pacman, rainbows, and roller s
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212275

Bình chọn: 7.00/10/1227 lượt.

g biến mất không thấy tăm hơi? Nhục Nhục rốt cuộc là tự bỏ đi hay bị người khác dẫn đi? Bây giờ sao lại lưu lạc đến thành Ninh An? Bộ dạng chật vật của nó cuối cùng là đã trải qua chuyện gì?

Thanh Huyền có rất nhiều thắc mắc và nghi ngờ. Trong lòng hắn biết, Nhục Nhục là một đứa trẻ thiểu năng, từ nhỏ đầu óc đã mơ hồ, nói năng không rõ ràng, dù có hỏi cũng không ra nguyên nhân. Nhưng chỉ chớp mắt, hắn đột nhiên hiểu ra, năm đó một mình sư phụ xuống núi tìm hắn ở rừng khóc đêm rốt cuộc là tâm tình như thế nào. Sự lo lắng khắc sâu này lúc nào cũng quẩn quanh trong lòng, khiến người ta không sao gánh vác nổi! Nghĩ đến bản thân từng tùy hứng khiến sư phụ tức không được, giận không xong, phạt cũng không ổn, đáy lòng hắn dâng lên sự áy náy sâu sắc, cảm thấy trong lồng ngực cực kỳ khó chịu.

Có điều Thanh Huyền không ngờ, thiếu niên kia bị hắn kéo cánh tay, không lấy được đồ ăn nên quay sang nhìn hắn. Ánh mắt rõ ràng, giọng điệu hờ hững, nét mặt bình thản, dường như không chút ngạc nhiên. Sau đó, nó gạt tay Thanh Huyền ra không chút do dự, trả lời: “Ta không biết ngươi”, tiếp đó bốc nửa cái chân giò còn sót lại trên bàn, nhét đầy miệng.

Ánh mắt đó, giọng điệu đó, thậm chí còn có nét mặt đó đều tỉnh táo, thiếu niên này tâm trí bình thường, không phải một đứa trẻ thiểu năng.

Chẳng lẽ, hắn nhận nhầm người.

Có thể nào đây không phải Nhục Nhục, chỉ là trùng hợp mà hắn gặp phải một thiếu niên có bộ dạng giống Phó Vân Xuyên.

Lúc này, Thanh Huyền không thể khẳng định hay phủ nhận.

Nếu không phải thì sao khuôn mặt ngay trước mắt hoàn toàn giống Phó Vân Xuyên, thế gian này có sự trùng hợp đến vậy sao?

Nếu phải thì vì sao thiếu niên này chẳng hề thiểu năng, lại còn thản nhiên nói không biết hắn?

Bất chợt, Thanh Huyền nhớ lại, sau khi Nhục Nhục lên Yên sơn, vì bướng bỉnh trèo cây từng bị té trên cao xuống bị thương ở bả vai, để lại một vết sẹo không thể xóa. Hắn liền nhanh tay lột áo thiếu niên kia, định xem thử trên vai nó có vết sẹo hay không.

Chỉ một thoáng, thiếu niên tỉnh táo lại lùi về sau, bước chân mang theo sự sắc bén không dễ nhận ra. Có lẽ vì muốn tránh tay Thanh Huyền, lại e ngại tu vi của hắn cao hơn, cuối cùng không thể tránh được nên áo bị vén lên, thấy rõ vết sẹo cực kỳ quen mắt!

Khuôn mặt giống nhau khi trưởng thành, có thể nói trùng hợp, nhưng trên vai có vết sẹo y hệt thì không thể là trùng hợp chứ?

Bây giờ, Thanh Huyền có thể xác định, thiếu niên trước mắt chắc chắn là Nhục Nhục, không thể giả được!

Nhưng vì sao Nhục Nhục không biết hắn?

Giữa lúc trăm mối không lời giải đáp, đầu óc hắn chợt lóe sáng, nhớ lại bản thân đang mang khuôn mặt của Cứ Phong, khó trách Nhục Nhục không nhận ra hắn. Thời khắc này, hành động lời nói của hắn đã gần như biến thành Cứ Phong, đủ để thu hút người xung quanh. Nếu lúc này sử dụng pháp thuật, để lộ ra bộ dạng vốn có của bản thân, khó đảm bảo người xung quanh sẽ không hoảng sợ. Vô duyên vô cớ lại gặp phải chuyện này.

Chỉ là, bây giờ thần trí của Nhục Nhục tỉnh táo, ánh mắt không hề ngây ngô, đã xảy ra chuyện gì? Sư phụ từng nói, cha mẹ của Nhục Nhục là anh em ruột, nên Nhục Nhục sinh ra là một đứa trẻ thiểu năng bẩm sinh, không có thuốc chữa. Trong chuyện này, rốt cuộc là có chuyện gì kỳ lạ không muốn người khác biết.

Dù trong lòng nghi ngờ rất nhiều, nhưng cẩn thận cân nhắc, Thanh Huyền đành phải cố gắng nhẫn nhịn, chậm rãi lui ra. Đứng nhìn Nhục Nhục tiếp tục ăn như hổ đói, hệt như quỷ đói đầu thai quét sạch đồ ăn trên bàn, cảm giác chua xót trong lòng ngày càng sâu, hắn bất chợt nhớ lại quá khứ những ngày lang thang của mình.

Sống lang thang khắp nơi, hắn không nhà không cửa, những ngày đông giá rét phải cuộn mình trong góc tường miếu hoang đổ nát, dựa vào mấy tấm vải bông hỏng, thế mà đã sống qua mùa tuyết cuối năm. Hắn cũng từng có lúc cầm bát canh thừa lạnh ngắt mà vui sướng như được nếm sơn hào hải vị. Lớn hơn một chút thì nửa đêm đi ăn vụng đồ cúng tế mồ mả của người khác. Thậm chí còn chui vào chuồng chó chỉ để tìm xem trong vại nước gạo của tiệm cơm có còn gì để ăn không. Tuy rằng sau đó bị tên què lừa đảo bán vào viện kỹ nam, theo hầu hạ Phó Vân Xuyên, có ăn có mặc, nhưng hắn rất thông minh, rất biết quan sát ngôn ngữ sắc mặt, chưa từng bị ai đánh. Nhưng nhìn sắc mặt đáng ghê tởm của đám khách mua rượu tìm vui, sao hắn không biết tương lai sau này của mình?

Vốn tưởng rằng Phó Vân Xuyên đối xử tốt với hắn nên mới lặng lẽ thả hắn đi, cho hắn một con đường sống. Nhưng cuối cùng hắn mới hiểu ra, Phó Vân Xuyên đã đưa hắn vào địa ngục sống không bằng chết. Sau khi lên Yên sơn, cuộc sống yên bình no đủ, có vẻ khởi sắc, những gì trải qua trước đó quả thực như ác mộng. Nghĩ kỹ lại, trên đời này chỉ có sư phụ là thật tâm đối xử tốt với hắn, nếu không có sư phụ, cái mạng nhỏ của hắn không biết đã chôn ở nơi nào. Ơn nghĩa một giọt, báo đáp nguyên dòng, dù hắn dùng cả đời cả kiếp báo đáp sư phụ cũng không đủ…

Đang nghĩ ngợi, Nhục Nhục như đã ăn no, vén ống tay áo bẩn thỉu lau miệng, quay đầu đi ra ngoài. Có một nữ tỳ tốt bụng đưa cho nó một gói giấy dầu bọc thứ