rất lạ lùng, rõ ràng hắn trông thấy một nam tử đang ngồi nhập định giữa trời băng đất tuyết, bóng dáng người đó rất mờ ảo, nhưng lòng hắn lại dâng lên cảm giác lạ lùng tựa như người nam tử kia chính là hắn.
Xung quanh tuyết bay gió thét, nhưng nam tử kia dường như không thấy lạnh, người đó chậm rãi nhắm mắt lại, nét mặt bình thản. Đột nhiên, một quả cầu lửa từ trên trời rơi xuống vừa đúng rơi vào trong vạt áo nam tử. Người đó khẽ mở mắt ra, phát hiện quả cầu lửa đó là một con chim tước đóng băng đang hấp hối.
Có lẽ vì gió tuyết quá to, trời quá lạnh, con chim tước dù co rúm cơ thể lại để chống lạnh nhưng vẫn không thể đỡ hơn chút nào, tuyết đọng ngày càng nhiều đã bẻ gãy nhánh cây nó đang đậu, với nó mà nói việc đó là trời long đất lở, nó bị rơi xuống dưới. Nam tử khẽ mỉm cười, không hề nhúc nhích, rồi nhẹ nhàng khép mắt lại.
Quả là may mắn vì con chim tước đã rơi vào vạt áo hắn, nếu nó rơi xuống tuyết cho dù không ngã chết cũng sẽ bị tuyết vùi lấp. Con chim tước kia không ồn ào, ầm ĩ như các loài chim khác, nó im lặng dựa vào ngực hắn, sưởi ấm cơ thể nó bằng nhiệt độ cơ thể hắn.
Chẳng ai biết nam tử này sẽ nhập định bao lâu trong gió tuyết, tóm lại khi con chim tước kia chui ra khỏi vạt áo của hắn cũng là lúc băng tan tuyết rã, xuân về hoa nở.
Cho đến khi con chim tước kia cất cánh bay đi, nam tử mới khẽ cười rồi mở mắt…
Trong tích tắc đó, Thanh Huyền cũng mở choàng mắt ra.
Ánh mặt trời vàng rực chiếu qua song cửa sổ, quả hơi chói mắt. Khoảnh khắc ấy, trước mắt Thanh Huyền là một vùng trắng mờ ảo tựa như đang đứng trong trời băng đất tuyết, hắn hơi mơ màng không rõ mình đang ở trong giấc mơ hay là đang tỉnh táo. Tim hắn đập nhanh không rõ nguyên nhân, theo bản năng hắn siết chặt vòng tay, khi cảm nhận Thiên Sắc vẫn còn nằm trong lòng mình, hắn mới thoáng yên tâm. Sau đó, hắn hơi nhỏm người dậy ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của Thiên Sắc, một cảm giác mãn nguyện khó nói nên lời ngập tràn cõi lòng, hắn cũng không để tâm đến giấc mơ kỳ lạ vừa gặp lúc nãy.
Trời đông hiếm khi có ánh nắng rực rỡ thế này, xem ra mặt trời đã lên cao. Thanh Huyền ngắm nhìn dáng ngủ say sưa của Thiên Sắc, hắn thầm cười xấu xa, có lẽ tối qua hắn khiến nàng mệt mỏi quá rồi. Đoán rằng sau khi tỉnh dậy nàng sẽ muốn tắm rửa, chải đầu, hắn bèn theo thói quen hằng ngày hầu hạ nàng, lén lút đứng dậy muốn chuẩn bị một ít nước ấm.
Nhưng không ngờ, sau khi Thanh Huyền chỉnh trang ổn thỏa bước ra khỏi cửa thì bắt gặp Bán Hạ ở ngoài phòng.
Bán Hạ đứng khoanh tay dường như đang say sưa ngắm nhìn đóa mai trong vườn. Ánh mặt trời ấm áp ngày đông chiếu xuống người y tỏa ra quầng sáng rực rỡ, khiến cả đóa hoa mai dưới tuyết dường như cũng thấy xấu hổ mà phơn phớt hồng.
“Ngươi dậy rồi?” Tuy không quay đầu nhưng Bán Hạ lại lên tiếng trước như có mắt sau lưng vậy, y không hề hoang mang, thần sắc thong dong, giọng nói trầm thấp vang trong sân viện yên tĩnh nghe rất rõ ràng: “Vào trong ngủ cùng Thiên Sắc thêm một lát, ta đã dặn người chuẩn bị nước ấm, sẽ đưa đến ngay.”
Hai chữ “ngủ cùng” của Bán Hạ làm Thanh Huyền nghẹn lại, vốn hắn cảm thấy hơi chột dạ vì lần đầu làm chuyện xấu, bây giờ cảm giác đó đã tan tành mây khói, có chăng là sự ngượng ngùng khó thốt nên lời.
Xem qua, Bán Hạ đã biết rõ sự tình.
“Bán Hạ sư bá, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Là tò mò hay là nghi hoặc cũng được, tóm lại Thanh Huyền thấy ý đồ của Bán Hạ rất khó hiểu, hắn bèn bước lên trước định hỏi kỹ càng: “Sư phụ con vì sao người lại…” trong tích tắc có thứ gì đó chợt lướt qua đầu hắn, Thanh Huyền bỗng nhớ lại Thiên Sắc tối qua vừa nhiệt tình vừa quyến rũ lòng người. Bất giác tơ lòng run lên, cảm xúc rung động ẩn sâu trong hồn phách lập tức trào dâng. Hắn không biết dùng từ nào để hình dung, cũng không muốn kể lại tỉ mỉ chuyện bí mật của mình, hắn khẽ ho che giấu rồi mới hỏi một câu không quá rõ ràng: “Vì sao sư phụ lại khác hẳn ngày thường?”
Lúc này Bán Hạ mới xoay người lại: “Nàng đắc đạo từ yêu thân, mặc dù đã phi thăng thành tiên nhưng vẫn còn chút yêu tính ẩn giấu, một khi phá giới ăn mặn thì sẽ bộc lộ bản tính.” Tuy rằng đang nói tới chuyện của Thiên Sắc, nhưng ánh mắt Bán Hạ nhìn Thanh Huyền rất kỳ dị, tựa như lần đầu gặp một người xa lạ, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu người ta.
Thanh Huyền cũng cảm nhận được vẻ khác thường trong ánh mắt Bán Hạ, hắn biết bây giờ mình có truy cứu cũng chẳng ra chuyện gì. Nhưng mà, người hắn quan tâm tâm nhất đương nhiên là Thiên Sắc, hắn không hiểu “Phá giới” mà Bán Hạ nói là gì: “Phá giới ăn mặn?”
Suy ngẫm kỹ, xưa nay sư phụ rất cẩn thật việc ăn uống, người không đụng tới thức ăn trần gian, chỉ có một lần ngoại lệ đó là hạt hướng dương mà Tố Bạch cô nương đưa tới.
Nếu nói tới cơ hội phá giới ăn mặn, như vậy chỉ có chén trà Tố Bạch dâng lên cho Thiên Sắc.
Như nhìn thấu suy nghĩ của Thanh Huyền, Bán Hạ giải đáp thắc mắc của hắn: “Ta đã bỏ một giọt máu vào chén trà Tố Bạch dâng cho Thiên Sắc.” Nhưng mà, tuy y nói là mình làm nhưng lại không nói chủ nhân của giọt máu ấy là ai, Thanh Huyền đương nhiên sẽ không biết mục