là vẻ thâm sâu khó lường, có lẽ y đã hiểu mục đích của Bán Hạ, nhưng vẫn cố ý hỏi: “Có điều, Bán Hạ sư đệ cố ý nói những lời này với ta, rốt cuộc có ý định gì?”
Cố ý sao?
Xem ra Phong Cẩm quả thật không phải là loại người dễ dắt mũi kéo đi, Bán Hạ nói mơ hồ như thế, y lại có thể hiểu ra!
Bán Hạ cũng không phải kẻ dễ bắt nạt, y khẽ nhướng mày, dường như đã biết điều gì đó, rồi lặng lẽ rũ mắt xuống nhìn bàn cờ trước mặt. Thái độ của y vẫn thờ ơ hững hờ như trước, hơi nhếch miệng nở nụ cười, con ngươi sâu thẳm khiến người ta nhìn không thấu, đến cả ngữ điệu cũng lạnh lùng pha lẫn chế nhạo: “Nếu không phải ngươi luôn nghi ngờ Hạo Thiên, thì tại sao không mang Cửu chuyển chân hồn đan về báo cáo?”
“Sao sư đệ lại nói thế, Cửu chuyển chân hồn đan này là giả, sao ta có thể mang về báo cáo được?” Phong Cẩm dứt lời, nhấc một quân cờ lên rồi đột ngột đặt xuống bàn cờ, bất luận là ngữ điệu chế giễu hay là hành động này đều ẩn chứa nhiều hàm nghĩa thâm sâu.
“Việc cần làm sư huynh sẽ làm, không đến lượt sư đệ ta nhiều lời.” Nhìn quân cờ vừa bị đặt xuống bàn cờ trùng hợp tạo thành thế bao vây, biến tình thế ván cờ đang cân bằng trước khi Thiên Sắc đến thành một bên đã rơi vào thế yếu. Bán Hạ đã ngầm hiểu, cũng vươn tay nhặt một quân cờ lên, dường như y đang suy tư về nước cờ, ngữ điệu thong dong: “Nói lại, nếu sư huynh không muốn, Bán Hạ ta cũng không có bản lĩnh ép sư huynh.”
Giờ khắc này, Phong Cẩm không thể không thừa nhận, tại sao lúc trước các sư huynh đệ xuống núi gây chuyện thường hay kéo Bán Hạ theo cùng. Tâm tư người này rất tinh tế, đi một bước tính tới ba bước, dùng bất biến ứng vạn biến, thường sẽ ung dung thản nhiên dẫn mọi người vượt qua mọi chuyện.
Không thể không nói rằng, có Bạn Hạ cho dù có làm “Chuyện xấu” gì cũng khó mà lộ ra, cho dù cuối cùng có lộ tẩy thì chắc chắn hình phạt sẽ nhẹ nhất.
Khẽ gật đầu, Phong Cẩm ngẩng đầu nhìn Thiên Sắc. Nhếch khóe môi, chậm rãi nhướng mày với nàng, ngữ điệu lạnh nhạt: “Nếu đã không thể phục mệnh vậy chi bằng chúng ta cùng nhau làm việc xấu đi.”
Những lời này tượng trưng cho thái độ của Phong Cẩm. Nói thế nào đi nữa, Phong Cẩm là chưởng giáo Thần Tiêu phái, lại hay đi theo Hạo Thiên, chắc chắn sẽ phát hiện ra chút dấu vết, cũng biết những chuyện người khác không biết. Phong Cẩm biết, Bán Hạ chẳng qua là không đoán ra tâm tư của Hạo Thiên mới bí quá hóa liều, có ý đồ mượn sức của y.
“Sư huynh đã quyết định đứng về phía Thiên Sắc, xem như sư huynh còn có chút lương tâm.” Bán Hạ khẽ hừ một tiếng, y đứng dậy, xem chừng đang thở phào nhẹ nhõm vì đã đạt được mục đích, nhưng biểu cảm của y còn nghiêm trang hơn lúc nãy. Quay đầu lại, Bán Hạ nhìn Thiên Sắc, thần thái càng nghiêm túc hơn: “Nếu trên sổ sinh tử không có tên của Thanh Huyền, vậy mặc kệ có huyền cơ gì ở đây, chúng ta cũng phải bảo vệ Thanh Huyền trước đã. Ta sẽ bàn bạc lại với Bạch Liêm, muội mang Thanh Huyền về Yên sơn đi.
Thiên Sắc hơi ngạc nhiên, vì những lời Bán Hạ có một vài điểm khó hiểu.
Nàng không hiểu, vì sao Bán Hạ lại bảo Phong Cẩm đã đứng về phía mình?
Về phía mình…
Nàng đối đầu với người đó lúc nào chứ?
Hành động lạ lùng của Bán Hạ có phải có nghĩa là có một nhân vật lợi hại đang thầm đối đầu với nàng không?
Nàng giờ đã gặp chuyện phiền phức mà vẫn chưa phát hiện ra sao?
Việc này, có liên quan gì tới Thanh Huyền không?
Nghĩ vậy, đầu óc nàng rất rối loạn. Thiên Sắc đột ngột run rẩy, sự lạnh lẽo thấu tim buốt xương xuyên vào trong cơ thể tựa như từng dao từng dao khoét da xẻo thịt. Theo bản năng Thiên Sắc xoay người lại để xác định Thanh Huyền vẫn luôn đứng sau lưng nàng có bình an vô sự không.
Nhưng khi nàng quay người lại, Thiên Sắc mới nhớ ra vừa nãy Thanh Huyền đã đi về phòng ngủ không còn đứng sau lưng nàng như ngày thường nữa. Không trông thấy Thanh Huyền, trái tim Thiên Sắc hoảng hốt, một dự cảm bất an đột ngột trào dâng trong lòng.
Nàng không màng trả lời Bán Hạ mà bước luôn về phòng ngủ, bước chân vội vội vàng vàng tựa như một cơn gió.
Nhưng đúng lúc này, một con hạc giấy trên trời bay xuống đáp vào tay Phong Cẩm. Con hạc giấy phe phẩy cánh trong lòng bàn tay Phong Cẩm đột ngột biến thành màu đỏ như máu, rồi bỗng cất giọng hót vang lanh lảnh, sau đó nó biến thành một ngọn lửa rực cháy, trong tích tắc cháy thành tro không còn chút vết tích nào.
Vừa nhìn thấy cảnh này, Phong Cẩm nhíu chặt mày, nét mặt trầm lặng đìu hiu, cuối cùng vẻ nặng nề như sóng triều tràn ngập ngũ quan đoan chính của y: “Quả nhiên, không ngoài dự đoán…” Phong Cẩm thở dài, tựa như nỗi lo lắng của y giờ đã được chứng thực: “Phong ấn Bách Ma Đăng sắp mất hiệu lực rồi!”
Thảo nào gần đây những việc lạ lùng diễn ra liên tục, trời đất khác lạ. Khó trách các vị thần cao ngạo trên Cửu Trọng Thiên muốn xoa dịu quan hệ với Cửu Trọng Ngục để kết liên minh. Thảo nào sau khi Cửu chuyển chân hồn đan bị trộm Hạo Thiên lại nóng vội phái y đi tìm… Vì thế y mới hoài nghi, bèn ngầm sai Ngọc Thự đi điều tra.
Nhắc đến cũng thấy thật nực cười, thân là chưởng giáo Thần Tiêu phái lại ở Cửu Trọng Thiên, nhưng thật ra bên cạnh y