Polaroid
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220374

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

suy nghĩ. Mỗi người đều tự có suy tính làm thế nào để hết lòng giúp đỡ nàng.

Tính tình những huynh đệ này như thế nào sao Thiên Sắc không biết! Biết rõ bọn họ không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, nàng chỉ nói một câu cuối cùng: “Thế gian này có buổi tiệc nào không phải tàn. Bây giờ Thanh Huyền đã là phu quân của muội, nếu có khó khăn gì, chàng và muội sẽ cùng bàn bạc cân nhắc, cùng vượt qua cửa ải khó khăn, các sư huynh không cần phải bận tâm nhiều.”

Những lời vừa thốt ra không khác nào đòn trí mạng. Trong những người ở đây, Phong Cẩm, Bán Hạ và Bạch Liêm đã biết rõ tình hình, còn đám Lam Không, Mộc Phỉ, Linh Sa tuy đã biết tình cảm của Thiên Sắc và Thanh Huyền nhưng vẫn giật mình khi nghe nàng nói như vậy. Vừa ngạc nhiên vừa hoảng hốt, cứng họng không nói được gì. Mà người không thể tiếp nhận được nhất chính là Quảng Đan, y đứng như trời trồng, mặt trắng bệch không nói được một lời, đôi mày nhíu chặt thể hiện rõ cảm xúc phức tạp.

Thanh Huyền vốn lẳng lặng đứng một bên, nghe xong cuộc nói chuyện này đột nhiên cảm thấy khí thế dâng trào, tiến lên nắm chặt tay Thiên Sắc, biểu lộ sự thân mật vợ chồng đồng tâm hiệp sức.

Không thể không nói, những lời này thật sự là liều thuốc cực mạnh. Đúng vậy, thân thiết thì đã sao, lo lắng thì thế nào. Dốc hết sức lực vì an nguy của nàng, có ra tay tận tình cứu giúp thì thân phận vẫn chỉ là sư huynh đệ mà thôi, tính ra cũng chỉ là người ngoài, có phải là phu quân danh chính ngôn thuận của nàng đâu?

Nhận thức về thân phận đã đẩy thành ý của mọi người đến tận chân trời, thật sự phân rõ giới hạn.

Nếu đã như vậy thì còn gì để nói nữa?

Tất cả mọi người đều im lặng, Quảng Đan nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm chặt của Thiên Sắc và Thanh Huyền, sau đó ngẩng đầu nhìn Thanh Huyền không chớp mắt. Đôi môi mím chặt kia rốt cuộc cũng thốt nên lời, nặng như ngàn cân, cũng ẩn chứa sự coi thường và không tin tưởng: “Dựa vào nó —”

Có điều, y chưa nói hết câu, Phong Cẩm đã đặt tay lên vai y, ngắt ngang những lời không thích hợp: “Nếu sư muội đã cố phân rõ ranh giới với chúng ta thì cũng không nên nói thêm gì nữa.” Dứt lời, bàn tay khẽ dùng sức, tựa như muốn dùng động tác này để lặng lẽ khuyên nhủ.

Quảng Đan không nói gì, chỉ hít sâu một hơi, tay nắm chặt lại. Dường như đã hiểu rõ ý của Phong Cẩm, cố gắng đè nén cảm xúc của bản thân.

Bạch Liêm và Bán Hạ nhìn nhau, khuôn mặt Bạch Liêm lạnh lẽo, mi tâm nhíu lại, trong con người đen sắc bén bùng lên ngọn lửa giận lại lạnh lùng thiêu đốt, càng đốt càng cháy lớn. Im lặng nhìn Thanh Huyền một lúc lâu, y mới lên tiếng: “Thanh Huyền, những lời Thiên Sắc vừa nói, ngươi nghe rõ chưa?”

Thanh Huyền gật đầu: “Ừm!”

“Muốn bọn ta hoàn toàn giao muội ấy cho ngươi, cũng không phải không thể —” Bán Hạ tiếp lời, trong nụ cười bình thản có chút toan tính: “Ngươi và Thiên Sắc là phu thê, muội ấy vì bảo vệ ngươi chu toàn cũng không tiếc mạng. Cho nên, hôm nay, ta muốn ngươi lập lời thề với mọi người ở đây. Sau này, nếu muội ấy gặp nạn, dù liều mạng bảo vệ cũng phải muội ấy, ngươi có làm được không?”

“Thiên Sắc là vợ ta, chắc chắn ta sẽ bảo vệ nàng.” Sắc mặt Thanh Huyền không thay đổi, nghiêm nghị ngẩng đầu nhìn mọi ngươi, từng lời như ngọc châu, cực kỳ khí phách: “— Nếu không lấy cái chết tạ tội!”

“Tốt lắm!” Bán Hạ tiếp nhận cực nhanh, như sợ Thanh Huyền đổi ý. Xoay người sang hướng khác, y nhìn mọi người xung quanh, khi quay đầu lại nhìn Thiên Sắc như cười như không, dường như có chút cố ý, ném lại một câu có phần nặng nề chua xót: “Đám người ngoài rảnh rỗi bọn ta sẽ không quấy rầy vợ chồng muội chàng chàng thiếp thiếp nữa.”

Thiên Sắc rũ mắt không nói lời nào, có chút lạnh nhạt hờ hững, còn Thanh Huyền bị những lời này khiến cho nghẹn lời.

******

Sau khi mọi người đi khỏi, Thiên Sắc liền rút tay khỏi tay Thanh Huyền, những hành động và lời nói thân thiết vừa rồi với mọi người biến mất, ngay cả sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng giống như trước khi Bạch Liêm đến.

Nàng đi thẳng về phía trước, rõ ràng là nói muốn trở về Yên sơn, nhưng bước chân dường như không mục đích, cuối cùng lại nhớ là đang ở trên phố xá Ninh An. Thanh Huyền vẫn luôn theo phía sau nàng, mẫn cảm nhận ra không khí bất thường.

Cuối cùng, nàng ngừng lại trước một của hàng đậu rang vắng vẻ.

“Cô nương muốn mua đậu rang ư?” Người bán đậu rang là một thiếu phụ trẻ tầm hai mươi tuổi, khuôn mặt lấm tấm tàn nhang đang nói chuyện vui cười với một cậu bé con năm sáu tuổi. Vừa thấy Thiên Sắc dừng bước, liền thân thiện bước lên tiếp đón: “Hạt hướng dương của ta tuy không bằng tay nghề của Tố Bạch cô nương ở thành Đông, nhưng cũng không tệ…Vốn định bái Tố Bạch cô nương làm thầy, học nghề gia truyền. Nhưng bây giờ Tố Bạch cô nương đã được gả vào Ninh An vương phủ, sợ là sau này không còn cơ hội học tay nghề rang hạt hướng dương của cô ấy nữa…”

Thiếu phụ trẻ tuổi nói không ngừng, Thiên Sắc lại nhìn cậu bé con mũm mĩm kia. Thiếu phụ cảm nhận được ánh mắt Thiên sắc, theo trực giác nhìn về phía Thanh Huyền. Đương nhiên không thể không để ý đến hắn, lập tức suy nghĩ rồi sửa lời: “Phu nhân và lang quân