Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212254

Bình chọn: 10.00/10/1225 lượt.

hỉ có thể ngẩng đầu, nhắm mắt, run rẩy: “Thanh Huyền, đừng…” Hơi thở như run lên, cơ thể bị quấy nhiễu thổi bùng lên một ngọn lửa nóng rực, khiến nàng muốn vươn tay đẩy hắn ra, nhưng khi bàn tay vừa chạm vào cơ thể hắn, cảm xúc ấm áp đó khiến nàng do dự, chẳng biết mình nên đẩy hắn ra hay là theo bản năng ôm chặt lấy hắn.

May mà sự tra tấn ngọt ngào này không kéo dài lâu, khi hắn hôn lên vành tai nàng, hắn chợt dừng lại thì thầm bên tai nàng: “Sư phụ, sau này Thanh Huyền sẽ không gọi nàng là sư phụ nữa.”

Chẳng biết tại sao, nàng bất chợt nhớ lại cảnh tượng hắn bái nàng làm sư phụ, khi lần đầu tiên gọi nàng là “sư phụ” nét mặt hắn tràn ngập kính sợ, lòng nàng bất giác dâng lên cảm giác bối rối, áy náy và mặc cảm tội lỗi. “Vậy ngươi định gọi vi sư là gì?” Nàng chôn chặt tất cả cảm xúc của mình, khẽ cất tiếng: “Vi sư còn nhớ, khi vi sư giúp ngươi chữa thương ở Nhiễm Trù trấn năm xưa, ngươi từng nói vi sư đối xử với ngươi thật tốt giống hệt mẫu thân của ngươi.”

Có điều, khi đó nàng không thể ngờ rằng chỉ qua vài năm, chàng thiếu niên tuấn tú ấy lại cố chấp yêu nàng như thế?

Khi đó, hắn bảo nàng giống mẫu thân của hắn, cho nên nàng vẫn chăm sóc, quan tâm và yêu thương hắn như một bậc trưởng bối, nhưng tình cảm này rốt cuộc đã biến chất từ bao giờ?

Vốn tưởng rằng giữa hai người là tình cảm thầy trò, nhưng từ khi nào lại biến thành tình yêu nam nữ?

Thanh Huyền không biết Thiên Sắc bây giờ đang xúc động nhớ lại, hắn ngẩn ngơ nhớ tới chút tính toán vụn vặt tự cho mình thông minh lúc trước, bất giác hắn dở khóc dở cười. Khi đó, hắn hiểu lầm vì tin đồn trong tứ hải bát hoang, hắn tưởng sư phụ có âm mưu bất chính với mình, hắn cảm thấy mình như người đi trên dây, bấp bênh lay lắt, lòng hắn lúc nào cũng sợ hãi bất an, nhưng tới hôm nay hắn vẫn còn phải lo sợ bất an…

Đúng!

Nỗi sợ hôm nay của hắn là sợ sư phụ không có âm mưu bất chính với mình!

“Nàng nghe nhầm chăng?” Hắn trơ mặt ra, ôm lấy nàng chậm rãi ngã xuống giường, nghĩ tới hai chữ “ngủ cùng” mà Bán Hạ nói, trái tim hắn nhộn nhạo khó kiềm chế, ánh mắt nóng bỏng tỏa ra và hơi thở ngắt quãng tỏ rõ rằng hắn không chỉ muốn “ngủ cùng” mà còn muốn làm thêm nhiều chuyện khác nữa, ngữ điệu của Thanh Huyền vừa trêu đùa vừa vô lại: “Rõ ràng lúc đó Thanh Huyền nói, nàng đối xử với Thanh Huyền thật tốt, giống hệt nương tử của ta.”

Sau đó, Thanh Huyền tuân theo tôn chỉ “Làm đồ đệ cũng chính là làm phu quân”, hoàn thành dặn dò của Bán Hạ mười phân vẹn mười!

