XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211895

Bình chọn: 9.5.00/10/1189 lượt.

Chẳng dựa vào gì cả, chẳng qua nhìn ngươi ngứa mắt quá thôi.” Thiên Sắc bâng quơ đáp, rũ mắt xuống, tất cả ánh sáng dường như hoàn toàn biến mất trong đôi mắt phượng hẹp dài, đôi con ngươi u ám nặng nề chỉ toàn hơi lạnh, khóe môi khẽ nhếch lạnh lùng nghiêm trang: “Muốn chặt tay hay chặt chân, ngươi tự chọn đi. Hay là, ngươi thích cắt lưỡi hơn?”

“Thấy ta ngứa mắt? Cho dù ngươi gạt được sư phụ ta thì cũng không lừa ta được! Đừng có kiếm cớ, theo ta thấy là ngươi muốn cấu kết với ả yêu nữ kia làm bậy thì có!” Đối diện với sự uy hiếp và châm chọc ngấm ngầm, nụ cười gượng gạo của Tử Tô tắt hẳn. Tuy nhiên Tử Tô vẫn quen vênh váo hung hăng, dù sự sợ hãi đã ngập tràn đáy lòng và ánh mắt, nhưng vì thể diện nên nàng ta quyết không tỏ ra yếu thế. Ngược lại Tử Tô càng kiêu ngạo, nghênh ngang để che giấu sự hoảng loạn trong lòng. Buồn cười hơn, Tử Tô không biết trời cao đất dày mà tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Ả yêu nữ Dụ Lan to gan làm bậy, trộm Cửu chuyển chân hồn đan, sư phụ ta phụng lệnh truy đuổi. Ngươi thân là đệ tử trong Thần Tiêu phái không những không dốc sức giúp đỡ mà còn tìm mọi cách ngăn cản, âm mưu bao che yêu nghiệt!” Nói đến câu cuối, nàng ta như đột ngột ngộ ra điều gì, dùng một cái tội phỏng đoán chụp lên đầu Thiên Sắc: “Ta hiểu rồi, là ngươi bụng dạ khó lường, muốn trộm Cửu chuyển chân hồn đan, vọng tưởng chia chác với con ả yêu nữ kia!”

“Ngươi nghĩ thế nào cũng được.” Dù Tử Tô có đặt điều vu khống, Thiên Sắc cũng chẳng thèm cãi lại: “Ngày đó ở Ngọc Hư Cung, ngươi ỷ thế ép người, đánh Thanh Huyền bị thương, ta từng nói ta sẽ không bỏ qua. Hôm nay cũng đến lúc thanh toán sòng phẳng rồi!” Thần sắc lạnh nhạt nói lên tất cả, Thiên Sắc bất ngờ kéo mạnh chiếc roi khiến Tử Tô lảo đảo ngã. Một ngọn lửa như bén vào thuốc nổ bốc cháy tanh tách, trong tích tắc ngọn lửa bùng lên rồi bắt lửa chiếc roi lao thẳng tới bàn tay đang cầm roi của Tử Tô.

Tử Tô trợn trừng mắt, trơ mắt nhìn ngọn lửa màu xanh lam không chút nể nang bám vào tay mình, bất luận nàng ta niệm thần chú nào cũng không thể dập tắt, một cơn đau như xương thịt bị thiêu rụi bỗng chốc lan ra toàn thân.

Đây là tam muội chân hỏa!

Tuy nhiên, ngọn lửa này hoàn toàn khác tam muội chân hỏa trên Kim Giao Tiên. Kim Giao Tiên là thần binh do Thiên hỏa trên Trường Bạch Sơn luyện thành, nó có linh tính, nếu nó đã xem một người là chủ nhân thì đương nhiên chỉ làm tổn thương người khác, tuyệt đối không làm người đó bị thương!

Đây rốt cuộc là lửa gì?

Nếu nàng không nhớ nhầm, trong các đạo thuật của Thần Tiêu Phái Ngọc Hư cung do mà Trường Sinh sư tôn dạy không hề có thuật ngự hỏa (*), chẳng lẽ…

* Pháp thuật khống chế lửa. “Ngươi dám dùng yêu thuật?” Cố chịu cơn đau trên tay, Tử Tô hoảng sợ nhưng vẫn không chịu buông roi ra. Nghe đồn gốc gác của Thiên Sắc trước khi phi thăng là yêu quái, vậy chỉ có một khả năng duy nhất đây chính là yêu thuật nàng ta luyện được lúc trước.

Quả là đại nghịch bất đạo!

“Dùng đạo của người trả lại người thôi.” Thiên Sắc vẫn thản nhiên, lạnh lùng nhìn bàn tay Tử Tô bị tam muội chân hỏa thiêu cho da tróc thịt bong. “Đó là trả nợ cho Thanh Huyền, còn cái này là đòi vì Cứ Phong!”

Thuật pháp Thiên Sắc dùng không phải là yêu thuật mà là sức mạnh tự thân, có điều lúc này nàng chẳng buồn giải thích. Dù sao, Tử Tô cũng là con gái của Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa, trong mắt vị nữ thần kia tất cả những thứ gì khác biệt với tiên gia đều là đại nghịch bất đạo. Tử Tô thừa kế tư tưởng này, đương nhiên sẽ không ngoại lệ, cho nên Thiên Sắc không thèm giải thích. Hơn nữa, theo tính tình xưa nay của Thiên Sắc nếu không phải bây giờ đang là thời khắc mấu chốt, nàng tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.

Nếu Dụ Lan biết Tử Tô đánh trọng thương Cứ Phong, chỉ e là hủy đi đôi tay của Tử Tô thì vẫn còn quá nhẹ!

Tử Tô cắn chặt răng, không đáp, sự quật cường hiện lên trong đáy mắt, rất có khí thế heo chết không sợ nước sôi.

Thiên Sắc khẽ nhíu mày, đang muốn ra tay thêm lần nữa thì Phong Cẩm đột ngột đứng chắn phía trước Tử Tô, y không những dùng cơ thể che chở mà còn vươn tay niệm chú ngữ dập tắt tam muội chân hỏa mượn từ “Kim Giao Tiên” đang cháy.

“Sư muội, dừng tay!” Nét mặt Phong Cẩm nghiêm nghị, con ngươi lấp lóe tia sáng u ám, khi nhìn vào đôi mắt nàng ánh mắt ấy thoáng run rẩy, dường như đã tiết lộ tâm tư và cảm xúc của y giờ đây rất hỗn loạn. Giọng nói trầm thấp mang theo vài phần bi thương: “Nếu muội không nương tay nhất quyết thiêu tay phải của con bé, thì sau này con bé không thể dùng binh khí được nữa.”

“Vậy chẳng phải càng hay sao?” Thiên Sắc lẳng lặng nhìn vào mắt y, nàng không hề mảy may dao động vì sự xuất hiện bất ngờ của y, thần thái lạnh nhạt: “Tránh để nó cầm roi, gặp ai cũng đánh.”

“Sư phụ!”

Ở bên này, Thanh Huyền khẽ gọi.

Còn Cứ Phong, vết bỏng trên cổ nhờ được chân nguyên bổ trợ nên đã tỉnh táo lại. Nhưng mà, cơ thể y đã đạt đến cực hạn, bây giờ còn bị Kim Giao Tiên đánh trúng, thân thể đã suy yếu càng nhanh chóng mục nát, chiếc cổ trắng nõn dần sạm đen lại!

Phong Cẩm nhìn Cứ Phong, không cần bất cứ ai giải thích, y đã