c”.
Vốn tưởng rằng nàng ánh sáng sinh mệnh duy nhất, khi đến gần mới phát hiện là đom đóm khắp trời đầy giả tạo, mà bầu trời đom đóm kia chưa tới bình minh đã lập tức tan biến. Nhưng hối hận thì đã muộn màng, không thể trở lại làm một người bình thường, y lại không biết đạo thuật nên không có cách nào qua được ranh giới giữa nhân giới và yêu giới, bắt buộc phải ở lại.
Nhưng trong vô số đám công tử hầu hạ được nàng bao nuôi lúc nào cũng tranh thủ tiếp cận lấy lòng nàng. Chỉ có mình y giống như đồ đần, ánh mắt lạnh lẽo, mở miệng là thốt lên những lời độc địa. Rõ ràng hình bóng nàng tràn đầy trong tim nhưng lại cố tình khinh thường, không xem nàng ra gì.
Một món đồ chơi đáng chán lại không biết nghe lời như vậy, đối với Dụ Lan xưa nay vốn làm biếng, tùy tiện đương nhiên rất nhanh chán. Mấy ngày sau đó, nàng đã bỏ mặc y, dù sao, bên cạnh nàng cũng còn rất nhiều thiếu niên tuyệt mỹ. Dung mạo của y cũng không phải là xuất sắc nhất, tính tình lại không đủ khôn khéo, không biết lựa ý hùa theo, hơn nữa còn là người phàm đê tiện, sao có đủ tư cách khiến nàng dừng chân lưu luyến, yêu thích không thể rời?
Yêu giới chính là chỗ cá lớn nuốt cá bé, yêu đế có mấy người con gái, Dụ Lan là mạnh nhất cũng được sủng ái nhất, thậm chí còn được yêu đế chọn làm người thừa kế. Dựa vào điểm này, đương nhiên xưa nay nàng không coi ai ra gì, nhưng nhìn khắp yêu giới nàng cũng là người tự do nhất, không chịu bất kỳ sự trói buộc nào.
Huynh đệ tỷ muội của nàng dù mặt mày luôn tươi cười, cung kính đón chào nàng, không chút lỗ mãng. Nhưng trong lòng họ cũng là ngày đêm không ngừng suy mưu tính kế, cực kỳ điên cuồng hận không thể đánh bại nàng, chèn ép nàng.
Dù sao, chỉ có đánh bại nàng, mới có thể trở thành mạnh nhất!
Rốt cục, hành vi phóng đãng, tự tiện làm theo ý mình cũng chọc giận yêu đế. Để áp chế tinh thần của nàng, để nàng học tính nhẫn nhịn, để nàng cuối cùng có thể thành nghiệp lớn, yêu đế cố ý đánh nàng bị thương, còn đày một mình nàng đến vùng đất hoang của yêu giới, lệnh cho nàng phải tĩnh tâm suy nghĩ về những chuyện đã làm.
Ngoại trừ đám huynh đệ tỷ muội lạnh lùng đứng nhìn, còn có vô số bạn bè và đám công tử vội vã phân rõ giới hạn với nàng, dường như nàng đã nhìn thấu hết tất cả nên cũng không thèm để ý, chỉ cười lạnh nhạt, phất tay bỏ đi. Đến vùng đất hoang, nàng muốn thuần phục hai con giao long trong vô số dị thú ở đó, nhưng vì có thương tích trong người nên bị giao long làm cho bị thương nặng, phải chịu đau khổ.
Khi đó, chỉ có một mình y ở bên cạnh nàng, chỉ có điều ánh mắt vẫn lạnh lùng, lời nói vẫn độc địa, tất cả biểu hiện như thế chỉ vì muốn ra vẻ kiên cường để che giấu tâm hồn thuần khiết và mẫn cảm bên trong. Rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng y vô cùng sợ hãi, chỉ sợ sự đồng cam cộng khổ này là phù dung sớm nở tối tàn, cuối cùng không thể giữ lại được gì. Hơn nữa, lời nói hành động của nàng vẫn ngả ngớn như trước, giống như chẳng cần gì cả, thường xuyên khiêu khích trêu tức y rồi nhìn y đùng đùng nổi giận.
Mãi đến một lần, nàng khích tướng lừa y phải thề sẽ nguyện lòng đời đời kiếp kiếp ở bên nàng, lúc đó nàng mới mỉm cười, chấp nhận lời thề từ trước tới giờ y không hề đoán được.
Nếu nói vui mừng chi bằng nói kinh ngạc thì đúng hơn, y ngơ ngác trong nhiều ngày, nơm nớp lo sợ. Lo lắng nàng vì một phút bốc đồng tâm huyết dâng trào, lời nói thoảng qua như mây khói, vốn hoàn toàn không để tâm. Cho nên, ngày đó, y hỏi lại thật cẩn thận, nàng chỉ tựa vào lòng y, nhẹ nhàng hỏi lại một câu —
Phải thích nhiều như thế nào, mới nguyện lòng theo đuổi một linh hồn phóng đãng không biết kiềm chế mà không oán than không hối tiếc?
Khoảnh khắc đó, y bỗng nhiên hiểu được tất cả, không hề nghi ngờ cũng không còn sợ hãi.
Tâm ý của y đối với nàng thế nào, thì nàng cũng như thế.
Nhưng người và yêu vốn không chung đường, đùa giỡn một phen thì không sao, nhưng nếu thật tâm mong muốn nắm tay nhau dài lâu thì không khác nào người ngốc nói mê. Dù sao, nàng cũng là công chúa yêu giới bất tử, còn y chỉ là một người phàm, cảnh xuân tươi đẹp chỉ trong chớp mắt, trọn đời của y đối với nàng chỉ là khoảnh khắc mà thôi. Vì phải sống trong yêu giới, thân thể của y đã không chịu đựng nổi, già đi rất nhanh, chỉ mấy năm đã thế suy sức yếu. Vốn không mong đợi nàng sẽ làm chuyện gì ngạc nhiên, nhưng nàng lại thật sự hết lòng tuân thủ lời thề hẹn. Nàng không ngần ngại vứt bỏ đế vị yêu giới, chấp nhận bị trục xuất suốt đời. Dẫn y đi khắp lục giới mấy ngàn năm qua, không ngừng tìm kiếm thân thể để sống nhờ, kéo dài lời thề ước “Đời đời kiếp kiếp chỉ đôi ta”.
Thấy Cứ Phong hơi ngây người, sắc mặt dịu hơn vừa rồi rất nhiều. Thanh Huyền khẽ thở dài, ngẩng đầu lên đã thấy mây đen tan đi, ánh trăng nhè nhẹ len qua làn sương mờ nhạt, bầu trời trong veo tràn đầy ánh sáng trong màn đêm yên tĩnh. Vầng sáng lành lạnh chiếu xuống mặt sông An Trữ phẳng lặng xa xăm, sóng nước lăn tăn lan tỏa, dần bao phủ tất cả.
“Ta biết, trong mắt ngươi vốn đã không còn đạo lý gì nữa.” Thanh Huyền thản nhiên cười khẽ, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, thừa