gì phải vừa công khai vừa lén lút tập kích hai mặt?”
Thiên Sắc cảm thấy những lời này dường như ẩn chứa hàm ý gì đó, còn Phong Cẩm như chợt nhận ra điều gì, nên cũng không lên tiếng.
Đột nhiên, Dụ Lan nói sang chuyện khác: “Phong Cẩm, ngươi vẫn còn nhớ nhung nàng ta đúng không?”
Không cần ai giải thích, tất cả mọi người đều biết “nàng ta” đây là chỉ ai, chẳng qua không một ai vạch trần, bầu không khí đông đặc lại cực kỳ yên tĩnh.
“Nhớ hay không thì liên quan gì tới ngươi?” Sau một lúc rất lâu, Phong Cẩm đáp bằng một câu nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Dụ Lan cất tiếng cười vang như hiểu ý, điệu cười sung sướng như chỉ sợ thiên hạ không loạn, nàng tiếp tục châm dầu vào lửa: “Ngươi có thấy tiểu lang quân của nàng ta ở trước mặt ngươi chứ… Trông thật gai mắt đúng không? Nói thật, hắn tuấn tú hơn ngươi nhiều, thảo nào nàng ta hờ hững, lạnh nhạt với ngươi…” Ngừng lại một lát, nàng đột nhiên đề nghị: “Chi bằng, ta giúp ngươi làm hắn vĩnh viễn biến mất?!”
Thanh Huyền bực bội, đôi mắt tối đen, những lời của Dụ Lan khiến hắn suýt chút nữa tức hộc máu! Cõng Cứ Phong, Thanh Huyền vươn tay chống vào vách động để nghỉ ngơi chốc lát, hắn rất bất mãn với những lời châm ngòi ly gián mà không phân biệt đối tượng này.
“Thỏa mãn tâm nguyện của ngươi thì ta được lợi gì?” Phong Cẩm xoay qua nhìn Thanh Huyền, ánh mắt đó rất phức tạp, không rõ là đố kỵ, oán hận hay là hâm mộ nữa.
“Ngươi có thể ôm mỹ nhân về.” Dụ Lan không biết Cứ Phong đã bị thương, nàng vẫn thầm tính khiêu khích Phong Cẩm phản chiến: “Nghe đồn, hắn khiến ngươi khó xử, chẳng lẽ ngươi không muốn báo thù?”
Vì thế, Thiên Sắc nóng ruột!
Tuy hai bên đang gần trong gang tấc, nhưng nàng chỉ có thể bất lực nhìn Thanh Huyền đứng bên kia vách tường. “Chưởng giáo sư huynh, đừng nghe nàng ta, vì nàng ta muốn có cơ thể Thanh Huyền…” Rơi vào bước đường cùng, Thiên Sắc chỉ còn cách cố gắng phá hỏng châm chích của Dụ Lan, chủ động nói chuyện với Phong Cẩm.
Nhưng mà, nét mặt Phong Cẩm rất lãnh đạm, câu trả lời cũng vô tình, lạnh giá: “Cơ thể của hắn liên quan gì đến ta?”
Siết chặt đôi tay, Thiên Sắc nhíu mày, cổ họng như thít chặt lại. “Nếu nàng ta có được cơ thể Thanh Huyền thì sẽ dùng Cửu chuyển chân hồn đan giúp Cứ Phong hoàn hồn, ngươi cũng không thể báo cáo kết quả nhiệm vụ!” Thiên Sắc nghiêm khắc vạch rõ tình cảnh nếu Phong Cẩm trở mặt, chỉ mong Phong Cẩm không nghe theo lời Dụ Lan xúi giục.
“Không thể báo cáo nhiệm vụ thì đã sao?” Phong Cẩm vẫn hời hợt đáp, thái độ dầu muối không tiêu của y khiến người ta không thể đoán ra ý định của y.
Chống hai tay lên vách tường trong suốt, Thiên Sắc chăm chú nhìn hai nam tử trước mắt, một người nàng từng đặt trong trái tim mình còn một người thì đặt nàng trong tâm khảm. Trong khoảnh khắc, nàng nở nụ cười, nhưng lời nói tràn ngập bi thương: “Cẩm sư huynh, ta mất hơn một ngàn năm mới có thể bình thản đối diện với huynh.” Nụ cười vừa bất đắc dĩ mâu thuẫn vừa tràn ngập sầu thương, nàng gằn từng tiếng, tiết lộ nỗi khổ đau và bí mật ẩn sâu trong đáy lòng nàng xưa nay: “Đừng để ta hận hynh đời đời kiếp kiếp.”
Phong Cẩm chôn chân tại chỗ, không hề nhúc nhích.
“Thiên Sắc, lâu lắm rồi muội mới gọi ta như vậy.” Sau một lúc lâu, y cúi đầu cất tiếng, trái tim rỉ máu đau đớn như bị dao cắt.
Đúng vậy, ngày xưa nàng gọi y là “Cẩm sư huynh” như để biểu đạt trong lòng nàng vị trí của y khác hẳn các sư huynh đệ khác. Sau đó, vì Bạch Liêm bất mãn, nàng mới cố gọi thêm một tiếng “tiểu sư huynh” rồi không gọi ai thân thiết thêm nữa. Cho nên, y vẫn rất tự tin rằng mình là người có một không hai trong lòng nàng.”
Nhưng bây giờ, mọi thứ đã tan biến hết sao?
Như Dụ Lan đã nói, Thanh Huyền vừa là đối thủ vừa là tình địch của y. Tính ra, Thanh Huyền theo nàng chỉ khoảng mười năm, nhưng lại có bản lĩnh khiến nàng quan tâm, lo lắng như thế. Cũng có lẽ, khoảng cách giữa y và nàng ngoại trừ hiểu lầm không thể giải thích thì còn có khoảng thời gian một ngàn một trăm sáu mươi ba năm.
Phải chăng chỉ cần Thanh Huyền biến mất thì y và nàng có thể quay trở lại ngày xưa?
Khoảng cách thời gian, không gian, trái tim, tất cả mọi thứ đã quyết định y chỉ có thể đứng bên bờ đối diện với nàng sao?
Có lẽ, y nên vui mừng, nên yên tâm, vì từ nay về sau y có thể gỡ bỏ khúc mắc ngàn năm qua, dù sao đã có một nam tử cho nàng thứ y không thể cho.
Nhưng mà, tại sao y lại không cam tâm thế này?
Cõi lòng ngập tràn cảm xúc gào thét, sục sôi, nhưng cuối cùng y chỉ thốt ra một câu đơn giản mà nặng nề: “Yên tâm đi, chắc chắn ta sẽ trả cho muội một Thanh Huyền bình an, nguyên vẹn.”
Không gặp phải cảnh tượng buồn nôn, Thanh Huyền thấy lòng chua chua, có hơi bực bội. “Dụ Lan, ngươi vẫn còn tâm tình châm ngòi ly gián à, cứ lôi thôi dài dòng nữa thì chẳng còn cơ hội gặp Cứ Phong lần cuối đâu!” Thanh Huyền cất cao giọng, âm thanh vang vọng mấy lượt trong hang sâu.
Quả nhiên, nhắc tới Cứ Phong, ngữ điệu bình tĩnh của Dụ Lan lập tức đổi khác, nàng cuống quýt: “Cứ Phong làm sao?”
Thanh Huyền không đáp, hắn cõng Cứ Phong bước lên trước rồ