XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212265

Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.

c ăn và cơm canh nhưng nó không nhận, chỉ cúi đầu bước đi.

Thanh Huyền không biết làm gì khác, vội vàng đuổi theo.

Nhục Nhục cúi đầu đi thẳng về phía trước, không biết có phải do vừa ăn no nên bước chân rất mau lẹ, khiến Thanh Huyền cảm thấy nếu không dùng pháp lực đuổi theo cũng phải cố gắng hết sức. Cứ như vậy, một trước một sau đi thẳng ra khỏi thành. Cuối cùng Thanh Huyền mới vượt qua Nhục Nhục, xóa bỏ pháp thuật trở lại bộ dạng của mình, vội vàng ngăn nó lại.

“Nhục Nhục!” Vốn tưởng rằng sau khi khôi phục lại khuôn mặt, có thể thấy được ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng của Nhục Nhục . Nhưng khi Thanh Huyền nhìn thấy ánh mắt của Nhục Nhục, đột nhiên cảm thấy kỳ quái không nói nên lời.

Nhục Nhục nhìn hắn, không chỉ im lặng mà ngay cả vẻ mặt cũng lạnh lùng khác thường, nhất là đôi mắt, lạnh lùng giống như băng châu, phản ứng không nên có ở con người. Thanh Huyền cảm thấy đáy mắt ấy tối tăm như hầm băng, không biết đột nhiên xuất hiện thứ gì đó đáng sợ, ngay cả bóng dáng hắn ánh vào đôi mắt đó cũng không ngăn được cảm giác âm u lạnh lẽo.

“Nhục Nhục, đệ không nhận ra ta sao? Ta là ca ca —” Thanh Huyền bật thốt nhưng vì nghi ngờ nên lời nói có vẻ chần chờ, cuối cùng khé nhíu mày, hít thở khó khăn: “Nhục Nhục, đệ thật sự không biết ta sao?”

Thiếu niên kia nhìn Thanh Huyền chằm chằm, hơi nghiêng đầu, nhíu mày bộ dạng ra vẻ hết lòng suy nghĩ, thật giống như đang rơi vào hồi ức. Thấy tình hình này, đáy lòng Thanh Huyền đột nhiên dấy lên tia sáng hy vọng.

Nhưng suy nghĩ đăm chiêu trong lòng nó hoàn toàn khác suy nghĩ của Thanh Huyền.

Tuy vừa rồi ăn rất nhiều thức ăn, nhưng lúc này nó vẫn đói khát không thể chịu nổi, khẩn thiết mong muốn có thứ gì đó nhét vào bụng vì cái bao tử đói khát và đau đớn kia. Nhìn thấy chàng trai trước mắt đuổi theo hỏi nó có nhận ra mình hay không, nó chỉ càng cảm thấy đói khát như thủy triều dâng lên, hệt như đồ ăn trước đó toàn là không khí, còn quanh mũi là mùi thơm ngào ngạt đầy quyến rũ, giống như cao lương mỹ vị đang vẫy chào.

Liếm liếm môi nuốt nước miếng, nó bước lên từng bước, môi nở nụ cười cực kỳ quái dị: “Ta thật sự không biết ngươi, nhưng thịt của ngươi dường như rất ngon…”

******

Sau khi Thanh Huyền rời đi, Phong Cẩm lấy một quân cờ cầm trong tay một lúc lâu, đột nhiên thả xuống lại ngẩng đầu nhìn Thiên Sắc, ánh mắt thâm trầm khó hiểu.

Nhưng Thiên Sắc không nhìn y, chỉ lẳng lặng nhìn Bán Hạ, tựa như đang chờ Bán Hạ cho nàng một câu trả lời hợp lý. Còn Bán Hạ thì không buồn ngẩng đầu lên, ngón tay gõ gõ trên bàn cờ bằng đá tập trung tinh thần, rõ ràng đang tự tính toán.

Không biết thế này là cầm cự hay đối phó, tóm lại thật lâu sau vẫn không ai nói gì.

Ánh dương ấm áp trước đó đột nhiên biến mất, giống như bị mây đen che khuất, ngay cả bầu trời cũng âm u.

Không khí trầm mặc khiến ai cũng khó thở, cuối cùng Phong Cẩm cũng có hành động. Y chậm rãi lấy ra một cái hộp nhỏ, đặt vào tay Thiên Sắc, nhưng mắt không hề nhìn nàng.

Nhìn cái hộp ngay trước mắt kia, Thiên Sắc thấy khác thường, nét mặt nàng hơi căng thẳng, mở to mắt nhìn thẳng vào Phong Cẩm. Không biết y suy nghĩ gì, cũng không đoán được tiếp theo y sẽ yêu cầu gì: “Chưởng giáo sư huynh, đây là —?”

Nếu nàng đoán không lầm, bên trong chiếc hộp này chính là Cửu chuyển chân hồn đan.

Thấy nàng đã hiểu, lại cẩn thận không nói ra. Phong Cẩm khẽ gật đầu: “Đúng.”

Khoảnh khắc này Thiên Sắc rất mâu thuẫn, nàng rất muốn đưa tay nhận lấy chiếc hộp kia nhưng tay run run không thể khống chế được. Nàng biết có Cửu chuyển chân hồn đan này chắc chắc sẽ bảo vệ được mạng của Thanh Huyền, có điều nàng không rõ vì sao Phong Cẩm lại hành động như vậy, cũng không rõ suy nghĩ thâm sâu sau hành động này.

Cố gắng khống chế cảm xúc của bản thân, nàng hít sâu một hơi, vẻ mặt lạnh nhạt hỏi: “Vật này không phải là nhỏ, chưởng giáo sư huynh đưa cho ta, sau này phải báo cáo kết quả nhiệm vụ với người khác như thế nào?

Thấy nàng không chịu nhận, Phong Cẩm cũng không ngạc nhiên, chỉ rũ mắt cười khổ. Nàng ám chỉ “phải báo cáo kết quả nhiệm vụ với người khác”, đương nhiên muốn nói đến người đã phái y đi tìm kiếm Cửu chuyển chân hồn đan – Hạo Thiên. Bây giờ, chỉ sợ là nàng nghi ngờ y lại có mục đích gì đó không thể nói cho ai biết. Thì ra trong lòng nàng đã không còn chút tin tưởng nào dành cho y. Lòng mang tâm sự như vậy, y vẫn lên tiếng giải thích thắc mắc của nàng: “Không sao, dù không hoàn thành nhiệm vụ được giao, cùng lắm người đó cũng chỉ trách ta thất trách, vẫn nhẹ hơn nhiều so với tội danh ăn trộm sau này của muội.”

Bị nhìn thấu tâm tư, Thiên Sắc không lên tiếng, chỉ im lặng cúi đầu. Tay giấu sau lưng nắm chặt lại, cố gắng khống chế cảm xúc nhưng vẫn bộc lộ chút ít.

Đúng vậy, như lời Phong Cẩm đã nói, nàng nhất định sẽ trộm Cửu chuyển chân hồn đan này. Có điều, vì vết xe đổ của Dụ Lan trước đây, đương nhiên sẽ khiến số người canh giữ tăng lên rất nhiều, cơ hội thành công rất thấp.

“Ngươi cho rằng đây thật sự là Cửu chuyển chân hồn đan sao?”

Đúng lúc này, Bán Hạ đột nhiên lên tiếng, hừ một tiếng khẽ cười trầm thấp lạnh đến