Huyền, nàng càng ghét cái cặp thầy trò xem thường luân lý đạo đức kia, nàng ta oán hận hạ quyết tâm phải chăm chỉ tập luyện rồi kiếm thời cơ trả thù một phen.
Vừa rồi, sư phụ đã lấy lại Cửu chuyển chân hồn đan từ tay người thần bí… Còn người thần bí kia là ai sư phụ không nhắc nên Tử Tô không dám hỏi, dù sao sư phụ luôn biết mình cần làm gì… Chỉ cần mang Cửu chuyển chân hồn đan về Cửu Trọng Thiên là có thể hoàn thành nhiệm vụ Hạo Thiên giao… Lúc nãy khi Thiên Sắc hỏi, nàng ta chưa kịp hoàn hồn, không hiểu vì sao sư phụ nói dối rằng còn chưa tìm thấy Cửu chuyển chân hồn đan, bây giờ nghĩ lại chẳng phải Thiên Sắc cũng muốn có Cửu chuyển chân hồn đan hay sao… Chắc là sư phụ không muốn tạo thêm rắc rối…
… Nữ tử kia yêu và thành thân với ai cũng được, sau này chắc sư phụ sẽ không còn nghĩ tới…
Đúng lúc Tử Tô đang miên man suy nghĩ, Phong Cẩm đột ngột lên tiếng: “Tử Tô, nếu vi sư yêu cầu ngươi giữ kín bí mật, ngươi làm được chứ?”
“Sư phụ?!” Ngẩng đầu, Tử Tô vừa thắc mắc vừa ngờ vực hỏi.
“Tất cả mọi hậu quả, tự vi sư gánh chịu.” Dõi theo hướng Thanh Huyền và Thiên Sắc đi xa, thần sắc Phong Cẩm nghiêm nghị, lạnh lùng, ngữ điệu nghiêm khắc vô tình: “Nếu ngươi thật xem ta là sư phụ ngươi, dù xảy ra chuyện gì đi nữa, ngươi nhất định phải giữ kín bí mật này.”
Có lẽ, đây là lễ vật tốt nhất y có thể tặng nàng khi nàng thành thân…
Hết chương 62
Chương 63
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Lúc Thanh Huyền và Thiên Sắc về đến Ninh An vương phủ, ngoài cửa đã vang lên tiếng chiêng trống và pháo nổ rộn ràng, Triệu Thịnh cưỡi một con tuấn mã, bên cạnh là kiệu hoa tám người khiêng của Tố Bạch.
Thừa lúc này, Thiên Sắc và Thanh Huyền dùng phép thuật, biến thành Dụ Lan và Cứ Phong.00
Đây là lần đầu tiên Thanh Huyền dùng thuật biến hình, tuy rằng cảm giác rất lạ lẫm nhưng cũng có chút không tự nhiên. Dù sao, kiểu cách của hắn khác xa Cứ Phong, giờ chẳng có thời gian chuẩn bị, muốn giống như đúc thật sự rất khó. Nhưng cũng may thường ngày, Cứ Phong vô cùng lạnh lùng chẳng thèm bận tâm tới ai nên hắn không lo lắng sẽ bị người khác nhận ra, chỉ cần ít nói một chút là được. Hơn nữa, lúc nhìn thấy Thiên Sắc biến thành Dụ Lan ngồi kế bên, hắn đột nhiên cảm thấy chút mất tự nhiên này chẳng có vấn đề gì.
Thiên Sắc bây giờ biến thành Dụ Lan, ngồi trên hỉ đường, là chủ hôn cho Triệu Thịnh và Tố Bạch. Y phục của công chúa kết hợp với khăn quàng và cửu địch quan, dù không xinh đẹp bằng y phục màu đỏ vẫn mặc nhưng vẫn cực kỳ hợp với nàng. Tuy mang dáng vẻ của Dụ Lan nhưng không hề biếng nhác tùy tiện, nét mặt điềm đạm, hơi lạnh lùng lại nghiêm túc. Trong mắt nàng, hôn lễ này là của một cặp đôi lưỡng tình tương duyệt nên phải cực kỳ cẩn thận, không thể xem như trò đùa.
*Cửu địch quan: một loại nón dành riêng cho phi tử, thái tử phi, vương phi và công chúa. Nhìn Triệu Thịnh mặc lễ phục, cầm một đầu dải lụa hỉ dẫn Tố Bạch chậm rãi đi tới, Thanh Huyền có thể cảm giác được con đường tương lai rộng mở của Triệu Thịnh, nếu là mấy ngày trước có lẽ hắn sẽ cực kỳ hâm mộ, nhưng hôm nay, trong đầu hắn chỉ còn hình ảnh hắn nắm tay Thiên Sắc bước về phía trước trong hang động ẩm ướt tối tăm kia.
Không một lời dư thừa, cũng không cần phải tiếp xúc thân mật, chỉ siết chặt bàn tay nàng trong tay hắn, giống như trái tim đang đập mạnh mẽ trong lồng ngực cũng mượn sự tương giao chặt chẽ giữa hai bàn tay rung động đến từng mạch máu. Khoảnh khắc ấy, hắn có thể cảm giác được sự bình yên của nàng, cứ như vậy dắt nhau qua cả đời cả kiếp, đời đời kiếp kiếp.
Nhưng ngay sau đó, thật đáng ghét, hắn nhìn thấy bóng dáng hai thầy trò Phong Cẩm và Tử Tô. Đặc biệt là Phong Cẩm, vóc dáng của y vốn cao ráo, lại thêm khí chất hơn người, hệt như hạc giữa bầy gà, cực kỳ nổi bật. Hơn nữa, ánh mắt hắn không hề nhìn Triệu Thịnh và Tố Bạch mà chỉ nhìn chằm chằm không chớp mắt người chủ hôn là Thiên Sắc trên hỉ đường.
Không phải đã cáo từ rồi sao, y còn mặt dày bám tới đây để làm gì?
Đúng là oan hồn không tan mà!
Trong lòng Thanh Huyền cực kỳ khó chịu, cố ý bước lên trước mặt Thiên Sắc, trước mắt bao người cũng không coi ai ra gì ghé sát tai nàng vô cùng thân thiết, vẻ mặt có chút mờ ám: “Sư phụ —” chưa nói được gì, thậm chí còn chưa nói tiếp, hắn đã vô cùng ngạc nhiên nhận ra một người trong đám đông.
Người đó chính là Bán Hạ đã biến mất từ lúc vào Âm ty!
Xem ra, đúng là cha con tình thâm, chắc hôm nay Bán Hạ sư bá đặc biệt đến dự lễ rồi. Có điều hôm ấy, sau khi đến Cửu Trọng Ngục đã xảy ra chuyện gì, sư bá và Bắc Âm Phong Đô đại đế đã giải quyết ân oán trong nhà như thế nào?
Đối với Bán Hạ, Thanh Huyền có rất nhiều câu hỏi, nhưng không hiểu vì sao hắn phát hiện hôm nay ánh mắt Bán Hạ rất kỳ lạ, đầu tiên là nhìn Thiên Sắc chằm chằm không chớp mắt, sau đó quay ngược lại nhìn Phong Cẩm. Phong Cẩm nhanh chóng phát hiện ra Bán Hạ nhưng không ai thèm chào hỏi, chỉ thản nhiên nhìn nhau. Chỉ trong chớp mắt, khôn