Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211945

Bình chọn: 8.00/10/1194 lượt.

au buốt truyền đến từ vai, thế nhưng y vẫn còn cười được, tựa như từng giọt máu rơi xuống đất kia không phải là của y, mà là nỗi chua sót tích tụ hơn ngàn năm nay giờ mới tuôn chảy. Ngực nóng rát như bị một thứ không biết tên quấn chặt lấy, mãi không tiêu tan, tránh né cũng không được. Y dừng lại một lát, đè thấp giọng nói dường như hơi do dự, trái tim nặng trĩu, buồn vui lẫn lộn: “Bây giờ, muội hết giận chưa?”

Đúng thế, chẳng ai nhớ rõ hơn y, ngày hai người đoạn tuyệt, nàng mang vết thương lòng rời khỏi Ngọc Hư cung, tránh ở Yên Sơn ở Đông Cực. Y ngắm nhìn những đóa hoa đào tươi đẹp trên núi Côn Luân như những bông hoa tuyết bay bay, đếm biết bao mùa đông qua xuân lại, nhưng nỗi nhớ người xưa vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

Suốt một ngàn một trăm sáu mươi ba năm, khi gặp lại đã là người dưng, gần trong gang tấc mà cách tận chân mây. Có muốn trách chỉ có thể trách hai người có duyên mà vô phận.

Mặt không biểu cảm nghe từng lời Phong Cẩm, qua một lúc lâu Thiên Sắc không đáp lại, nhưng cuối cùng câu trả lời lạnh lùng xa cách của nàng hoàn toàn ngoài dự đoán của Phong Cẩm. “Chưởng giáo sư huynh, một kiếm này không phải là sư huynh nợ ta mà là sư huynh chịu thay đồ đệ của mình.” Đột ngột rút thanh Lục Kiếm Tiên ra, nàng không thèm quan tâm miệng vết thương chảy máu đầm đìa của Phong Cẩm, Thiên Sắc xoay lưng đi một cách lạnh lùng xa cách: “Sư huynh và ta, không ân tình cũng chẳng thù oán.”

Phong Cẩm đứng chôn chân tại chỗ, dùng tay bịt kín miệng vết thương, sững sỡ nhìn bộ y phục đỏ tươi của nàng tựa như dòng máu đang tuôn của y, lòng ngập tràn đau đớn. Mấp máy môi, dường như y muốn nói gì đó rồi lại thôi, Phong Cẩm niệm chú cầm máu bằng đôi mắt ảm đạm và cô đơn.

Nét mặt của Phong Cẩm trông như y vô cùng oan khuất, Thanh Huyền càng thấy càng ngứa mắt, cũng ghê tởm vì những lời y nói trong tình cảnh thế này, Thanh Huyền bèn tìm thời cơ chen miệng: “Chưởng giáo sư bá đã đem Cửu chuyển chân hồn đan về rồi ạ? Nếu không còn gì nữa, vậy chúng ta cáo từ trước.”

Phong Cẩm lắc đầu kể lại đầu đuôi sự việc…

Phong Cẩm theo dõi Dụ Lan đi lấy Cửu chuyển chân hồn đan, vì biết Dụ Lan là kẻ quỷ kế đa đoan nên y rất cẩn thận. Thật không ngờ, khi vào đến cửa động, Dụ Lan bị một kẻ không rõ thân phận đeo mặt nạ tập kích, pháp lực của kẻ đó rất cao cường. Phong Cẩm nghi ngờ nàng dùng kế ve sầu thoát xác để lừa y, cho nên y khoanh tay đứng nhìn. Dụ Lan dần dần không đánh lại người kia, sau khi cố ý để lộ sơ hở trúng chiêu, Dụ Lan lập tức trốn vào trong động, kẻ kia cũng chạy theo vào. Hang động có rất nhiều lối rẽ, quanh co ngoằn ngèo, đây có lẽ từng là chỗ người ta tu luyện nên được giăng rất nhiều kết giới. Không bao lâu, Dụ Lan và kẻ che mặt đều biến mất, Phong Cẩm đoán Dụ Lan sẽ quay lại cứu Cứ Phong, nên mới quay lại đây.

Biết Dụ Lan bị người đeo mặt nạ tấn công, sắc mặt Cứ Phong càng thêm nhợt nhạt. Dường như y biết kẻ tập kích là ai, y nóng ruột cố cất tiếng, giọng nói khàn khàn: “Mang… mang ta… đến hang động…”

Thanh Huyền gật đầu, nhờ Thiên Sắc đỡ Cứ Phong lên lưng mình, hơi thở Cứ Phong càng lúc càng mỏng manh, Thanh Huyền lo lắng: “Ngươi còn chịu được không?”

Cứ Phong nhắm mắt, khẽ gật đầu: “Còn… được…” Chỉ nói hai từ mà Cứ Phong như dùng hết tất cả sức lực, hai mắt tối đen.

Cứ Phong cắn chặt răng cố giữ tỉnh táo, không để mình ngất đi. Nói thế nào đi nữa, dù y phải chết cũng nhất quyết phải gặp Dụ Lan một lần cuối cùng!

******

Y như lời Phong Cẩm, hang động đó quanh co, ngoằn ngèo, u tối ẩm ướt, thoang thoảng một mùi hương lạ lùng. Những giọt nước liên tục nhỏ tong tong từ trên đỉnh hang, từng tiếng động vọng đi rất xa khiến người ta rợn gai óc. Không những thế, trong động giăng rất nhiều kết giới, từng bước đi đều phải dựa vào vị trí của bảy mươi hai tinh tú, không được sai một li.

Theo sau Phong Cẩm, Thanh Huyền cõng Cứ Phong bước thấp bước cao, vì để tránh mình bất cẩn ngã nhào nên hắn đi rất cẩn thận.

Đột nhiên, chẳng biết ai bước nhầm một bước, một vách tường trong suốt đột ngột xuất hiện sau lưng Thanh Huyền, ngăn cách bốn người với nhau.

“Sư phụ!” Tử Tô thét thất thanh, nàng ta bị vách tường trong suốt chặn ở một chỗ khác, không tài nào qua được.

“Thanh Huyền!” Thiên Sắc kinh hoàng, cực kỳ lo lắng, cho dù nàng dùng hết sức bổ “Lục Kiếm Tiên” vào vách tường nhưng lại không thể phá hỏng một mảy may.

Xem ra, hang động này rất kỳ lạ.

Vì muốn Thiên Sắc yên tâm, Thanh Huyền vừa lắc đầu vừa nở nụ cười trấn an nàng: “Sư phụ yên tâm, Thanh Huyền không sao!”

Phong Cẩm tỉ mỉ quan sát muốn tìm cách làm vách tường này biến mất, đúng lúc này giọng Dụ Lan vọng đến từ sâu trong hang động.

“Đừng uổng công, đây là chỗ Ma quân tu luyện trước khi bị phong ấn, quanh năm không thấy ánh mặt trời, đừng tưởng có tu vi thâm hậu là có thể phá vỡ kết giới này.” Giọng Dụ Lan âm trầm, vang vọng từng hồi trong hang động làm người ta không thể đoán được nàng đang ở chỗ nào. Dừng một lát, Dụ Lan khịt mũi khinh bỉ: “Đám tiên gia các ngươi toàn là một lũ dối trá, ta đã bảo là sẽ trả lại Cửu chuyển chân hồn đan cho các ngươi rồi, cần