Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212363

Bình chọn: 8.00/10/1236 lượt.

trốn tránh hoặc giả vờ không biết, nhưng dưới sự kiên trì của hắn dường như không có tác dụng gì, lúc này nàng chỉ hy vọng hắn có thể ở bên cạnh nàng, trọn đời trọn kiếp, đời đời kiếp kiếp, vì như vậy nàng mới cảm thấy linh hồn mình trọn vẹn.

Đứa trẻ này chính là một phần linh hồn của nàng, bất kể là nối tiếp tình cảm hay là kéo dài nghiệt duyên.

Nếu đoạn tình cảm này thật sự là nghiệt duyên, chỉ là một nét bút mơ hồ trên sổ sách, thì dù phải trả giá lớn đến mức nào nàng cũng chấp nhận…

Thiên Sắc càng nghĩ càng thấp thỏm lo âu, càng hoảng sợ càng cảm thấy ghét bản thân vì chỉ biết ngồi chờ chết, lại thêm hối hận vì hành vi ôm cây đợi thỏ của mình. Nàng vốn định ra ngoài tìm kiếm nhưng bị Bán Hạ ngăn cản. Lời của Bán Hạ thật ra rất có lý: thứ nhất, nàng không biết Thanh Huyền đi đâu, dù ra ngoài tìm cũng giống như mất phương hướng; thứ hai, nếu Thanh Huyền trở về không thấy nàng, cũng ra ngoài đi tìm, chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao?

Có điều, Phong Cẩm cũng hiểu tính tình của nàng, nên đã đặt kết giới nhốt nàng ở đây, còn y và Bán Hạ ra ngoài tìm kiếm. Thời gian chậm chạp trôi qua, Thiên Sắc chỉ cảm thấy thời gian lặng lẽ trôi qua giống như một mũi dao vô hình, từ từ khoét tim xẻo thịt.

Nàng không biết mình có thể chờ đợi được bao lâu, có lẽ, dùng sức phá tan kết giới là một biện pháp tốt, nhưng khó tránh khỏi phiền phức mà còn có thể bị thương…

Nhưng chuyện lớn đến mấy cũng không bằng một góc sự an nguy của Thanh Huyền, huống chi bị thương…

“Sư phụ!”

Tiếng gọi bất chợt vọng vào từ ngoài phòng khách, Thiên Sắc hoảng hốt, thậm chí còn nghi ngờ có khi nào bản thân nàng quá lo lắng nên sinh ra ảo giác hay không. Mãi đến khi bóng dáng quen thuộc kia xuất hiện trước mắt, nàng mời thở phào nhẹ nhõm, trái tim lơ lửng buông xuống. Có điều, thấy hắn bình an trở về, nàng chưa kịp cười vui, đôi mày đã nhíu chặt vì sự khác lạ trên người hắn.

Cổ tay hắn quấn một mảnh vải!

Hắn bị thương?

Thanh Huyền vừa bước vào phòng khách đã thấy Thiên Sắc, lại thấy nàng nhíu mày, nghĩ rằng nàng tức giận vì hắn tự ý rời khỏi Ninh An vương phủ. Một lúc sau, hắn mới phát hiện vì buột miệng nên vẫn gọi nàng là “Sư phụ”, chợt cảm thấy buồn rầu không nói thành lời. Thật ra, hắn vô cùng hy vọng có một cơ hội, hắn có thể gọi nàng là Thiên Sắc chứ không phải sư phụ.

Hắn không hy vọng nàng vĩnh viễn nhìn hắn bằng ánh mắt bảo vệ.

Nếu có thể, hắn hy vọng sẽ đổi vị trí, bản thân hắn trở thành một người đàn ông đích thực, thành người bảo vệ của nàng, để nàng không phải chịu chút ấm ức nào.

“Tay ngươi bị sao vậy?” Vẻ mặt Thiên Sắc lạnh lùng, bước lên cầm lấy tay hắn, mảnh vải quấn quanh cổ tay hắn nồng nặc mùi máu tanh, hiện rõ sự lạ thường. Quả nhiên, sau khi bỏ mảnh vải ra, nàng thấy vết thương vẫn tiếp tục chảy máu, sắc mặt nàng trắng bệch: “Ngươi bị thứ gì cắn bị thương, sao lại thành thế này?”

“Không sao.” Nhìn máu vẫn tuôn ra không ngừng từ vết thương, Thanh Huyền cũng nhận ra sự kỳ lạ. Nhưng đối mặt với Thiên Sắc, hắn vẫn bình thản, chỉ cúi đầu khẽ cười rút bàn tay đang bị nàng nắm chặt lại, muốn mượn việc này để trấn an nàng: “Đừng lo lắng, không đau chút nào cả.”

“Ngươi rõ ràng đã bi trúng ôn độc!” Rốt cuộc cũng là Thiên Sắc hiểu biết hơn người, kiến thức sâu rộng, vừa nhìn đã biết vết thương kia bất thường. Lại cầm tay hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc: “Ngươi gặp Ôn thú ở đâu, lại còn đánh nhau với nó?”

“Ôn thú?!”

Từ này đối với Thanh Huyền thực sự mới mẻ. Tuy chưa tu thành tiên, nhưng trước đây hắn từng đọc bộ sách cổ, chưa từng thấy thứ gì gọi là Ôn thú. Hơn nữa, vẻ mặt nghiêm trọng của sư phụ dường như không phải chỉ vì nguyên nhân hắn bị thương, ẩn giấu phía sau sự lo lắng đó còn hàm chứa ý nghĩa sâu xa nào đó.

Thiên Sắc ném mảnh vải đẫm máu trên cổ tay hắn xuống, kiểm tra vết thương kỹ càng. Ánh mắt khẽ lay động, giống như băng trôi trên mặt biển, lạnh lẽo rét buốt tâm hồn, tất cả đều giấu dưới hàng mi dài: “Ôn thú là một loại dị thú bị nhốt trong Bách Ma Đăng, thường sống nhờ trong xác chết, háu ăn, cực kỳ độc! Một khi bị nó cắn bị thương, vết thương không thể khép lại, máu chảy không ngừng mà chết!”

Giờ khắc này, trong lòng nàng biết rõ, sợ rằng đúng như lời Phong Cẩm nói, phong ấn Bách Ma Đăng đã sắp hết hiệu lực nên Ôn thú mới xuất hiện trở lại nhân gian.

Thanh Huyền nghe giải thích xong mà choáng váng, đầu óc hỗn loạn. Khuôn mặt Nhục Nhục tự động biến thành hình yêu thú kỳ quái, cực kỳ trùng khớp mà không hề lẫn lộn vào nhau, khiến đầu hắn đau nhói, không làm cách nào xem Nhục Nhục và “Ôn thú” kia là một. “Nhưng cắn ta không phải Ôn thú, là Nhục Nhục mà!” Hắn giải thích yếu ớt, không biết vì đầu óc căng như dây đàn, toàn thân không còn sức sống bởi khiếp sợ hay vì mất máu quá nhiều.

“Ngươi gặp Nhục Nhục?” Thiên Sắc nhìn hắn, ánh mắt sâu xa khó hiểu, giống như không thể nhìn thấu, đôi mày liễu vốn vô cùng khí khái càng nhíu chặt.

“Đúng vậy!” Thanh Huyền gật đầu, sắc mặt mơ hồ, giọng điệu cũng không rõ ràng: “Nhục Nhục, nó trở nên rất kỳ lạ…”

Tựa như vẫn không tìm được mối liên hệ giữa Nhục Nhục và Ôn thú, đầu óc


XtGem Forum catalog