******

Chờ đến khi tất cả chấm dứt cũng đã tới buổi trưa, thị nữ và nô bộc đã chuẩn bị xong nước ấm chờ ngoài cửa từ lâu, họ biết chuyện gì đang diễn ra bên trong cho nên yên lặng chờ đợi không dám quấy rầy.

Thanh Huyền là kẻ lần đầu nếm mùi tình ái, nhiệt huyết bừng bừng không biết tiết chế, cuối cùng là Thiên Sắc cảm thấy cứ thế này mãi thì không ổn, nên nàng không thể không nghiêm mặt, dùng khí thế của sư phụ lấy ánh mắt lặng lẽ răn dạy hắn, lúc đó hắn mới ấm ức mà ngừng lại.

Sau khi rửa mặt chải đầu, vì che giấu người khác, Thiên Sắc bèn biến thành Dụ Lan. Tuy nàng thấy hơi mệt nhưng lòng ngàn ngập nghi ngờ giống Thanh Huyền, Thiên Sắc ngay tức khắc đến tìm Bán Hạ hỏi rõ nguyên do.

Đó là sân viện yên lặng nhất trong Ninh An vương phủ, thật không ngờ lúc tìm thấy Bán Hạ, Thiên Sắc bất ngờ phát hiện Phong Cẩm cũng có mặt ở đó!

Lúc này, y đang đánh cờ với Bán Hạ.

Thấy Thiên Sắc và Thanh Huyền ra vào có đôi, thần sắc Phong Cẩm lại bình thản một cách đáng ngạc nhiên. Phong Cẩm nhặt một con cờ đen khẽ đặt trên bàn cờ, cất tiếng lạnh nhạt: “Hôm nay sư muội có thể đứng dậy được, xem ra cũng không tệ lắm.” Ngữ điệu thản nhiên nhưng lại khiến người có mặt cảm nhận được áp lực vô hình, ngầm trào phúng, cực kỳ khiêu khích.

Thiên Sắc xấu hổ, còn Thanh Huyền cũng tỏ vẻ không vui, cái người đó lại nhắc tới khúc mắc về hư vinh và tự tôn của nam giới.

Là ý gì đây?

Thấy Thanh Huyền sắp nổi bão, sẽ không tránh khỏi xưng đột với Phong Cẩm, Thiên Sắc cất tiếng chen ngang ra dấu bằng mắt với Thanh Huyền: “Ngươi về phòng trước đi, ta sẽ về ngay thôi.”

Thanh Huyền không muốn đi nên vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Ở bên kia, Bán Hạ khẽ cười, lắc lắc đầu: “Thanh Huyền, tạm thời ngươi tránh đi một lát.” Y cúi mắt nhìn thế trận sát phạt, chiến hỏa vô hình trên bàn cờ, y che giấu cảm xúc vô cùng tốt: “Yên tâm đi, Bán Hạ sư bá sẽ giúp ngươi trông kỹ sư phụ ngươi, không để người khác bắt mất nàng đâu.”

Bị Bán Hạ ngầm trêu chọc, tuy Thanh Huyền không muốn Thiên Sắc ở cùng Phong Cẩm, nhưng cũng hiểu ba người này có chút ân oán cần giải quyết, bây giờ thân phận của hắn hơi xấu hổ ở lại quả thật không ổn, hắn nên hiểu chuyện rời đi mới phải.

“Đừng để ta chờ lâu.” Hắn bước đến thì thầm bên tai Thiên Sắc, sau đó hắn đi được một quãng rồi còn cố ý quay lại kéo Thiên Sắc một cái, mượn động tác này đáp trả khiêu khích của Phong Cẩm lúc nãy.

Phong Cẩm không lên tiếng, nhưng nét mặt đã dần khó coi.

Trên đường về phòng, Thanh Huyền hơi hối hận. Cho dù có chuyện lớn cần hắn tránh mặt nhưng cũng không nên tránh về phòng xa xôi vậy chứ?!

Hắn


Ring ring