Old school Easter eggs.
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212151

Bình chọn: 9.5.00/10/1215 lượt.

ình?!” Y nói rất nhẹ nhàng đơn giản nhưng cực kỳ sắc bén, cuối cùng y nhạo báng hừ một tiếng, đôi mày nhíu lại như chế giễu. Lạnh lùng, tràn đầy khinh thường, nói hết mọi nguyên nhân thật rõ ràng: “Nếu không phải như vậy, sao Bạch Liêm lại hiểu lầm Thiên Sắc và ngươi thực sự có quan hệ vợ chồng, chán nản ôm đau thương trở về Cửu Trọng Ngục?”

Phong Cẩm không ngờ tâm tư và tính toán của mình ngày đó lại bị Bán Hạ nhìn thấu, chợt nhíu mày trán nhăn lại: “Ngươi —” y muốn nói gì đó nhưng không nói nên lời, chỉ có thể thở dài, ánh mắt lảng tránh coi như cam chịu.

“Xem ra ta cũng không nói gì sai.” Bán Hạ xoay người liếc Phong Cẩm, mày nhướn lên, giọng vẫn trầm thấp, nhưng đôi mắt đen cực kỳ sắc bén làm cho người ta không thể thở nổi: “Hôm nay, cho dù Thiên Sắc nổi loạn cũng không có gì nghiêm trọng, Thanh Huyền là vị hôn phu tương lai của muội ấy nhất định sẽ chăm sóc cẩn thận, không phiền đến chưởng giáo sư huynh phải bận tâm.”

Nói xong, y liền bỏ đi, chỉ còn lại một mình Phong Cẩm đứng lặng thật lâu trên hỉ đường phủ kín vải đỏ kia, giống như đối mặt với một kết cục khó khăn, không thể cứu vãn.

******

Khi thị nữ dẫn hai người đến tẩm phòng, Thanh Huyền mới nhận ra một vấn đề quan trọng.

Bây giờ hắn mang khuôn mặt của Cứ Phong, Thiên sắc là Dụ Lan, đương nhiên thị nữ dẫn họ về viện riêng dành cho Dụ Lan và Cứ Phong.

Xưa nay, Dụ Lan không bao giờ để bản thân phải thiệt thòi, ăn mặc chi tiêu luôn là thứ tốt nhất, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu nàng chọn thân phận “Cửu công chúa”. Bởi vậy, tẩm phòng Triệu Thịnh chuẩn bị cho nàng cực kỳ xa hoa.

Vì Dụ Lan và Cứ Phong không thích thị nữ hầu hạ theo quy củ, nên sau khi dẫn Thanh Huyền đến cửa tẩm phòng liền lặng lẽ lui xuống. Thanh Huyền đặt Thiên Sắc lên giường, thấy hai má nàng đỏ ửng như đóa tường vi nở rộ, ngay cả đôi môi cũng đỏ thắm ướt át, mê hoặc lòng người khiến thân người đã nóng lại càng nóng hơn.

Thanh Huyền đưa tay chạm lên trán nàng, lòng đầy thắc mắc không hiểu vì sao người nàng ngày càng nóng.

Nếu sư phụ thật sự say thì bí ẩn duy nhất là chén trà Tố Bạch vừa dâng lên. Nhưng đó rõ ràng là trà, không phải rượu, mà dù là rượu thật thì hắn ở với sư phụ bao năm tuy chưa từng thấy người uống rượu, nhưng Lam Không và Mộc Phỉ từng nói tửu lượng của sư phụ không tệ, có thể nói là “ngàn chén không say”, sao chỉ uống một ngụm đã say mềm như thế này?

Vậy rốt cuộc chén trà kia có bí ẩn gì?

Đúng lúc hắn trăm mối không thể giải thì Thiên Sắc đang mê man chợt mở mắt ra, trong đôi mắt mơ màng phản chiếu bóng dáng của hắn, dường như bị khó chịu vì sức nóng lan tỏa khắp người, nàng khẽ rên lên rồi nhắm mắt lại.

Có lẽ không thể khống chế thần trí, pháp thuật của nàng không còn hiệu lực, cả hai đều trở về hình dáng của mình.

Chỉ vì một tiếng rên khẽ này, trái tim Thanh Huyền chợt nảy mạnh lên, giống như tiếng lòng bị một bàn tay vô hình phớt qua, thổi bùng lên ngọn lửa, cổ họng khô nóng như bị thiêu đốt. Hắn do dự lén lút nhìn Thiên Sắc, theo mùi hương ngào ngạt đến dung nhan như nước rồi chậm rãi xuống dưới —

Càng đi xuống, hắn càng cảm thấy không thể khống chế bản thân suy nghĩ miên man, ngay cả trước đây những thứ này đã khiến hắn phải mộng xuân, bây giờ lại rõ ràng trước mắt, nhất là đã đoán được tình cảm lưu luyến của hai bên, từng chi tiết đều giống như đã thực sự trải qua, làm hắn cảm thấy viên mãn không thể tự chủ!

Lén lút nuốt nước miếng, ánh mắt hắn dừng lại ở khuôn ngực khẽ phập phồng của nàng, sau đó lặng lẽ chuyển đến bên hông. Khoảnh khắc đó, trái tim hắn ngứa ngáy khôg chịu nổi, bàn tay muốn vươn theo ánh mắt tháo thắt lưng, cởi y phục của nàng —

Không biết vì sao bản thân lại bắt đầu nảy sinh ý niệm như vậy trong đầu, Thanh Huyền nhanh chóng ngắt dòng suy nghĩ, ra sức phỉ nhổ mình. Bây giờ sư phụ mê man không rõ nguyên nhân, đầu óc không minh mẫn, không biết có nguy hiểm gì không, bản thân không nghĩ đến việc chăm sóc người thật tốt ngược lại còn nghĩ đến chuyện dơ bẩn như thế này, đúng là không nên chút nào!

Ép bản thân nhắm mắt lại, hắn buộc mình không được nhìn nàng, lúc này mới phát hiện vừa rồi vội vàng vào phòng, sơ ý quên đóng cửa.

Nghiêng người bước xuống giường, hắn bước lên đóng cửa lại, nhưng ngay lúc xoay người lại, hắn đờ người há hốc miệng!

Thiên Sắc ngồi trên giường, mái tóc hơi rối, khuôn mặt đã hết đỏ, dường như đầu óc đã tỉnh táo lại. Thấy Thanh Huyền xoay người lại, nàng nhướng mày nhẹ nhàng mỉm cười, trên gương mặt trắng nõn như ngọc không hề son phấn lại ẩn hiện chút hồng hào, giống như thoa một lớp son mỏng, khi khẽ mỉm cười liền trở nên quyến rũ mê hoặc lòng người khiến người ta không thể chống đỡ nổi.

Nhưng điều khiến Thanh Huyền đờ người ra không phải thứ này mà là — nàng lại tự tháo thắt lưng, cởi y phục của mình!

“Sư phụ?!” Thanh Huyền như không thể tin nổi vào mắt mình, vì kinh ngạc nên đầu óc trống rỗng, chỉ có thể thốt lên ngập ngừng: “Sư phụ… Người, người đang làm gì vậy?”

“Mới vừa rồi không phải ngươi muốn cởi y phục của ta sao?” Ngước mắt lên nhìn Thanh Huyền đang ngây ra như phỗng, Thiên Sắc cởi chiếc