đích của y là gì.
“Nhưng tại sao…” Thanh Huyền còn muốn hỏi tiếp, nhưng Bán Hạ đã nâng tay ra dấu một cách lạnh lùng, y không cho hắn đặt câu hỏi nữa.
Đôi mắt Bán Hạ như bắt lấy hồn phách người khác, ngũ quan xưa nay ôn hòa, tao nhã bỗng rõ ràng góc cạnh, giọng nói trầm thấp như thần thánh, uy nghi không thể xâm phạm: “Đừng hỏi nhiều, cũng đừng đi lung tung, có một số chuyện sau này ngươi sẽ hiểu.”
Giọng nói kia tuy nghiêm trang nhưng ngữ điệu lại lạnh nhạt không chút cảm xúc khiến Thanh Huyền bất giác rùng mình. Tuy hắn vẫn rất nghi ngờ nhưng nếu tiếp tục truy vấn thì chẳng khác nào đã được món hời mà còn đi rêu rao, rơi vào đường cùng hắn đành phải lúng túng đáp vâng rồi xoay người về phòng ngủ.
Nghi ngờ trong lòng sôi trào như bọt khí, Thanh Huyền cẩn thận suy xét các mối liên hệ, một dự cảm xấu chợt dâng lên trong lòng. Thanh Huyền cảm thấy, dường như hắn và Thiên Sắc đã bị kéo vào một cái bẫy lớn, nhưng lại không biết điều nguy hiểm trong cạm bẫy kia.
Dù thế nào đi nữa, cách tốt nhất bây giờ là rời xa tất cả quay về Yên sơn!
Ngắm nhìn Thiên Sắc nằm trên giường, một ý nghĩ xấu xa chợt lướt qua đầu, hắn khẽ cười đểu, sau đó quỳ xuống trước giường, cúi đầu, lưng thẳng tắp.
Khi Thanh Huyền đứng dậy thì Thiên Sắc đã tỉnh, có lẽ vì rời xa cơ thể ấm áp của hắn thì nàng đã thấy khó ngủ.
Đúng vậy, qua mấy ngàn năm sau khi bị Phong Cẩm bội bạc đây lần đầu tiên nàng có thể an tâm yên giấc.
Nhưng mà, sau khi tỉnh dậy, nàng vẫn giữ tư thế cuộn người lại, không dám nhúc nhích. Chuyện đêm qua, nàng biết mình bị người khác gài phá giới ăn mặn, cho nên mới có thể vứt bỏ luân lý và đạo đức xưa nay mà chủ động với Thanh Huyền. Ký ức đêm qua ùn ùn ùa tới khiến nàng quẫn bách, mà hơi ấm và vòng tay của hắn vẫn quanh quất đâu đây, khiến nàng chẳng biết phải làm sao, chỉ đành nằm cuộn tròn cứng đờ ở đó.
Nghe tiếng mở cửa, Thiên Sắc chợt thấy căng thẳng, trong phút chốc tất cả cảm xúc lúng túng, xấu hổ, áy náy đồng loạt bùng lên. Nàng chỉ có thể bị động chờ hắn chạy tới bên mình như xưa nay, nhưng nàng thật không biết mình nên đáp lại thế nào.
Tuy nàng từng có ý định về Yên sơn thành thân với hắn, nhưng thật không ngờ lại nảy sinh chuyện đột ngột thế này. Nhưng dù nói thế nào đi nữa, chuyện không nên có đều đã xảy ra, vậy thì bây giờ dù hắn có yêu cầu gì thì cũng đành chiều theo ý hắn.
Thiên Sắc cứng đờ người, bất an chờ đợi, nhưng qua rất lâu vẫn không nghe thấy âm thanh gì. Trong lúc kinh ngạc, nàng xoay người lại mới phát hiện Thanh Huyền khoác chiếc áo mỏng manh quỳ trước giường, đầu cúi xuống như đang sám hối!
Chẳng thể e dè thêm nữa, Thiên Sắc ngồi dậy, nhíu mày, vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu: “Thanh Huyền, ngươi quỳ làm gì?”
Thanh Huyền không đáp ngay, chỉ cúi thấp đầu, một lúc lâu sau giọng nói trầm thấp rầu rĩ vọng tới, ngữ điệu ngập tràn hối hận: “Hôm qua sư phụ say, Thanh Huyền bị ma ám… lỡ mạo phạm sư phụ… hủy mất danh tiết của sư phụ… Thanh Huyền biết tội mình phạm đáng chết vạn lần, không thể dung tha… xin sư phụ trách phạt!”
Thanh Huyền nói thế khiến Thiên Sắc dở khóc dở cười.
Rõ ràng là do nàng bất cẩn phá giới bộc lộ yêu tính, bây giờ sao lại thành Thanh Huyền bị ma ám?
Nếu muốn trách phạt…
Người bị phạt phải là nàng…
Thiên Sắc cười khổ đành thở dài bất đắc dĩ: “Nền đất lạnh lắm, cho dù ngươi có quỳ thêm một ngàn năm cũng chẳng ích gì, đứng lên đi.”
Vốn Thanh Huyền cúi đầu vì đang cười trộm, nhưng câu trả lời của nàng khiến hắn ngạc nhiên. Hắn tính vào lúc Thiên Sắc suy nghĩ cách trách phạt hoặc nàng không đáp lại thì hắn sẽ chua thêm một câu…: “Chi bằng phạt Thanh Huyền bạc đầu giai lão, mãi không xa rời sư phụ vậy.”
Nhưng không ngờ, Thiên Sắc lại trả lời như vậy, bỗng chốc hắn thấy hơi uất ức, Thanh Huyền ngẩng đầu đứng dậy, không nói không rằng, cởi sạch y phục rồi leo lên giường ôm chặt lấy Thiên Sắc.
Tuy đêm qua hai người còn thân mật hơn thế này, nhưng bây giờ yêu tính trong người Thiên Sắc đã biến mất nên đương nhiên không quen lắm với cử chỉ gần gũi giữa nam và nữ. Nàng bất an xoay người né tránh, nhưng bỗng cảm giác được cơ thể ấm áp của Thanh Huyền đang kề cận bên mình, bỗng chốc người nàng cứng đờ như xác chết.
Thanh Huyền không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết Thiên Sắc không quen hành vi ngọt ngào tình tứ kiểu này, những lời lúc nãy là hắn muốn cho nàng một bậc thang leo xuống. Bây giờ, nhận ra vẻ mất tự nhiên của nàng, hắn không những không lùi lại mà còn xáp tới gần, châm dầu vào lửa: “Sư phụ, hôm qua có phải Thanh Huyền quá thô lỗ khiến người đau không?” Hắn kề sát bên nàng, học theo cách nàng mê hoặc hắn tối qua, đôi môi mỏng khẽ khàng trượt từ bờ vai lên chiếc gáy mảnh khảnh của nàng, ngay cả giọng nói cũng khàn khàn thổi bùng lên ngọn lửa tình rực cháy.
Giờ phút này, Thiên Sắc cảm nhận thấy sự nhiệt tình của hắn, từng ngón tay nóng bỏng siết chặt thắt lưng nàng, như muốn ôm chặt nàng trong vòng ôm của hắn. Dần dà hơi thở nóng rẫy của hắn lướt qua gáy nàng vừa tê vừa nhột, nụ hôn phớt dần biến thành những cái mút mát quyến luyến, nồng nàn, khiến nàng chẳng biết làm sao c