ông? Nhưng, hắn sợ nàng lại nói hắn cái gì mà “miễn cưỡng hay quá gấp gáp”.
Cho nên, thành thân là rất cần thiết, không những phải thành thân mà còn phải thành thân thật là náo nhiệt cho khắp thiên hạ cùng biết! Hắn và nàng đúng là tình yêu thầy trò, nhưng thế thì đã sao?
Đôi bên yêu thương thì cần gì phải để tâm đến bối phận cách biệt?
Hắn vốn định tìm cơ hội chủ động nhắc chuyện thành thân, nhưng càng nghĩ càng thấy không ổn. Cho nên, lòng thầm lưu ý, hắn chọn một buổi sáng mua phùn, đặt một chiếc chậu lớn bên dưới mái hiên, hứng đầy chậu nước, chăm chú dùng những viên đá nhỏ mài đống ngọc gần thành hình trong chậu.
Quả nhiên, lúc Thiên Sắc vô tình đi ngang qua thấy hắn bèn dừng lại, qua một lúc rất lâu nàng chỉ trầm mặc quan sát. Vốn hắn đang chờ nàng hỏi nguyên nhân hắn mài ngọc, lúc đó hắn sẽ lựa thời lựa thế thổ lộ tâm nguyện. Nhưng nàng lại không hỏi một câu, lẳng lặng xoay người bỏ đi, sau đó vẫn là chăm chú nhìn rồi chuyển thành xem như không thấy.
Hơn mười ngày liên tục đều là tình trạng này.
Xôi hỏng bỏng không, Thanh Huyền sớm hiểu tính nàng nên cũng không để bụng. Cứ vào những lúc rãnh rỗi hắn lại lôi đám ngọc này ra mài, tự đắm chìm trong niềm vui của riêng mình. Khi mài đến hạt ngọc cuối cùng, vừa khéo nàng đi ngang qua sau lưng hắn, hắn bèn cố tình quay đầu như bất ngờ phát hiện ra nàng, hưng phấn gọi: “Thiên Sắc, nàng đến xem đi, đám ngọc này đã mài đủ nhẵn chưa?” Hắn đứng dậy nắm lấy tay nàng, đặt những hạt ngọc vừa mài xong vào lòng bàn tay nàng, khẽ lay nhẹ tay nàng, những hạt ngọc trong vắt xanh biếc khẽ lăn tròn trên tay.
Mấy ngày nay nàng đã thấy hắn mài ngọc, nàng bỗng nghĩ tới hạt ngọc trên cây trâm tử đàn cẩn vàng, có lẽ hạt ngọc đó là do tự tay hắn mài. Giờ hắn lại mài một chậu đầy ngọc, hắn định làm gì đây?
“Ừm.” Rũ đôi mắt xuống, nàng nhìn những hạt ngọc trong lòng bàn tay, kìm nén sự nghi ngờ và phán đoán trong lòng, khẽ híp mắt, thần sắc lạnh nhạt. Nàng cúi đầu không lên tiếng, không để hắn đoán ra những xúc cảm dao động trong lòng nàng.
Thấy nàng bình tĩnh, kiềm chế như thế, hắn biết lần này nếu hắn muốn đạt được mục đích thì da mặt phải dày, không thì công sức đổ sông đổ bể. “Lần trước ta tặng cây trâm kia cho nàng, nàng có thích không?” Hắn cố ý nhíu mày, vươn tay đẩy những hạt ngọc lăn qua lăn lại, đồng thời đầu ngón tay thô ráp của hắn khẽ lướt qua lòng bàn tay nàng, hành động đó cũng xem như một loại trêu chọc.
Cái người này đã biết mà còn cố hỏi, nếu nàng không thích thì sao vẫn cài mà không bỏ xuống chứ? Nàng không muốn nhiều lời thêm, thầm muốn rút tay về, nhưng hắn nắm quá chặt không thể gạt ra, chỉ đành đáp cho có lệ: “Ừ.”
Đôi bàn tay đang nắm tay nàng khép lại, bao trọn lấy cả bàn tay nàng lẫn viên ngọc, mang theo ám chỉ mờ ám khiến người ta hồi hộp. Nhưng vì e ngại vết thương chưa lành lại trên mu bàn tay nàng, hành động của hắn rất nhẹ nhàng, dịu dàng. Con ngươi u tối, khẽ nhếch khóe môi, lặng lẽ quan sát biểu cảm bất an của nàng. Hắn biết thời cơ đã chín muồi, bèn như lơ đãng thốt lên ý đồ của mình: “Ta mài những hạt ngọc này là để làm tự tay làm mũ phượng cho nàng đội khi thành thân.” Áp sát mặt đến gần trước mặt nàng, đôi mắt thâm trầm cẩn thận quan sát biểu cảm mất tự nhiên, thậm chí là cố gắng trấn tĩnh của nàng.
Hắn nhắc tới chuyện “thành thân”, Thiên Sắc bất đắc dĩ thầm thở dài, dù biết hắn là loại người không đạt được mục đích sẽ không chịu từ bỏ, thằng nhóc này chẳng biết sao lại cố chết bám chặt không buông, chẳng biết mình còn giả vờ câm điếc thêm được bao lâu.
Nhắc tới thành thân, không phải là nàng có ý kiến, nhưng gần đây xảy ra quá nhiều sự cố, nàng không thể không suy ngẫm lại mọi chuyện, nên tới giờ vẫn chưa kịp cân nhắc việc này. Rũ mắt xuống, nàng không nhìn hắn, nhưng trong lòng như có một dòng nước ấm lướt qua tạo thành từng đợt gợn sóng, cảm xúc khó hiểu ngập tràn lồng ngực, chỉ đành trả lời theo bản năng: “Ừ.”
“Tối qua nàng chỉ cắn chặt môi, không chịu nói một lời, bây giờ nàng cũng chỉ ‘Ừ’…” Thấy nét mặt và thái độ của nàng giờ phút này, nghĩ đến khi hai người tình ý nồng nàn đêm qua, đoạn mền bằng gấm trắng bị nàng túm chặt tựa như một đóa hoa nở rộ giữa những ngón tay thuôn dài, mang theo một vẻ đẹp lộng lẫy, phong nhã khác biệt, mỗi thứ mỗi vẻ. Hắn khẽ cười bỡn cợt, đôi mắt thâm trầm lấp lánh ánh nhìn say mê, cố tình kề sát nàng hơn, nửa oán thầm nửa đùa giỡn thì thầm: “Nàng cố ý sao…”
Không thể đáp trả một câu, nàng dùng trầm mặc trả lời hắn, kiểu trêu chọc này khiên nàng mất tự nhiên, tai đỏ ửng lên. Dù ban đêm quấn quít hoang đường thế nào cũng không quá đáng trách, nhưng đang giữa thanh thiên bạch nhật lại công khai thân thiết như vậy…
Thật hơi quá mức.
Nhưng, may mà Thanh Huyền không tiến thêm một bước làm càn, hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, hơi thở nóng hổi vờn quanh tai, quanh gáy nàng: “Lúc trước, nàng đã hứa sẽ tự tay may hỉ phục cho ta, bây giờ nàng quên rồi sao?”
Nhắc mũ phượng rồi lại nhắc hỉ phục, dù nàng có giả vờ câm điếc thì chuyện “thành thân” cũng không tài nào tránh khỏi. Thiên Sắc mất tự nhiên miễn cưỡn
