Duck hunt
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212460

Bình chọn: 7.5.00/10/1246 lượt.

g nắm chặt tay, mồ lạnh toát đầy, thân thể lung lay chực đổ: “Vốn tưởng rằng đó là hồi ức của hai người, bây giờ chỉ còn là ký ức của một mình ta, huynh ấy… không còn nhớ gì nữa. Thế này là sao?”

Y và nàng bất chợt gặp lại nhau, mà nàng đã trở thành ký ức kiếp trước của y.

Là trêu cợt, là đùa giỡn, hay đây là kết cục số mệnh đã định trước?

Kết cục ư?

Tận đáy lòng nàng luôn ngóng trông một kết cục tốt đẹp, nhưng lại không hề biết, kết cục đã lặng lẽ xuất hiện từ lâu.

Chu Ngưng như đang lẩm bẩm, lại như đang tự vấn, thật lâu sau nàng mới ngẩng đầu: “Nếu sớm biết kết cục của ta với huynh ấy là vậy, thì năm đó ta tuyệt đối không để huynh ấy lên Tây Côn Luân.” Nàng nhả lời cực chậm, trong tích tắc như một cô bé ngang bướng bất chợt trưởng thành. Nỗi đau giấu tận cõi lòng bị khơi lên, ký ức ùn ùn ùa về, nỗi đau thương trào dâng tâm khảm, không thể chấm dứt: “Các người dẫn Ngọc Thự đi, ta vốn nghĩ huynh ấy sẽ trở về, nhưng rốt cuộc huynh ấy không về được nữa…”

“Vẫn chưa phải là kết thúc.” Không thể nhìn được bộ dáng tuyệt vọng xuống tinh thần của Chu Ngưng, Thanh Huyền đột ngột cất lời.

Thừa cơ này, hắn bước nhanh đến trước mặt Thiên Sắc, một nỗi sợ kỳ dị chợt trào dâng trong lòng. Hắn vươn tay kéo tay Thiên Sắc, phát hiện nàng không còn từ chối như lúc nãy, nhưng lòng bàn tay nàng thật lạnh lẽo. Hắn vươn tay sờ vết thương trên mu bàn tay nàng, tuy nhiên ngón tay hắn run lên, sắc mặt trắng bệch, chút dũng khí ít ỏi cũng chẳng còn. Run rẩy, cuối cùng hắn cất tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Chu Ngưng, Ngọc Thự vẫn còn sống, không phải sao?”

Đúng vậy, theo cách nhìn của hắn thì còn sống là còn hy vọng.

Chỉ cần người đó còn sống, cho dù có lui vạn bước thì vẫn có cách để người đó nhớ lại, cho dù cuối cùng không còn hy vọng hồi phục thì tình cảm vẫn có thể dồi dưỡng, không phải ư?

“Còn sống thì sao chứ?” Giờ phút này, Chu Ngưng dường như không chấp nhận nổi nhiều biến cố bất ngờ như vậy, tinh thần vẫn còn hoảng hốt, nàng không hiểu ý của Thanh Huyền. Cơ thể nàng lảo đảo như chiếc lá trong cơn gió lạnh, hơi thở mỏng manh. Chu Ngưng cố gắng kéo vài phần hồn phách đang đắm chìm trong tuyệt vọng về, nàng nhắm chặt mắt: “Cho dù còn sống, thì huynh ấy đã không còn là huynh ấy nữa.”

Khoảnh khắc ấy, Thanh Huyền kinh hoàng vì lời của Chu Ngưng, hắn thầm rùng mình. Thanh Huyền lẳng lặng nhìn Thiên Sắc đứng trước mặt, nét mặt nàng vẫn bình tĩnh nhưng một nỗi cô đơn tận cùng đã thoáng hiện sâu trong đôi mắt.

Nàng đang lo lắng những chuyện trước kia, tới tận bây giờ nàng bảo vệ hắn rất kỹ càng, cho nên hắn chưa bao giờ có cơ hội hiểu rõ nàng đang lo lắng, đang suy tư những gì? Vì không có cách nào tìm hiểu, nghiên cứu, cho nên hắn muốn dốc hết tâm can mà tìm tòi.

Thật ra, lòng nàng vẫn thường băn khoăn lo lắng, đến một ngày hắn sẽ giống như Cứ Phong, không thể tránh khỏi kiếp số, như thế đoạn tình giữa hắn và nàng sẽ không thể giữ được nữa.

Về lý, kiếp nạn của hắn chắc chắn có liên quan tới nàng. Về tình, nàng không nỡ từ bỏ thứ tình cảm nhiệt huyết nồng nàn của đứa trẻ này.

Đúng vậy, đứa trẻ, trong mắt nàng hắn vẫn mãi là một đứa trẻ, cho dù hắn đã trở thành phu quân của nàng.

Trong chớp mắt Thanh Huyền bỗng cảm thấy vẻ uể oải của Chu Ngưng, niềm tuyệt vọng của Dụ Lan và nét cô đơn trong mắt Thiên Sắc như chồng lên nhau, rất lạ lùng, gần như có thể nhận thấy rõ. Hắn chợt cảm nhận được cảm xúc phức tạp trong lòng nàng.

Tựa như hắn trở thành trái tim của nàng, mạnh mẽ đập từng nhịp từng nhịp trong lồng ngực nàng, nhưng cũng quặn thắt từng cơn.

Cơn quặn thắt cõi lòng như bị một trận mưa đột ngột rơi xuống quét đi sạch sẽ. “Sư phụ…” hắn khẽ gọi, vội nắm chặt tay nàng, nhẹ nhàng vén ống tay áo nàng lên quan sát kỹ vết thương. Hắn phát hiện miệng vết thương giống hệt vỏ cây nứt nẻ, vết rách trên da dường như sẽ vĩnh viễn không khép lại, mang một màu nâu quái dị.

Đây là…

Dùng da thịt để tu bổ vết thương.

Thanh Huyền kinh hoàng, trong một quyển sách cổ hắn từng đọc có đề cập đến, trên thế gian này chỉ có thụy thú Chu Tước mới có năng lực giúp con người hoặc tiên nhân dùng da thịt để tu bổ vết thương. Trước kia Thiên Sắc từng kể, nàng là tước yêu…

Tước yêu?

Tước yêu…

Chẳng lẽ, trước khi đắc đạo Thiên Sắc là chu tước?

Nghi ngờ lướt qua đầu, Thanh Huyền nghĩ tới vào lúc hai người quyến luyến triền miên, một đôi cánh rực lửa đột ngột xuất hiện trên lưng Thiên Sắc, hắn càng chắc chắn phán đoán của mình. Đôi cánh có thể xuất hiện biến mất tùy theo ý nghĩ thì chỉ có chu tước mới làm được. Nhưng nếu nàng là thụy thú Chu Tước thì đáng lẽ phải được liệt vào tiên ban từ khi vừa sinh ra chứ? Nhưng tại sao Thiên Sắc lại là yêu?

Tâm trạng hoàn toàn khác Thanh Huyền, Thiên Sắc nhìn nét mặt đau thương của Chu Ngưng mà thầm thở dài, lắc đầu. Nàng thừa nhận mình đã gửi gắm hy vọng vào Chu Ngưng, nên mới lén giấu chuyện của Ngọc Thự. Nàng biết đạo hạnh Chu Ngưng nông cạn, nếu còn rơi vào đả kích tình cảm không còn chí tiến thủ, chỉ e cả đời Chu Ngưng sẽ không thể với tới tiên đạo. “Chu Ngưng !” Rốt cuộc không thể nhẫn nhịn được nữa, nàng