o chỗ đau mãi chưa lành trên vết thương của y! “Ngươi nghĩ rằng, ta thật sự nhẫn tâm tổn thương nàng sao?” Sắc mặt Phong Cẩm đột nhiên dữ tợn xen trong đó còn có chút âm u, bất đắc dĩ: “Ngươi vốn không biết, Thiên Sắc có nhân và có quả của nàng. Cuộc đời nàng có ràng buộc của riêng nàng, ta và nàng chỉ là có duyên mà không phận.”
Chưa bao giờ trông thấy Phong Cẩm thế này, phút chốc Thanh Huyền đột nhiên cảm thấy sự việc này chắc hẳn còn ẩn chứa một bí mật không ai biết, hắn bất giác muốn tìm hiểu căn nguyên: “Xin chỉ giáo?”
Mặc dù không kiềm chế được cảm xúc, nhưng vẫn phải giữ chừng mực, Phong Cẩm suy tư thật lâu, rốt cuộc mới kể lại chuyện cũ…
“Khi đó, ta và Thiên Sắc tâm đầu ý hợp nhưng không dám bẩm lại với sư tôn. Có một hôm, ta và Quảng Đan rãnh rỗi bèn đến trộm tơ hồng và sổ nhân duyên của Nguyệt Lão, ta tính viết tên ta và Thiên Sắc lên sổ nhân duyên rồi sẽ dùng dây tơ hồng quấn quanh cả hai, mong rằng chúng ta sẽ trọn kiếp bên nhau, bạc đầu giai lão. Nhưng mà, sau khi viết tên ta lên sổ nhân duyên xong, thì cho dù ta dùng mọi cách vẫn không thể viết tên của Thiên Sắc lên đó được. Ta không tài nào hiểu nổi, cho nên ta cuống quýt đến hỏi sư tôn, sư tôn mới cho ta biết, Thiên Sắc có số mệnh, có nhân quả của riêng nàng, nếu ta cố cưỡng cầu, chỉ e là tự đào hố chôn mình, sẽ làm hại nàng!”
Dừng một lát, trong ánh mắt sững sờ của Thanh Huyền, Phong Cẩm từng chữ từng chữ thốt ra ngọn nguồn: “Khi đó, sắp đến lúc nàng lịch kiếp phi thăng phải trải qua một kiếp nạn nặng gấp trăm lần người khác. Nếu không qua khỏi sẽ bị đánh về yêu thân, muôn kiếp chẳng thể trở mình.”
Hết chương 60
Chương 61
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Theo như lời Phong Cẩm nói về chuyện Thiên Sắc, tuy rằng Thanh Huyền không hiểu rõ hết hoàn toàn nhưng ít nhiều vẫn tìm ra được đầu mối. Theo hắn thấy, những lời của Phong Cẩm có lẽ một phần là thật, chưa hẳn là không thoái thác, có vẻ như bất đắc dĩ, khiến hắn rất khinh thường.
Cứ như vậy, Phong Cẩm im lặng, Thanh Huyền cũng không định giải thích hay đồng cảm, chỉ cười lạnh, lên giọng hỏi: “Cho nên — Ngươi đối xử với nàng như vậy?”
Từ “như vậy” được nhấn mạnh rất rõ ràng, chỉ là hai chữ nhẹ nhàng nhưng lại như nặng ngàn cân, bao hàm mọi sự chỉ trích và châm chọc, không cần nhiều lời vì tất cả đã nói hết những gì cần nói.
“Tất cả mọi chuyện đều do Hạo Thiên sắp xếp cho ta làm, mục đích của ông ta là gì, ta hoàn toàn không rõ.” Không phải không nghe ra sự chỉ trích và châm biếm của Thanh Huyền nhưng Phong Cẩm cũng không so đo, tựa như những xúc động vừa rồi đã lắng xuống, những gì đã nói không phải giải thích hay chối tội mà giống như tự thuật lại. Cuối cùng, đúng như Thanh Huyền dự kiến, y dừng lại một chút rồi thốt lên sự bất đắc dĩ của mình: “Ta không còn sự lựa chọn.”
Quả nhiên không ngoài dự đoán!
“Thật không?” Tuy biết nơi đây tối tăm, rộng mênh mông, không ai nhìn thấy mặt ai nhưng Thanh Huyền vẫn hừ một tiếng, đôi lông mày nhướn lên, khoanh hai tay trước ngực miễn cưỡng nhìn Phong Cẩm phía trước, gần như cố ý khiêu khích: “Hay cho câu không còn sự lựa chọn! Dù có duyên không phận, nàng cũng nên biết chân tướng mọi chuyện chứ không phải bị lừa gạt phản bội như thế! Nếu không phải nàng vô tình lọt vào giấc mộng của ngươi, biết được sự thật thì chỉ sợ còn bị ngươi đùa giỡn cả đời!”
Có lẽ không ngờ Thanh Huyền lại nói ngay điểm mấu chốt như thế, ngực Phong Cẩm phập phồng, mí mắt chớp liên tục, sự chua xót không nói nên lời bốc lên từ đáy lòng, nóng lên tận hốc mắt. Y hơi trầm mặc: “Về chuyện này, ta không thể phản bác.” Một lúc sau y mới nói tiếp, mày khẽ nhíu sau đó giãn ra, đôi mắt đen sáng rực như muốn nhìn thấu qua bàn tay đang mở rộng, thẳng về phía Thanh Huyền: “Tuy chắc chắn không thể đối mặt với nàng, nhưng lúc ấy ta vẫn hy vọng có thể giấu giếm mọi việc càng lâu càng tốt, chỉ cần nàng còn ở bên cạnh ta, dù thêm một ngày cũng tốt.”
“Thì ra theo ý của ngươi, tình cảm của hai người chẳng qua là mua bán!?” Không thể nào nhìn chịu được dáng vẻ ôm ấp tâm sự, bất đắc dĩ không nói thành lời của Phong Cẩm, Thanh Huyền mất kiên nhẫn nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm lạnh thấu xương chẳng chút đồng tình, chỉ có châm biếm: “Toàn bộ những gì ngươi làm là kiếm nhiều hơn một chút, chỉ cần cố gắng làm ra bản mặt chịu chút khổ cực. Giờ còn ra vẻ đạo mạo, lời lẽ chính nghĩa, đừng khiến ta ghê tởm!” Cuối cùng, hắn chẳng thèm khách khí, ánh mắt lùng thản nhiên, ngôn từ sắc bén.
Thản nhiên lướt qua chỗ Thanh Huyền đang đứng, ánh mắt Phong Cẩm lạnh giá, giọng trầm thấp không cảm xúc, ngay cả cảm xúc thoáng qua cũng như bị đóng băng, giống như y đã lấy lại sự bộ dạng ưỡn ngực ngẩng cao đầu trước đó: “Ngươi tin hay không cũng được, đường tu luyện của nàng thực sự không hề dễ dàng. Ta không đành lòng thấy nàng không thể lịch kiếp, vạn kiếp bất phục.”
Như vô tình bị châm ngòi, giọng điệu lạnh nhạt của Phong Cẩm khiến Thanh Huyền tức giận: “Nhảm nhí!” Hắn giận tím mặt, rốt cục cũng không nhịn nổi, nói hết những gì giữ trong lòng bấy lâu, chỉ hận không thể biến thành thanh kiếm đâm chết Phong Cẩm: