Polaroid
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212400

Bình chọn: 7.00/10/1240 lượt.

sợ, giống như một vết thương có sự sống không cách nào tiêu diệt, đâm vào mắt, khoan vào tim. “Hơn nữa, ta ngày càng cảm thấy, trước mặt người, ta hoàn toàn giống đồ bỏ đi!”

Hắn nói những lời này thật kiên quyết, như là đã để trong lòng từ rất lâu, cuối cùng đã tìm được cơ hội nói ra. Có điều, vừa thốt ra, ngay cả hắn cũng ngạc nhiên, có cảm giác không tin nổi bản thân lại nói như vậy.

Thật ra, Thiên Sắc rất mẫn cảm, đã sớm nhận ra cảm giác phức tạp trong lòng Thanh Huyền, nhưng không biết dùng cách nào để giải quyết giúp hắn. Một người đàn ông sẽ giữ vững sự tự tôn và kiêu ngạo của mình trong trường hợp nào, không phải nàng không hiểu nhưng nàng không dự đoán được, Thanh Huyền lại lựa chọn tình huống này để bùng nổ.

Nàng và hắn, dù sớm chiều kề cận, hai bên hướng về nhau, có thể giữ khoảng cách nhưng vẫn xa xôi như trước.

Bây giờ trong lòng hắn để ý việc nàng giấu giếm hắn, bảo vệ hắn. Một ngày kia, liệu hắn có để ý việc nàng rất già, rất khó chịu. Liệu hắn có mới nới cũ, thích những thứ mới mẻ hay không?

Có lẽ là có chứ?

Trên đời này, mỗi người đều có những lý do vướng mắc trong lòng…

Dáng vẻ nàng lúc này như phục tùng, không đáp lại, vẻ mặt lãnh đạm gần như lạnh lùng, chỉ vùi hết những mất mát vừa nảy sinh chôn sâu tận đáy lòng. Nàng đột nhiên cảm thấy thời gian gần đây hành động của mình quá tắc trách, biết rõ hắn tuổi trẻ nhiệt huyết, tâm tính chưa ổn định, lại còn lao theo hắn, thật sự là tự chui đầu vào rọ, tự tìm đường chết.

Lúc này, cảm giác sợ hãi trong lòng nàng ngày càng sâu sắc. Sợ rằng bản thân có dốc hết sức lực cũng không bảo vệ được hắn. Sợ rằng một khi hắn chết sẽ hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh. Lại càng lo sợ sẽ có một ngày hối hận vì hành vi đã làm.

Thì ra, nàng cũng muốn giữ chặt hắn trong tay sao?

Đúng vậy, giữ lấy thật nhanh, nhanh đến mức không cho hắn không gian riêng, cho nên chuyện gì cũng không bỏ qua, việc gì cũng đều sắp xếp thật tốt cho hắn.

“Sư phụ, người không thể bảo vệ ta, nhân nhượng ta mãi như thế được, nếu không, ta thật sự chỉ có thể đứng sau người trọn đời, làm tiểu lang quân ấm ức mà thôi.” Nhận thấy những lời vừa nói có phần nặng nề, Thanh Huyền nhỏ giọng, hơi ái náy: “Sư phụ, ta thật sự không muốn lại gọi người là sư phụ, ta hy vọng đôi tay của ta không chỉ để ôm người, mà còn có thể bảo vệ người!”

Những lời này khác hẳn những lời hùng hồn trước đây, mộc mạc không chút hoa mỹ. Không phải hứa hẹn, không phải thề ước, chỉ là một sự cầu xin nhỏ nhoi hy vọng xa vời, chỉ như vậy đã hoàn toàn thể hiện rõ tâm ý của hắn.

Đừng đánh giá hắn quá cao, hắn chỉ là một nam tử hai mươi tuổi, chưa sống được bao nhiêu năm, đương nhiên cũng có khát khao, có phiền não, cũng đôi khi cáu kỉnh khi nhìn thấy những thứ không vừa mắt.

Thiên Sắc không ngẩng đầu, chỉ thở dài như là cố ý tránh ánh mắt hắn.

“Ngươi cầm máu trước đã rồi nói sau.” Nàng nhìn vết thương vẫn đổ máu không ngừng, đột nhiên không dám vươn tay ra, sợ rằng sự bảo vệ không kìm lòng được lại biến thành một sự áp đặt, thậm chí có thể bóp chết hắn. Đành phải thản nhiên lên tiếng, sắc mặt dần khôi phục lại lại sự xa cách và thâm trầm: “Muốn ôm ta cũng được, bảo vệ ta cũng thế, dù thế nào ngươi phải giữ được tính mạng trước đã, nếu không nói gì cũng chỉ là nói suông.”

Hết chương 67

Chương 68

Edit: Như Bình Beta: Vô Phương “Muốn ôm ta cũng được, bảo vệ ta cũng thế, dù thế nào ngươi phải giữ được tính mạng trước đã, còn không nói gì thì cũng chỉ là nói suông.”

Nghe thế, Thanh Huyền rất bất ngờ, thậm chí đầu óc chợt trống rỗng một cách khó hiểu. Hắn ngơ ngác nhìn Thiên Sắc, ngạc nhiên tại sao nàng lại nói những lời như thế.

Nàng thật có hiểu được nỗi lo sợ trong lòng hắn không?

Vậy tại sao câu trả lời của nàng khiến hắn chẳng thể hiểu nổi.

Sự nghi ngờ này vẫn còn quẩn quanh cho đến khi Thiên Sắc cắn một miếng trên mu bàn tay nàng, tựa như nàng không thấy đau, bình thản kéo một lớp da xuống.

Dù Thanh Huyền còn nhiều lời muốn nói cũng phải ngậm miệng. Hắn hoảng hốt, trơ mắt nhìn lớp da trên mu bàn tay nàng phủ lên miệng vết thương đang chảy máu của hắn. Trong tích tắc lớp da đó biến thành da của hắn, miệng vết thương cũng nhanh chóng khép lại, cuối cùng không để lại một chút dấu vết nào.

Tất cả mọi thứ tựa như một giấc mơ.

Thanh Huyền choáng váng ngơ ngẩn nhìn Thiên Sắc không nói được một lời. Mu bàn tay nàng bị lột mất một lớp da mà không hề chảy máu, trên đó là các thớ thịt trắng bệch cực kỳ đáng sợ, chứng minh tất cả mọi chuyện không phải giấc mơ. Cảm giác đau đớn ập đến như bị một cây kim thép đâm vào da thịt, rõ ràng vết thương trên cổ tay hắn đã khép lại, nhưng Thanh Huyền phát giác giờ phút này cơ thể hắn bắt đầu cảm nhận được một cơn đau khắc cốt thấu tim.

Tuy nhiên, không đợi hắn nhìn thêm mà đau lòng, Thiên Sắc đã lạnh nhạt buông ống tay áo xuống, chẳng biết là vô tình hay cố ý ống tay áo đã che mất vết thương kia.

“Chu Ngưng, lời bổn tọa ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?” Nàng xoay người đi, giọng nói vẫn luôn trong vắt lạnh lẽo, nàng hỏi một câu cũng thật hờ hững vô tình, cảm gi