ứng, bây giờ nơi đó chẳng còn để lại cả nửa dấu chân, tựa như sự xuất hiện của Nhục Nhục chỉ là ảo giác, trong chớp mắt đã hóa thành sương tan thành khói không còn chút dấu vết.
Đúng lúc này, có một bóng người hiện ra trong rừng…
Không, là hai bóng người!
Một người là Chu Ngưng, còn một người khác là Ngọc Thự!
Thanh Huyền khẽ nheo mắt nhìn Ngọc Thự thong thả bước ra khỏi rừng cây, lòng thầm nghi ngờ sự biến mất của Nhục Nhục có liên quan tới y hay không.
Nhưng khi nhìn thấy Chu Ngưng lặng lẽ đi theo sau Ngọc Thự, Thanh Huyền chợt nhớ tới biến cố Ngọc Thự từng gặp phải mà Thiên Sắc đã kể, lòng thầm nghĩ không ổn rồi.
Tiểu nha đầu Chu Ngưng tính tình bướng bỉnh, chỉ vì Ngọc Thự nên mới tu tiên, tới giờ vẫn không có tiến bộ gì, nếu nàng biết Ngọc Thự….
Chỉ e sẽ xảy ra chuyện mất!
“Thanh Huyền sư huynh, huynh không sao chứ?” Nhìn cổ tay chảy máu không ngừng của Thanh Huyền, đôi mày Ngọc Thự khẽ nhíu lại, dường như muốn nói gì đó rồi lại thôi, ngữ khí của y vẫn luôn khách sáo: “Vết thương trên tay sư huynh chảy máu không ngừng, có thể để ta xem giúp huynh không?”
Thấy Ngọc Thự lại bất giác nghĩ tới Phong Cẩm, nhất là cái điệu bộ khách sáo và xa cách giống hệt sư phụ của y, Thanh Huyền cực kỳ ác cảm.
“Vẫn ổn, chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Dùng thái độ khách sáo tương tự trả lời, Thanh Huyền xé vạt áo bọc lấy miệng vết thương rồi giấu sau lưng, dùng hành động này để giữ khoảng cách với Ngọc Thự. Thanh Huyền dường như cảm thấy mình trả lời thẳng như thế hơi không ổn, hắn bèn tỏ vẻ bình thản hỏi: “Động tĩnh trong rừng cây lúc nãy, có liên quan tới sư huynh không?”
Ngọc Thự lắc đầu, sự nghi ngờ ánh lên trong đáy mắt: “Ta bị ma chướng nhốt trong rừng cây đã hơn hai ngày, không tìm được đường ra. Vừa nãy trong rừng cây có động tĩnh lạ, ma chướng đột ngột biến mất, ta mới có thể ra khỏi khu rừng này.”
Đương nhiên, nếu không phải vì tiểu hoa yêu tự nhận có tình nghĩa thâm sâu với y mặt dày bám lấy thì sao y có thể bị ma chướng bao vây trong rừng cây, không thể thoát ra mà chỉ đành dùng phù chú hạc truyền tin báo cáo tin tức với sư phụ chứ?
Phong ấn Bách Ma Đăng sắp mất hiệu lực, một khi chúng ma thoát ra, thiên địa đổi sắc, như vậy sẽ khiến lục giới chiến hỏa liên miên.
Lòng thầm cảm khái, y đột ngột nghĩ tới một chuyện, tựa như thoáng liếc nhìn Chu Ngưng đằng sau lưng, y bất giác nhích chân bước ra xa một chút như muốn tránh né: “Mấy hôm trước nhất thời mạo phạm ái đồ của sư huynh, vẫn chưa kịp tạ lỗi với tiên tôn và Thanh Huyền sư huynh. Nay ta xin trả ái đồ lại cho sư huynh, mong Thanh Huyền sư huynh rộng lượng, chớ trách tội.”
Lời xin lỗi này bề ngoài rất chân thành, nhưng trong đáy mắt y lại thoáng chút bối rối, dường như đã bị Chu Ngưng hành hạ ghê lắm trong mấy ngày qua.
Thanh Huyền bình thản đáp lời, lòng thầm suy xét chẳng biết lời Ngọc Thự là thật hay giả, chỉ đành đợi lát nữa hỏi Chu Ngưng vậy. Nghĩ thế, đôi mắt sâu thẳm chỉ còn lại vẻ hững hờ, rất khách sáo đáp lời: “Ngọc Thự sư huynh khách sáo quá, tính ra là do kẻ làm sư phụ ta sơ suất, thiếu trách nhiệm. Tính Chu Ngưng bướng bỉnh thích làm theo ý mình, lại không được chỉ bảo cẩn thận, làm phiền sư thúc chăm non thế kia, phải là ta thấy hổ thẹn mới phải.”
Chẳng biết có phải bị hai chữ “sư thúc” của Thanh Huyền kích thích hay không, Chu Ngưng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ửng sưng vù. Nàng nhìn Ngọc Thự rồi lại nhìn Thanh Huyền, bẹt bẹt môi. Rốt cuộc không nhịn được nữa, nàng như một đứa trẻ bổ nhào vào lòng Thanh Huyền, gào khóc nức nở nước mắt nước mũi tèm lem, tựa như uất ức bấy lâu giờ đã tìm thấy chỗ trút, nước mắt xối xả như nước lũ tuôn trào: “… Thanh Huyền sư phụ… ” Chu Ngưng vừa khóc vừa thút thít nghẹn ngào, đứt quãng: “… Thanh Huyền sư phụ… vì sao… lại như vậy… Huynh ấy… huynh ấy… nói không… không biết… con…”
“Chu Ngưng…” Tuy Thanh Huyền thương xót Chu Ngưng nhưng cũng chẳng biết làm sao. Hắn thoáng nhìn Ngọc Thự đứng bên cạnh, trông thấy sắc mặt y rất khó coi tựa như rất tức giận nhưng cũng chẳng biết phải làm sao. Thanh Huyền đành phải vỗ vỗ đầu Chu Ngưng, cũng chẳng biết phải nói lời an ủi của trưởng bối ra sao: “Đừng khóc nữa, chúng ta quay về gặp tiên tôn trước đã.”
Xưa nay hắn vẫn tự thấy mình có vòng ôm ấm áp, có bờ vai có thể gánh vác, tuy bây giờ vẫn chưa thể bảo vệ sư phụ hoàn toàn, nhưng khi sư phụ đau lòng, chắc chắn hắn có thể an ủi sư phụ… À, phì phì phì! Miếng quạ đen quá, sau này sư phụ sẽ ở bên hắn, đương nhiên sẽ không thể đau lòng, sao lại còn dùng tới thứ an ủi vứt đi này.
Nhưng mà, việc an ủi người khác, đặc biệt là an ủi một cô bé đau khổ thất tình thật rất khó làm.
Chà, bất kể thế nào, cứ quay về trước rồi nói sau vậy.
Dù sao, Nhục Nhục xuất hiện đột ngột rồi mất tích ly kỳ quả rất kỳ quặc, hắn phải nhanh chóng kể cho sư phụ, bàn bạc đối sách mới thỏa đáng.
Xem ra, sau khi hai người rời khỏi Yên sơn, nhất định Nhục Nhục đã gặp phải chuyện kỳ lạ mới có thể biến thành bộ dạng kỳ quặc thế này. Nhưng giờ nó đã biến thành bộ dáng đó, với nó mà nói chẳng biết là vui hay buồn đây…
Hết chương 66
Chương 67
Edit:
