Snack's 1967
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211825

Bình chọn: 10.00/10/1182 lượt.

sánh với thời hăng hái khiêu chiến ma tộc năm xưa. Cứ thế, thực lực hai người giờ đây lại ngang tầm nhau.

Bất tri bất giác qua mười hiệp đấu, một thanh kiếm lạ đột ngột bay đến khiến Thiên Sắc và Dụ Lan đang so chiêu phải đột ngột lùi về sau.

Đó chính là “Tru Tiên kiếm” của Phong Cẩm.

“Dụ Lan, ta đã đoán trước ngươi nhất định sẽ dùng chiêu này.”

Giọng nói bình thản trầm thấp của Phong Cẩm văng vẳng truyền đến, ngữ điệu trong trẻo ôn hòa nhưng lại cực kỳ rõ ràng giữa tiếng sấm rung chớp giật. “Tru Tiên kiếm” reo lên lanh lảnh, cắt ngang qua không trung mây đen giăng đầy rồi bay thẳng vào tay Phong Cẩm đang đứng trên cao.

Thong thả đáp mây bay xuống, Phong Cẩm liếc nhìn Thiên Sắc, nhưng Thiên Sắc lại cúi thấp đầu xuống. Thái dương trắng như bạch ngọc, làn da mỏng như tơ sống, tóc mái trước trán rũ xuống theo động tác của nàng đã che đi đôi mắt khiến người ta không thể trông rõ cảm xúc trong đáy mắt. Sau một lúc trầm mặc, nàng không nói một câu, xoay người đi thẳng đến bên Thanh Huyền, không thèm để mắt tới Phong Cẩm.

Trông thấy vị khách không mời đột ngột xuất hiện phá vỡ sự cân bằng giữa hai bên, Dụ Lan thầm thấy bất ổn, nhưng vẫn tỏ vẻ hờ hững chẳng thèm quan tâm cất tiếng: “Phong Cẩm, quả nhiên không có gì gạt ngươi được.”

Phong Cẩm không đáp, đôi mắt sâu xa như có thể bắt lấy hồn phách người khác, ngũ quan góc cạnh rõ ràng. Phong Cẩm chỉ hơi gật đầu, thậm chí y còn chưa từng mở miệng đòi cửu chuyển chân hồn đan.

Trong chớp mắt, Dụ Lan bỗng nhận ra chút ít manh mối, nàng nảy ra một ý định. Dụ Lan không chớp mắt nhìn Phong Cẩm, nàng khẽ nhếch một nụ cười yếu ớt, ngữ điệu khá là hoang đường nhưng ánh mắt lại cực kỳ nghiêm trang: “Nghe kể năm xưa hai người các ngươi đã liên thủ phong ấn “Bách ma đăng”, hôm nay ta may mắn lĩnh giáo bản lĩnh của hai người các ngươi, cũng xem như không uổng công tu hành.” Dừng một lát, con ngươi sâu thẳm ngập tràn châm chọc, mắt nghiêng nghiêng lạnh lẽo nhìn Thiên Sắc vẫn luôn yên lặng, giọng nói cũng mang theo hơi gió lạnh: “Có điều, đôi tình nhân cũ các ngươi có còn ăn ý và tâm linh tương thông như ngày trước không?”

Nét mặt Phong Cẩm cứng lại tựa như bị lời khiêu khích của nàng chọc giận, thanh kiếm Tru Tiên cũng lấp lóe ánh sáng âm u.

“Dụ Lan, đừng…” Cứ Phong thấy tình hình không ổn. Trong tình thế cấp bách, y lo lắng khẽ gọi Dụ Lan. Mmặc dù y đang cực kỳ kiềm chế nhẫn nại, nhưng đôi tay vẫn run lên không kiềm được. Vốn rằng Dụ Lan đánh một trận với Thiên Sắc, dù chưa chắc sẽ thắng, nhưng ít ra còn có năm phần thắng, nhưng bây giờ Phong Cẩm đến đã hoàn toàn thay đổi tình thế. “Nàng đánh không lại hai người họ đâu, chi bằng đưa cửu chuyển chân hồn đan cho họ đi.”

Tuy là nói như thế, nhưng y thừa biết tính tình Dụ Lan cố chấp, khăng khăng làm theo ý mình, cho dù va vào đá đầu rơi máu chảy cũng nhất quyết không chịu thua.

Quả nhiên, đôi con ngươi Dụ Lan trầm xuống, nhướng đuôi lông mày, nàng tỏ vẻ bất mãn với lời khuyên can của Cứ Phong.

“Cứ Phong, chỗ này rất nguy hiểm, chàng phải cẩn thận đao kiếm vô tình.” Nàng cất giọng trầm thấp tựa như rất hững hờ, nhưng đôi mắt dưới hàng mi dài lấp lóe ánh lửa sáng ngời, một mạch nước ngầm gợn sóng lẳng lặng lướt qua đồng tử: “Chàng yên tâm đến hang động chờ ta, trước lúc hừng đông, chắc chắn ta sẽ mang theo cơ thể chàng cần tới.”

“Nàng bảo ta đi?” Cứ Phong sửng sốt, thần sắc hơi ảm đạm. Một thoáng dao động dâng lên trong lòng, như có một bàn tay vô hình khẽ chạm vào sợi dây đàn chôn sâu trong đáy lòng y. Âm cuối run rẩy vang lên kéo dài không dứt, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiên cường xưa nay của y, lao thẳng lên khiến cổ họng y nghèn nghẹn.

Rốt cuộc cũng là nam tử cùng chung chăn gối với mình mấy ngàn năm qua, Dụ Lan sao không hiểu tính tình y: “Chàng có từng nhớ đã thề với ta gì không?” Nàng không nói gì nhiều mà chỉ kín đáo nhắc nhở y.

Cứ Phong bỗng ngẩn ngơ, đưa mắt nhìn nữ tử liều lĩnh vì mình, y chợt nhớ tới lời thề kiên định của mình….

Cứ Phong ta xin thề, mãi bên Dụ Lan đời đời kiếp kiếp, chỉ cần là mong muốn của nàng, ta tuyệt đối không dị nghị!

Mà khi đó, nàng đã đáp lại gì với y?

Đôi môi đỏ thắm của nàng cất lên mấy chữ…

Đời đời kiếp kiếp mãi bên nhau!

Trong cuộc sống nương tựa lẫn nhau, y vẫn tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa với nàng, mà nàng cũng thế.

Giờ phút này, Cứ Phong không biết mình nên nói điều gì, y khép mắt lại, bình ổn hơi thở, cất giấu thật cẩn thận tâm tình của mình vào trong bóng tối. “Ta vẫn nhớ.” Đôi môi mỏng nhả một câu thật khẽ khàng, xa xăm. Khi mở mắt ra, y lẳng lặng nhìn nữ tử mình một lòng yêu thương. Một lớp sương mờ giăng kín đôi con ngươi u ám nhưng lại sáng trong lạ lùng, bóng dáng nàng giống hệt một chiếc thuyền cô độc lướt qua đáy mắt y, rồi trôi bồng bềnh trong lòng y.

“Tốt! Nếu chàng còn nhớ, vậy đừng nhiều lời.” Dụ Lan khẽ nhếch miệng, ngay đến khi gặp phải biến cố cũng bình tĩnh lạ lùng, một nụ cười lười biếng nở trên khuôn mặt xinh đẹp: “Chàng còn nhớ lời thề ngày đó thì ta cũng nhớ lời thề ngày xưa của ta, cho nên chàng cứ ngoan ngoãn chờ ta quay về.”

Cứ Phong không nói