Insane
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212424

Bình chọn: 8.00/10/1242 lượt.

bỗng chốc trở nên âm trầm, mặt không đổi sắc đáp bốn từ như đinh đóng cột: “Dốc hết khả năng.”

“Giỏi cho câu dốc hết khả năng!” Tim Bạch Liêm quặn thắt, y dùng giọng nói bình tĩnh che giấu lửa giận ngút trời và nỗi đau trái tim vỡ toác: “Muội lại còn muốn dốc hết sức bảo vệ nó nữa. Theo ta thấy, muội không phải là dốc hết năng lực mà là vứt cả tính mạng vì nó!”

“Dốc hết khả năng hay lãng phí tính mạng cũng được, đây là chuyện riêng của muội và Thanh Huyền.” Nghe Bạch Liêm nói thế, một nỗi lo lắng bất giác dâng trào trong lòng Thiên Sắc, nhưng nàng vẫn giữ khuôn mặt bình thản như nước, không hề sơ hở: “Không phiền tiểu sư huynh quan tâm.”

“Chuyện riêng?” Bạch Liêm phì cười, bước tới từng bước thật chậm, từng lời nặng nề vừa nhẹ nhàng vừa chậm rãi như bước chân. Bước chân vừa nhẹ vừa thong dong đi kèm lời cảnh cáo, ánh mắt y nhìn nàng sắc bén như móc câu, ngập tràn u ám và trào phúng: “Hóa ra, muội và nó trở thành vợ chồng rồi thì không để người khác chen miệng vào à? Đến cả ta cũng không có tư cách hỏi chuyện của muội nữa sao?”

Thiên Sắc chưa bao giờ nghe Bạch Liêm nói chuyện trắng trợn và không e dè như vậy. Xem ra chuyện nàng và Thanh Huyền có rất nhiều người ngầm theo dõi, điều đó chẳng phải đã chứng minh có điều gì đó mang tính quyết định mà nàng không biết hay sao? Thiên Sắc sa sầm mặt, không thừa nhận cũng không phủ nhận, nàng im lặng không đáp.

Thiên Sắc không trả lời, Bạch Liêm đã chắc chắn là nàng thừa nhận, cảm xúc phẫn nộ rối loạn ùn ùn ùa tới như gió lốc.

Bạch Liêm đột ngột bước tới nắm chặt đôi vai nàng. Sự phẫn nộ ngủ đông từ lâu trào dâng trong huyết mạch, bất chấp những ngón tay siết chặt sẽ làm nàng đau, máu nóng sôi lên, những ngón tay cứng đờ trắng xanh. Đôi mắt lạnh lẽo, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng ngày xưa dần méo mó. Môi mỏng khẽ nhếch, mày nhíu chặt, biểu cảm thật đáng sợ chưa ai từng thấy: “Ta không cần biết tình cảm của muội và nó sâu đậm đến mức nào. Nhưng nếu muội lãng phí mấy ngàn năm tu hành khó khăn, vứt bỏ tính mạng vì nó. Vậy thì không cần chờ ông trời đến xếp đặt, hôm nay ta sẽ xử lý nó ngay tại đây!”

Đúng vậy, nếu là kẻ khác có âm mưu y sẽ chẳng thèm quan tâm, là âm mưu của phụ quân y, của Phong Cẩm, của Bán Hạ, của Hạo Thiên hay thậm chí của Trường Sinh sư tôn cũng được. Thần ma tiên yêu, tất cả mọi tranh chấp đều không liên quan gì đến y, Bạch Liêm y chỉ có duy nhất một mục đích…

Dốc hết sức lực bảo vệ nữ tử mình yêu thương.

Trọn đời, trọn kiếp này, y không thể có được nàng vậy thì chỉ còn cách bảo vệ nàng thật tốt!

“Huynh có thể thử!” Bờ vai hơi đau vì bị Bạch Liêm siết chặt, Thiên Sắc hờ hững, bình thản đáp. Nàng rũ mắt xuống không hề nhìn Bạch Liêm, rèm mi dày phủ bóng mờ lên bờ mi u ám.

Lời này không phải là khiêu khích, lúc này nàng thấy không cần bước lên che chở Thanh Huyền như ngày xưa nữa. Nàng hiểu rất rõ Bạch Liêm, sao lại không biết lời nào của y là tức giận còn lời nào là làm thật chứ?

Nàng cực kỳ chắc chắn, tiểu sư huynh của nàng tuyệt đối không tổn thương nam tử mà nàng yêu thương.

Đoạn đối thoại của hai người rõ rành rành là đang nhắc tới hắn, vậy mà hắn lại không biết gì cả, Thanh Huyền không nhịn được nữa. “Tiểu sư bá!” Hắn bước lên, vươn tay muốn gỡ bàn tay đang nắm chặt vai Thiên Sắc của Bạch Liêm, không ngờ Bạch Liêm lại thuận thế tóm lấy cổ hắn.

Một tay vẫn nắm chặt vai Thiên sắc, vì không có tư cách ôm nàng cho nên Bạch Liêm không nỡ buông tay, chỉ sợ mình vừa buông tay thì sẽ không bao giờ còn cơ hội níu giữ nàng nữa. Tay còn lại bóp cổ Thanh Huyền, y hận mình không thể ra tay bẻ gãy cái cổ kia để diệt trừ hậu hoạn!

Ba người đứng sóng vai vô cùng kỳ dị, trong chớp mắt dường như Bạch Liêm đang đối đầu với hai người bọn họ.

Mà hai người họ định làm cái gì đây?

Uyên ương đồng mệnh sao?

Sao bỗng nhiên y lại trở thành gậy đánh uyên ương thế này?

“Ngươi là người, là ma, là yêu hay là thần?” Cuối cùng, y buông tay ra, lùi về sau một bước, đôi mắt sắc sảo lặng lẽ nhìn Thanh Huyền. Đây là lần đầu tiên y dùng biểu cảm thành thật lạ lùng đối diện tên nhóc này, sự nghi ngờ khó hiểu vừa sắc bén vừa rõ ràng: “Tại sao đá tam sinh chỉ ghi lại được tất cả mười kiếp luân hồi của ngươi, còn những kiếp khác thì chẳng có gì hết?”

Thật ra, lúc ở Trường Sinh yến, thằng nhóc này công khai khiêu khích Hạo Thiên, giở trò với Phong Cẩm, đáng lẽ y phải phát hiện ra, nhưng lúc đó lại xảy ra biến cố nên y mới xem thường.

Lúc ở Cửu Trọng Ngục, tên nhóc này dừng một thanh kiếm vô danh lại có thể giằng co với phụ quân y, thậm chí còn có thể mang theo Thiên Sắc rời khỏi giam cầm của lung linh cục, đó vốn đã là những dự báo không tầm thường. Cho dù nó có được tu vi của Thiên Sắc và Lam Không cũng tuyệt đối không thể làm được những điều đó! Nếu y đoán không nhầm, trên người thằng nhóc này có bí mật động trời.

Thậm chí, đừng nói là Hạo Thiên hay phụ quân của y, đến cả thái độ của Trường Sinh sư tôn xưa nay vẫn luôn ưu ái Thiên Sắc lần này cũng rất khác lạ, người khoanh tay đứng nhìn. Những chuyện này xảy ra bảo sao y không nghi ngờ cho được?

Nghĩ đến thiên kiếp