trở thành kẻ thành thật từ bao giờ vậy?
Nghĩ thế, hắn ngừng bước quay lại, tính tìm một chỗ gần đó chờ Thiên Sắc, cẩn thận canh chừng tên Phong Cẩm không có ý tốt kia thừa cơ đào tường khoét vách nhà hắn.
Vòng qua nhà thủy tạ, bước dọc theo hành lang, có hai thị nữ cười tủm tỉm bưng thức ăn ở đầu hành lang bên kia đi tới, họ vừa đi vừa trò chuyện vui cười.
“Tiểu ca đó ăn hết thật… Đại hôn hôm qua của Thế Tử, dù khách khứa đông như vậy nhưng không một ai giống y, ăn từ tối qua tới giờ vẫn chưa ngừng… Chẳng biết đã nhịn đói bao lâu rồi…”
“Muội xem đi, tuy y mặc vải thô nhưng trông rất tuấn tú… Theo ta thấy cũng không kém Cứ Phong thiếu gia bên cạnh Cửu Công chúa đâu…”
Nhắc tới “Cứ Phong” hai thị nữ lập tức phát hiện Thanh Huyền. Vì bây giờ Thanh Huyền đang dùng gương mặt của Cứ Phong nên hai thị nữ kia vừa trông thấy lập tức ngừng lời, cung kính hành lễ.
Thanh Huyền phất phất tay, không thèm quan tâm. Bây giờ, hắn chỉ nhớ đến mỗi Thiên Sắc sao còn tâm tư đi lo chuyện vặt vãnh này.
Hai thị nữ dần đi xa, nhưng đúng lúc này lời của một thị nữ xa xa vọng tới tuy không rõ lắm nhưng đã khiến Thanh Huyền như bị sét đánh ngang tai, kinh ngạc đờ ra tại chỗ.
“Có người hỏi tên, hỏi nhà tiểu ca đó, tiểu ca vẫn không đáp, chỉ vừa ăn vừa lặp lại hai chữ… thịt thịt gì đó… Xem ra, chẳng biết tiểu ca đó đã bao lâu chưa ăn thịt, đói đến khó coi như vậy…”
Thịt thịt?
Nhục Nhục?
Dòng suy nghĩ của Thanh Huyền đột ngột ngừng lại, đầu óc trống rỗng, hắn theo bản năng xoay người bước theo hai nàng thị nữ.
Nhục Nhục không rõ tung tích, sư phụ không cho hắn đi tìm và bảo rằng Nhục Nhục có vận mệnh của riêng nó. Thứ số mệnh này, Thanh Huyền hận không thể hiểu được, bây giờ thị nữ nhắc tới một thiếu niên, có phải là Nhục Nhục không?
Thanh Huyền theo chân hai thị nữ đến sân viện bày yến tiệc, quả nhiên có một thiếu niên đang ăn như hổ đói ở bên chồng chén bát ngổn ngang.
Vóc dáng của thiếu niên trông rất gầy gò, mái tóc rối bù, áo vải rộng thùng thình. Nhưng giờ phút này, thiếu niên không thèm để ý chuyện xung quanh, y không dùng đũa trúc mà dùng tay liên tục nhét thức ăn vào miệng, tựa như quỷ đói đầu thai, những người xung quanh nhìn mà nghẹn họng.
Bóng lưng kia chắc chắn không phải Nhục Nhục!
Thanh Huyền cực kỳ chắc chắn điều này.
Thiếu niên đó khoảng mười bốn mười lăm, mà Nhục Nhục là cậu bé ngốc chưa tới mười tuổi, hơn nữa Nhục Nhục trông tròn lủng tròn lẳng.
Đúng lúc Thanh Huyền thất vọng, thiếu niên kia vì ăn quá nhanh nên chiếc bánh bao trên tay rớt xuống đất lăn đến bên chân Thanh Huyền. Rõ ràng trên bàn còn rất nhiều bánh bao, nhưng thiếu niên kia dường như tiếc của, bèn quay người lại nhặt bánh bao nhét vào trong miệng.
Trong khoảnh khắc đó, Thanh Huyền nhìn tận mắt khuôn mặt thiếu niên tuấn tú này trông giống hệt Phó Vân Xuyên!
Thiếu niên này quả là Nhục Nhục.
Hết chương64
Chương 65
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Mở to mắt nhìn cậu thiếu niên nhặt cái bánh bao dính đầy bụi đất lên, không thèm lau, ăn như sói đói, chỉ hai miếng đã nhét hết vào miệng. Thanh Huyền thực sự hoảng sợ.
Thiếu niên này thật sự là Nhục Nhục ư?
Nếu là thật, tính ngày tháng, từ lúc hắn và sư phụ rời Yên sơn đến Ngọc Hư cung, khi đó Nhục Nhục cũng rời đi thì đến nay mới không gặp mấy tháng mà thôi, sao nó có thể biến thành bộ dạng kỳ lạ như vậy?
Rốt cuộc là nó bị bỏ đói bao lâu mà lại ăn như sói thế kia?
Nhưng nếu thật sự đói khát thì phải gầy trơ xương, vì sao vóc dáng của nó đột nhiên cao lên rất nhiều, giống như lớn thêm vài tuổi vậy.
Trong thời gian ngắn, vô số nghi ngờ hiện lên trong đầu Thanh Huyền, nghĩ không ra nên rối như tơ vò. Không cái nào rõ ràng, cả người như dại ra, chỉ nhìn chằm chằm thiếu niên kia một lúc lâu mà vẫn chưa tỉnh táo lại!
Chưa nuốt hết cái bánh bao khỏi cổ họng, thiếu niên kia như là đói khát đến không thể chịu nổi, vội vàng quay sang bàn bên cạnh, lau tay lung tung trên người, cuống cuồng bốc đồ ăn thừa trên bàn tiếp tục ăn.
Nhìn bàn tay bốc thức ăn chỉ có da bọc xương, tim Thanh Huyền như bị mèo cào, toàn thân lạnh toát, ngay cả lưng cũng ướt mồ hôi lạnh ngắt. Khoảnh khắc đó, những suy nghĩ rối loạn trong đầu hắn biến mất, xông lên phía trước nắm chặt cánh tay thiếu niên. “Nhục Nhục!” Sau tiếng kêu hoảng hốt, hắn chỉ cảm thấy mặt như tê liệt, không biết bản thân nên biểu hiện thế nào để đối mặt với tình huống này?
Nên ngạc nhiên?!
Nên vui sướng?!
Hoặc là nên đau lòng?!
“Mấy ngày nay đệ bỏ đi đâu, có biết lúc nào ca ca cũng lo lắng cho đệ hay không? Trong chớp mắt, khuôn mặt nhỏ bé ngay ngắn của Nhục Nhục đã thành gầy đen méo mó. Trong lòng Thanh Huyền rất khó chịu, trái tim như bị rút lại, giống như một cây kim châm siêu nhỏ cực kỳ sắc bén bất ngờ đâm vào tim không kịp đề phòng, đau đến mức phải hít mạnh: “Sao đệ lại biến thành thế này?”
Nhục Nhục là một người phàm không biết gì về đạo thuật. Lại còn là một đứa trẻ thiểu năng, xưa nay ngây thơ, khờ khạo, không rành thế sự, từ lúc theo sư phụ đến Đông Cực cũng chưa từng xuống khỏi Yên sơn, sao có thể thừa dịp hắn và sư phụ lên Ngọc Hư Cun