Insane
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211865

Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.

dịp Cứ Phong không nói tiếp này, cố tình trêu chọc: “Trong mắt của ngươi, chỉ có Dụ Lan.”

Bị người khác đọc được suy nghĩ trong lòng lại còn trêu chọc như vậy, Cứ Phong giống như một cây gai mắc cỡ bị chạm vào, trở nên mất tự nhiên, lắp bắp, chân tay luống cuống: “Không phải ngươi cũng vậy sao?!” Y ảo não xoay đầu nhìn Thanh Huyền, mang theo chút phiền muộn, hỏi vặn lại: “Trong mắt của ngươi cũng chỉ có sư phụ ngươi!”

Nhìn dòng sông An Trữ lẳng lặng chảy xuôi cách đó không xa, Thanh Huyền cười ha ha, coi như thừa nhận: “Sư phụ từng nói với ta, đạo có thể nói được vốn không phải là vĩnh viễn, đạo vì người mà khác biệt. Thật ra, đạo là gì, cuối cùng ai có thể nói rõ? Tuy rằng ta tu đạo, nhưng không tin những gì ngươi nói, ta chỉ tin sư phụ ta.” Hắn lại nói tiếp nhưng không còn trêu chọc nữa, lúc này hắn nói thật chậm, mỗi chữ đều ẩn chứa thâm ý vô hạn. Cuối cùng, thốt ra lời nói vẫn chôn sâu tận đáy lòng: “Sư phụ ta, chính là đạo của ta.”

Bị những lời này làm chấn động, Cứ Phong đang suy nghĩ đột nhiên bị giật mình kinh hoàng, y khôi phục lại bộ dạng nghiêm túc, trong lòng vô cùng xúc động: “Sư phụ ngươi nhất định sẽ không để cho bất cứ kẻ nào đụng vào một cọng tóc của ngươi.”

Lại nhìn về phía Thiên Sắc, chỉ thấy bóng dáng áo đỏ lặng lẽ dưới ánh trăng trong trẻo như nước, cảm giác thật hiền hòa. Thanh Huyền gật đầu, không hề đắc ý chỉ có sự chua xót , bình thản đáp lại: “Đương nhiên.”

“Cho nên, dù Dụ Lan may mắn lấy được thân thể của ngươi để ta nơi trú hồn, thì ta và nàng cũng không có cuộc sống bình yên. Sư phụ của ngươi không phải là người dễ bắt nạt, đương nhiên sẽ vì ngươi mà vĩnh viễn đuổi giết chúng ta.” Vốn định trêu chọc nói đùa cho vui, nhưng thốt lên những lời cuối cùng Cứ Phong chỉ cảm thấy chua xót. Ngừng lại một lúc, y cúi đầu, nhìn đôi tay trống rỗng của mình, sau đó run run siết chặt lại: “Thật ra, so với việc có được thân thể bất tử, ta chỉ mong muốn có cuộc sống bình an, hạnh phúc.”

Thanh Huyền chợt im lặng không trả lời được.

Cứ Phong nói không sai, theo tính tình của sư phụ, nếu thật sự không thể bảo vệ hắn chắc chắn sẽ tự trách cả đời, đương nhiên cũng không để Dụ Lan và Cứ Phong sống yên ổn qua ngày.

“Ngươi đã từng trải qua loại cảm giác này chưa?” Cứ Phong ngẩng đầu, đôi mắt vốn sáng lấp lánh chợt trở nên ảm đảm như sông cạn nước, yên lặng nhìn Thanh Huyền.

Thanh Huyền vẫn đắm chìm trong suy nghĩ, không nghĩ thêm được gì nữa, chỉ thuận miệng đáp: “Cảm giác gì?”

“Dụ Lan thực sự là một cô gái rất mạnh mẽ, tuy rằng thích làm theo ý mình, cũng quen tôn thờ cái tôi của mình, mỗi lần gặp nguy hiểm đều là nàng đứng trước ta, che mưa chắn gió cho ta.” Cứ Phong nhìn Thanh Huyền, bên môi hé nụ cười khổ sở: “Cũng giống ngươi phải không? Lần nào cũng là sư phụ ngươi che chở ngươi, giống như chim non dưới đôi cánh của nàng. Nàng vì ngươi phải trải qua ngàn vạn khổ sở, băng qua gió tuyết mưa sa, mà bản thân ngươi hoàn toàn không giúp được gì…” Đúng vậy, cho tới nay, y thường cố ý giận dỗi, ghen tuông, nóng nảy, tính tình càng lúc càng giống trẻ con, Nhưng khắp lục giới mênh mang, có ai hiểu được nỗi khổ sở trong lòng y? Năm đó là chàng thiếu niên nồng nàn, thuần khiết như nước. Rồi sau đó hết lần này đến lần khác đổi qua những cơ thể trẻ trung, nhưng hồn phách lại giống như sỏi đá trải qua mưa gió, vỡ nát, loang lổ vết tích. Cơ thể này rất trẻ trung, đẹp đẽ, tràn đầy nhiệt huyết, nhưng nào phải thân thể của mình, sao có thể chịu đựng được trái tim chai sạn, già nua đã trải qua mấy ngàn năm?

Dụ Lan của y, thích Cứ Phong trẻ trung đẹp đẽ kia, cho nên dù già nua y cũng nguyện lòng đóng bộ dạng nàng thích, giống như một đứa trẻ, để nàng có cảm giác cao cao tại thượng giả tạo.

Cuộc nói chuyện này của Cứ Phong, không thể nghi ngờ đã đâm trúng tử huyệt của Thanh Huyền cực nhanh cực mạnh, khiến hắn không thể mở miệng một lúc lâu, không thể gật đầu thừa nhận cũng không thể thề thốt phủ nhận, chỉ có thể xấu hổ trầm mặc thế này.

Trong bóng đêm, Cứ Phong tiếp tục nói từng chữ rõ ràng như mũi kim đâm khắp thân thể hắn thật đau đớn, vừa mang theo cả sự ngạc nhiên pha lẫn đau xót xa: “Không biết ngươi có đồng cảm không, được một cô gái bảo vệ như vậy thật sự rất may mắn, nhưng không thể phủ nhận là phải chịu áp lực rất lớn.”

“…”

Thanh Huyền chỉ có thể im lặng, coi như cam chịu. Có lẽ, nói phải chịu áp lực rất lớn là không chính xác, còn nói đến chuyện xa xôi hơn là sự kiêu ngạo và tự tôn của một người đàn ông thì bảo vệ người phụ nữ mình yêu chắc chắn là trách nhiệm của người đó. Hắn muốn kề vai sát cánh với nàng, lúc nguy cấp có thể bảo vệ nàng sau lưng mình, chứ không phải là đứng sau lưng nàng, bất lực im lặng nhìn bóng dáng nàng.

Như vậy làm cho hắn cảm thấy, bản thân không xứng với sự coi trọng của người con gái ấy, lại càng không xứng làm đàn ông!

Bây giờ nhìn Cứ Phong, chẳng phải đang nhìn thấy bóng dáng của chính mình sao?

Đối mặt với cảm giác tự ti nặng nề, không có cách nào ngăn lại được.

Khác với sự trầm mặc của Thanh Huyền, vừa nói xong, ánh mắt Cứ Phong khẽ lay động, không tránh khỏ