Pair of Vintage Old School Fru
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212414

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

hắn liền dựa vào lời Thiên Sắc nói, nếu Ôn thú kia thật sự sống nhờ vào ‘thi thể’, như vậy…

Bây giờ Nhục Nhục rốt cuộc còn sống hay là thi thể?

Sự suy đoán to gan này khiến lòng hắn chấn động, nếu là thi thể, vậy có phải là Nhục Nhục đã …

Đã chết?

Điều này khiến hắn sợ hãi, không thể tin nổi, chỉ có thể phản bác yếu ớt trong lòng.

Thiên Sắc lắc đầu, đang định lên tiếng đã thấy Chu Ngưng và Ngọc Thự bước vào, người hầu bưng thuốc kia cũng bước vào, nàng liền im lặng không nói gì nữa. Nhìn thấy khuôn mặt bi thương và tuyệt vọng của Chu Ngưng, rồi cả nét mặt nghi ngờ không biết làm cách nào của Ngọc Thự, Thiên Sắc ít nhiều đoán được mọi chuyện đã xảy ra như thế nào. “Ra ngoài trước đi.” Nàng coi như bên cạnh không có ai, cầm cổ tay Thanh Huyền ấn trên mạch của hắn ngăn không cho máu chảy tiếp, lạnh lùng thốt lên bốn chữ, không trau chuốt cũng chẳng tình cảm, nghe như một câu cảnh cáo khiến người ta không thể chống lại.

Người hầu kia không dám ở lại, để thuốc trên bàn rồi vội vàng ra ngoài. Ngọc Thực cũng thấy được tình hình nghiêm trọng, dù sao y cũng hiểu Thiên Sắc. Lặng lẽ rời khỏi phòng, y thở phào nhẹ nhõm, may mắn là tiểu hoa yêu kia không bám lấy y.

Mấy ngày nay, y bị bám lấy mà không thể làm gì, rất đau đầu, nếu không sao có thể vô ý bị ma chướng kia nhốt trong rừng cây?

Nhớ lại lúc ở trong rừng cây, tiểu hoa yêu kia không biết xấu hổ đã hôn y, Ngọc Thự cảm thấy rất lúng túng, may mắn là khi đó không bị ai phát hiện.

Yêu nữ càn quấy như thế, tu vi thấp kém lại thiếu lòng kiên nhẫn, chắc chắn không thể phi thăng. Trong thời buổi loạn lạc này, bất kể là nàng ta xuất phát từ mục đích gì cũng phải tránh xa!

Nghĩ như vậy, y bước đi nhanh hơn, nhưng không hiểu vì sao lại kìm lòng không được, thoáng nhìn tiểu hoa yêu kia.

Trong mắt nàng thực sự tràn đầy tuyệt vọng, y lại không biết rõ nguyên nhân của sự tuyệt vọng này.

Chu Ngưng đứng ở nơi đó không nói lời nào, giống như một kẻ đầu gỗ ngốc nghếch, Thiên Sắc cũng không đuổi nàng ra ngoài, chỉ cúi đầu thở dài. Có lẽ giấu giếm không phải là chuyện tốt. bởi vì không bí mật nào có thể giấu được cả đời, nhưng rất nhiều thời điểm đó là biện pháp duy nhất, không thể không làm.

“Thật ra, có một việc vi sư đã gạt ngươi.” Cuối cùng, Thiên Sắc khẽ lên tiếng, nói ra chuyện đã giấu Thanh Huyền bấy lâu: “Lúc trước, vi sư đưa ngươi lên Ngọc Hư cung, không chỉ vì hy vọng sư tôn thu nhận ngươi, mà còn vì lúc đó đại nạn của Nhục Nhục đã đến. Ngươi và nó tình cảm như anh em cha con, nếu nói cho ngươi biết chỉ sợ ngươi không thể tiếp nhận.”

Thiên Sắc nói rất bình tĩnh, nàng đã nhìn thấu sinh tử luân hồi, đương nhiên không cảm thấy đau thương, nhưng Thanh Huyền lại khác. Nghe Thiên Sắc nói như vậy, trong đầu hắn hiện ra bóng dáng Nhục Nhục, ngây người ra, làm cách nào cũng không tin được đứa trẻ ngốc nghếch lại đơn thuần như thủy tinh đã vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này.

“Nhục Nhục vốn sinh ra từ nghiệt duyên, định sẵn sẽ không có phúc, đoản mệnh. Vào đêm vi sư dẫn ngươi rời khỏi Đông cực cũng là lúc Nhục Nhục không còn nữa. Sau khi nhập định, vi sư nhờ Bảo Túc Chiêu Thành chân quân lên Yên sơn đưa thi thể Nhục Nhục đi, khâm liệm an táng. Thấy Thanh Huyền không nói câu nào, Thiên Sắc tiếp tục nói hết những gì Thanh Huyền không biết: “Bây giờ, phong ấn Bách Ma Đăng bị phá, quần ma nổi loạn, Ôn thú kia đương nhiên là trốn thoát khỏi Bách Ma Đăng. Tà linh này đào xác Nhục Nhục lên và sống nhờ trong đó.

Thanh Huyền im lặng thật lâu, hàng lông mày nhíu chặt như đang ngây người nhìn vết thương không khép miệng trên tay mình, lại nhìn dòng máu đỏ thẫm chảy chậm dần vì bị Thiên Sắc ngăn lại.

Không khí trầm mặc khiến người ta thật khó thở.

“Sư phụ, rốt cuộc người còn giấu ta những chuyện gì nữa?” Một lúc sau, rốt cuộc Thanh Huyền đã liên tiếng. Hắn không nhìn về phía Thiên Sức, chỉ nhìn chằm chằm cổ tay mình. Đôi đồng tử đen láy chợt trở nên lạnh lẽo, sâu thẳm, ngay cả những lời thốt ra cũng mang theo sự cứng rắn không thể chối từ. Vừa thốt ra, hắn rút bàn tay trong tay Thiên Sắc về, vết thương vốn đã ngừng chảy máu đột nhiên bắn ra tung tóe, tạo thành một vệt đỏ kiều diễm trong không trung!

Đó không phải chất vấn, cũng không phải lên án, mà giống như một lời tự vấn bất lực gần như tuyệt vọng.

“Thanh Huyền…” Thiên Sắc nhìn máu tuôn ra khỏi tay hắn, vết thương không vì nàng ngăn chặn mà khép lại, ngược lại nó càng sâu hơn, máu cũng chảy càng nhanh. Nàng nhíu mày.

Thanh Huyền nhìn chằm chằm bàn tay mình, cảm giác nóng bỏng khó nói thành lời dâng lên theo dòng máu kia. Cái nóng này giống như lửa đốt, dù vẫn cháy nhưng không quá đau đớn, lại mang đến cảm giác lạnh lẽo như khoan vào tim. “Sư phụ, ta hiểu, từ trước tới nay lúc nào người cũng bảo vệ ta, làm chuyện gì cũng vì tốt cho ta, sợ ta bị thương, sợ ta khổ sở, sợ ta không thể chấp nhận sự thật. Nhưng sư phụ, chẳng lẽ người không sợ ta đứng dưới sự bảo vệ của người, sẽ vĩnh viễn không thể tự đứng thẳng sao?” Hắn thản nhiên cười khổ một tiếng, chậm rãi buông tay xuống. Trên mặt đất nhanh chóng tạo thành một mảng đáng