Old school Easter eggs.
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212511

Bình chọn: 7.00/10/1251 lượt.

khuyên một câu bao hàm rất nhiều huyền cơ khó nói: “Thật ra, y vẫn là y.”

Chu Ngưng ngẩn ngơ, như hiểu như không, nét mặt ngơ ngác. Thiên Sắc trầm mặc như đang cân nhắc điều gì đó. Một lát sau, nàng quay đầu bình tĩnh nâng mắt rồi bước ra ngoài, trong đôi mắt không hề có một mảy may dao động: “Thanh Huyền, chúng ta về Yên sơn thôi.”

Nếu lúc trước nghe được câu này, Thanh Huyền đương nhiên vui mừng hùa theo, nhưng chưa đầy một ngày ngắn ngủi đã xảy ra quá nhiều chuyện bất ngờ không kịp dự đoán. tâm trạng Thanh Huyền đã thay đổi rất nhiều. Giờ khắc này trực giác mách bảo hắn quyết định của Thiên Sắc là do đang trốn tránh điều gì đó, hắn đành ngoan ngoãn theo sau Thiên Sắc. Một lúc rất lâu sau, cho đến khi rời khỏi Ninh An vương phủ, hắn mới cất tiếng, thấp giọng rầu rĩ hỏi: “Sư phụ, chúng ta không mang Chu Ngưng cùng về Yên Sơn sao?”

Thiên Sắc dừng bước, nhưng không quay đầu, ngữ điệu vẫn bình thản, nàng khẽ nhắm mắt lại tựa như không thể kiềm nén được mệt mỏi. “Nếu nó không thể tỉnh ngộ, cho dù ép nàng lên Yên sơn khổ tu cũng chẳng thể ra kết quả gì.” Thiên Sắc lặng lẽ nhắm mắt, không hề nhúc nhích, sắc mặt nàng trắng xanh mà không muốn bị hắn nhìn thấy, rất lâu sau mới nghe nàng cất giọng hòa lẫn chút đìu hiu: “Nếu nghĩ thông suốt thì đó là cơ duyên là tạo hóa của nó, chưa biết chừng mọi chuyện sẽ được xoay chuyển bất ngờ. Còn nếu không thể nghĩ thông, như vậy đó là số mệnh của nó.”

Nghe được hai từ “số mệnh” Thanh Huyền khẽ run rẩy, giờ khắc này lòng hắn rối loạn, khuôn mặt Nhục Nhục phóng đại trong ký ức của hắn mang theo cả một nỗi chua xót lặng thầm. “Lúc trước chuyện của Nhục Nhục, sư phụ cũng nói thế với Thanh Huyền. Nhưng, Thanh Huyền thấy khó hiểu, rốt cuộc số mệnh của Thanh Huyền là thế nào?” Xòe bàn tay phải ra, nhìn vết sẹo mờ do bị Kim giao tiên đốt phỏng trong lòng bàn tay, hắn cười khổ, đôi mày tuấn tú tuy nhếch lên nhưng ẩn dưới đuôi mày là một nỗi uất ức. Gió đêm đầu đông quét trên mặt, lạnh thấu xương, khiến hắn khẽ run lên, huyệt thái dương đau âm ỉ: “Sư phụ chưa từng thẳng thắn cho Thanh Huyền biết số mệnh của mình ra sao, bàn tay phải của Thanh Huyền giờ không thể nhìn rõ chỉ tay, vậy nếu Thanh Huyền không thể tu thành tiên thì khi nào sẽ chết?”

