trên sổ sinh tử, nếu không phải bị người có tâm lén động tay động chân thì đây quả chẳng phải là chuyện đáng mừng. Dù sao, chiếu theo thiên quy, phàm nhân không có tên trong sổ sinh tử sau khi chết sẽ bị hồn phi phách tán, tan thành tro bụi, sẽ không còn cơ hội bước vào lục đạo luân hồi!
Tin tức bất thình lình khiến Thiên Sắc thay đổi sắc mặt, đôi môi run run, chỉ thiếu điều răng không va lập cập. Dòng suy nghĩ rối như tơ vò, không nói được một lời, lồng ngực phập phồng nhấp nhô.
Tại sao Thanh Huyền không có tên trên sổ sinh tử?
Rốt cuộc là có người giở trò hay là vận mệnh đã an bài hắn sẽ hồn phi phách tán?
Nếu quả thật có người giở trò, vậy người đó là ai?
Người có thể động vào sổ sinh tử đương nhiên là người rất quen thuộc với U Minh Ti, nếu vậy người đó làm thế là có mục đích gì?
Tiểu sư huynh là U Minh Diêm Quân có biết chuyện này không?
******
Tuy rằng im lặng không lên tiếng, nhưng Phong Cẩm và Bán Hạ đều đoán ra Thiên Sắc đang suy nghĩ gì. Dù sao, nỗi lo lắng đó hiện rất rõ ràng trên nét mặt nàng.
Xem ra, trong lòng nàng Thanh Huyền là độc nhất vô nhị.
Phát giác ra chuyện này, Phong Cẩm chua chát mà Bán Hạ cũng lặng lẽ đứng dậy, bước tới trước nhìn vào mắt nàng. Y nở một nụ cười rất nhẹ rất dịu dàng, câu trả lời vô cùng đơn giản vừa lạnh nhạt vừa trầm thấp nhưng rất kiên định: “Nếu Bạch Liêm biết tin này thì sao có thể giấu muội được? Sư đệ cũng giống ta mới biết được tin này cách đây mấy ngày.”
Câu trả lời làm sáng tỏ mọi chuyện.
Trong đám sư huynh đệ, Bạch Liêm và Bán Hạ có tình nghĩa sâu nặng nhất. Ngày xưa, khi mới vào Ngọc Hư cung, Bạch Liêm cực kỳ kiêu ngạo, ít nói, không hề qua lại với bất kỳ ai. Còn Bán Hạ bái sư trước Bạch Liêm một thời gian, y là người lãnh đạm, hững hờ, không sợ sóng gió. Một người là hậu duệ tiên nhân, một kẻ là phàm nhân đắc đạo, vốn hai người chẳng có bất kỳ điểm chung, nhưng ý trời khó tránh họ lại thích cùng một nữ tử.
Sau đó Thiên Sắc và Phong Cẩm tâm đầu hợp ý, đi về có đôi, các sư huynh đệ thầm thương trộm nhớ Thiên Sắc đều âm thầm đau thương rồi từ bỏ. Khi đó Bạch Liêm phải nối nghiệp Bắc Âm Phong Đô đại đế trở thành U Minh Diêm Quân. Nhưng y vì Thiên Sắc mới ở lại Ngọc Hư cung ,à không chịu về U Minh Ti. Đó là một thứ chấp niệm lặng lầm, không bộc lộ, không quấy rầy chỉ lẳng lặng ở bên cạnh nàng, nhìn nàng hạnh phúc vì một nam tử khác. Bắt đầu từ lúc đó, Bán Hạ mới cảm giác được hậu duệ của tiên gia Bạch Liêm này quả có chút khác biệt.
Tựa như lời Bạch Liêm từng nói, nói chuyện với một kẻ không hiểu tình là gì chẳng khác nào đàn gảy tai trâu!
Sự trầm mặc của Bạch Liêm là vì không muốn để người khác biết tâm sự của y.
Trên đời này bất kỳ ai đều có thể phản bội người khác, nhưng Bạch Liêm tuyệt đối không thể phản bội Thiên Sắc!
Thiên Sắc không phải nghi ngờ Bạch Liêm giấu chuyện này, nàng chỉ lo đang có một âm mưu bị che giấu, sợ Bạch Liêm bị liên lụy lần nữa.
“Mới mấy ngày?” Nàng hơi do dự, như xuất phát từ lo lắng, nàng hơi liếc nhìn Phong Cẩm, chẳng biết có nên nói tiếp không: “Huynh chỉ đến U Minh Ti có một lần…”
Dù nói thế nào đi nữa, Phong Cẩm là thuộc hạ của Hạo Thiên, chuyện Triệu Thịnh lúc trước liên can rất lớn. Nếu Cửu Trọng Thiên biết được mà truy cứu chỉ e khó mà dàn xếp.
Bán Hạ cũng liếc nhìn Phong Cẩm, nhưng ánh mắt không hề đề phòng, y thẳng thắn nói rõ chuyện ngày đó ở Cửu Trọng Ngục: “Tuy tư chất của Thanh Huyền rất tốt, lại nhận được tu vi của muội và Lam Không. Nhưng chắc chắn Thanh Huyền không thể tiếp chiêu với Bắc Âm Phong Đô đại đế mà còn có thể bình an quay về.” Lời nhận xét khách quan, từng tiếng gằn đều tác động đến trái tim Thiên Sắc. Cuối cùng, Bán Hạ lắc đầu như đã biết điều gì lại không chịu nói ra, y bất đắc dĩ cười: “Cũng phải nói, tính nết lão già kia thế nào, chẳng phải muội cũng biết rõ sao.”
Thiên Sắc biết rõ “lão già kia” là đang chỉ ai. Ở Cửu Trọng Ngục, không đề cập tới chuyện Thanh Huyền có tư cách tiếp chiêu của lão không, mà chỉ dựa vào thái độ lạ lùng của lão mà nói, chỉ e lão chưa bao giờ “khách sáo” như thế với bất cứ vị tôn thần nào trên Cửu Trọng Thiên đâu!
Đúng thế, thái độ đáp trả của ông với sự khiêu khích, chống đối, thậm chí là chỉ trích của Thanh Huyền chắc chắn có thể gọi là…
Khách sáo!
Thanh Huyền chẳng qua là một kẻ vô danh tiểu tốt, bất luận phương diện nào cũng không có lý do gì khiến ông khách sáo như thế. Chẳng lẽ, sự khách sao đó là giả tạo, hay là vì…
Có lẽ nào kẻ giở trò là ông ta ư?
Theo lý mà nói nói, nếu ông ta muốn xử lý Thanh Huyền quả rất dễ dàng, cần gì phải nhọc công như thế? Nếu không, lúc ở Cửu Trọng Ngục tuyệt đối sẽ không để Thanh Huyền có cơ hội bình an trở về.
Thiên Sắc càng nghĩ càng thấy chuyện này có rất nhiều điều bí ẩn. Nhưng mà, nàng còn chưa rõ ràng mọi chuyện thì Phong Cẩm đứng một bên đã khẽ cất tiếng cười.
“Cẩn thận suy nghĩ, Thanh Huyền quả có nhiều điều lạ lùng lắm.” Có lẽ, âm thanh đó không hẳn là tiếng cười, chỉ có thể xem là khẽ nhăn nét mặt và cất lên một vài âm thanh. Nét mặt cười của y rất lạ lùng, dường như đã hiểu rõ chuyện nhưng phần nhiều