“Ngươi muốn biết khi nào chết sao?” Đúng lúc này, một giọng nói nghiến răng nghiến lợi vọng tới từ phía sau Thanh Huyền, từng lời từng chữ ẩn chứa phẫn nộ: “Việc này đơn giản thôi. Chỉ cần Thiên Sắc gật đầu, ta lập tức đánh ngươi một chưởng, cho ngươi chết thật rõ ràng!” Giật mình vì giọng nói quen thuộc xuất hiện đột ngột, Thanh Huyền và Thiên Sắc đồng loạt quay đầu lại thì trông thấy Bạch Liêm đứng cách họ chừng hai trượng, y mặc áo bào đen, đôi mắt trừng trừng nhìn Thanh Huyền. Đôi mắt sắc bén găm chặt hồn phách, tựa như một mũi kích sắc lẻm bắn thẳng ra từ mắt chấn động lòng người, hơi lạnh ùn ùn kéo tới: “Núi đao biển lửa, địa ngục A Tì chắc chắn sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh!”

“Tiểu sư bá!?” Thanh Huyền ngơ ngẩn, kinh ngạc vì sự xuất hiện bất ngờ của Bạch Liêm, trong phút chốc Thanh Huyền không thể hiểu tại sao Bạch Liêm lại phẫn nộ như thế.

Tuy rằng xưa nay Bạch Liêm luôn lạnh mặt, nhưng rất hiếm khi sắc mặt khó coi thế này. Trông thấy biểu cảm của Bạch Liêm, Thiên Sắc chỉ lạnh nhạt đối diện, không hề để lộ một mảy may yếu ớt, tựa như nàng không thèm quan tâm, hết sức tự nhiên hỏi thăm chuyện nhà, nàng khách sáo dời chủ đề câu chuyện: “Tiểu sư huynh, không phải huynh đang ở Cửu Trọng Ngục xử lý công vụ của U Minh Ti ư, sao giờ lại rãnh rỗi đến đây?”

Bạch Liêm bỏ lơ sự khách sáo của nàng, cũng không quanh co lòng vòng cùng nàng, y hơi nhíu mày hỏi thẳng: “Bán Hạ đã kể hết với muội?” Y hỏi rất thẳng thắn, tựa như đã đoán chắc, nhưng cũng vì không dám tin nên mới nhẫn nại hỏi lại.

“Một phần thôi.” Thiên Sắc không giấu diếm, rũ mắt cẩn thận trả lời, những nghi ngờ nàng không biết rõ, đương nhiên có thể moi đáp án từ miệng Bạch Liêm.

Đôi mắt Bạch Liêm thoáng trầm, đôi mày nhíu chặt khẽ giãn ra một chút, tựa như thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, Bán Hạ vẫn biết chừng mực, biết nguyên nhân của mọi chuyện, cái nào nên nói cái nào không. “Nó còn chưa biết?” Liếc nhìn Thanh Huyền, y khẽ hất cằm hỏi Thiên Sắc, nét phức tạp ánh lên trong đôi mắt.

Nghe Bạch Liêm hỏi, Thanh Huyền đại khái đã đoán ra vài điều, lòng nặng nề, hắn đoán Thiên Sắc chắc chắn biết điều gì đó nhưng lại giấu hắn. Quả nhiên, khi hắn nhìn về Thiên Sắc, nàng vẫn rũ mắt không một chút biểu cảm, nàng chỉ khẽ gật đầu đáp một tiếng: “Ừ.”

Trong tích tắc, trái tim hắn nhói đau. Nỗi ngọt bùi cay đắng hòa lẫn rối loạn trong lòng, vạn sợi tơ tình quẩn quanh trái tim, cơ thể như bị xé rách, lòng buồn bã.

Hoàn toàn khác với cảm xúc phức tạp của Thanh Huyền, Bạch Liêm nghe câu trả lời của Thiên Sắc bèn cười khẩy. Y nhếch khóe môi lạnh lẽo, khoanh hai tay trước ngực, nhấn từng chữ rất nặng nề, tựa như sóng to gió lớn sắp ập tới: “Thiên Sắc, muội cảm thấy, muội nắm chắc có thể bảo vệ nó bao nhiêu phần?”

Thiên Sắc nâng mắt nhìn, đôi mắt sáng quắc tinh tường