năng lên Đông Cực sao?” Đối mặt với sự từ chối coi như không nghe không thấy, y lại tự mở miệng, giọng điệu ung dung, phe phẩy cây quạt vô cùng tao nhã, gió nhẹ nhàng phất qua mấy sợi tóc bay bay, làm nổi bật chiếc áo trắng không nhiễm bụi trần của y, càng hiện rõ phong thái phiêu lãng: “Gần đây, tiểu sinh vô tình phát hiện hành tung của một Ôn thú, xác chết mà Ôn thú đó sống nhờ giống hệt đứa bé thiểu năng mà năm đó Thiên Sắc cô nương đưa lên Yên sơn…”
Nhắc tới Ôn thú, trực giác đầu tiên của Thiên Sắc là nó đã làm Thanh Huyền bị thương nên càng đề phòng hơn. Theo lý, thì lúc trước nàng nhờ Bảo Túc Chiêu Thành chân quân an táng thi thể của Nhục Nhục, chắc chắn y sẽ không chậm trễ, vì sao Ôn thú thoát ra khỏi Bách Ma Đăng lại cố tình đào lên và sống nhờ trong thi thể của Nhục Nhục?
Nghĩ kĩ hơn, lần này nàng đột ngột xuống Yên sơn, đơn giản chỉ để mua vải đỏ về may hỉ phục, vì sao Hoa Vô Ngôn có tin tức nhanh như vậy, lại cố tình xuất hiện đúng lúc?
Nhìn kiểu nào cũng giống như đã có kế hoạch sẵn, chỉ chờ ôm cây đợi thỏ.
Trên đời này, không có nhiều chuyện trùng hợp đến vậy.
Chuyện này càng khiến nàng nghi ngờ, chỉ sợ là âm mưu không ai biết này sẽ vượt xa những gì nàng dự đoán.
Lúc này, Thiên Sắc đã nhận ra ý đồ của Hoa Vô Ngôn, nhưng nàng bình tĩnh quá mức, không dao động cũng không sợ hãi nên Hoa Vô Ngôn không cảm nhận được. “Hơn nữa, tiểu hoa yêu Chu Ngưng kia hình như là tiểu đồ tôn của cô nương?” Tự cho rằng bản thân không hề sơ hở, Hoa Vô Ngôn nói tiếp, mày nhíu lại như ông già, đôi mắt hồ ly hẹp dài hơi híp lại: “Ta phát hiện mấy hôm trước —”
Đầu tiên là nhắc tới Nhục Nhục, giờ lại nhắc tới Chu Ngưng, Thiên Sắc vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, chợt lên tiếng cắt ngang lời y, giọng nói vốn hờ hững lại càng lạnh buốt: “Hoa Vô Ngôn, ngươi rảnh rỗi quá nên lo chuyện bao đồng phải không?”
“Ta đúng là nhàn rỗi nên mới quan tâm đến việc chẳng liên quan đến mình.” Thu cây quạt lại, Hoa Vô ngôn thấy Thiên Sắc nặng nhẹ gì cũng không bận tâm, lập tức đổi biện pháp, cố ý chép miệng thở dài, đáy mắt tối tăm thoáng lấp lánh, thốt ra những câu cười giễu: “Ta chỉ chợt cảm thấy nhàm chán, thấy không đáng cho tiểu hoa yêu kia thôi. Hai người các ngươi, một là sư phụ, một là sư tôn mà chỉ để ý chuyện phong lưu vui sướng của mình. Nàng ta bái đồ đệ của của ngươi làm thầy, không thể tu tiên, bây giờ, chỉ sợ ngay cả mạng cũng sắp vứt đi rồi.”
“Hoa Vô Ngôn, ngươi nói là ngươi đặc biệt mang đến cho ta một ân tình, sao không hề thấy chút thành ý?” Đối với ý đồ lên án rõ ràng thế này, Thiên Sắc không bận tâm, chỉ nghiêng đầu liếc Hoa Vô Ngôn, đôi mắt sắc bén như lưỡi câu, những lời nói ra mang theo sự châm biếm càng sâu đậm hơn: “Kế bại lại kiếm kế khác, dụ dỗ không thành liền giở lời gian ác để khích tướng, cứng mềm xoay vòng, không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào —”, nói đến cuối, nàng khẽ hừ một tiếng không vạch trần hết tất cả, cho y đường giữ lại thể diện.
Bị nhìn thấy mưu mô trong lòng, Hoa Vô Ngôn cũng không hoảng hốt.
“Tiểu sinh đương nhiên là rất có thành ý, thậm chí còn muốn toàn tâm toàn ý đưa ân tình này đến, nhưng —” tiếp lời cuối của Thiên Sắc, y thoáng dừng lại, không hề ngượng miệng, mặt không đỏ tâm không loạn: “Chẳng qua là, Ôn thú kia tu vi cũng mấy ngàn năm, chỉ dựa vào một mình tiểu sinh thật sự rất khó đối phó, muốn biến thành ý thành hành động đúng là có lòng mà không có sức, mới vội nghĩ tới việc truyền tin cho cô nương, cố gắng hết sức lực yếu kém mà thôi.”
Nói dối một cách đàng hoàng như thế đã biến thành y suy nghĩ chu toàn, biết tự lượng sức mà rút lui.
Theo lời của Hoa Vô Ngôn, Thiên Sắc đã đoán được tám chín phần. Như vậy, Chu Ngưng bị Ôn thú kia bắt và Hoa Vô Ngôn nhìn thấy …
Chỉ là, Chu Ngưng là một tiểu yêu đạo hạnh yếu kém, Ôn thú bắt giữ nàng thì có tác dụng gì?
Nếu thực sự là chuyện khác thường, vậy thì việc này không phải chỉ mới ngày một ngày hai —
Phía sau, rốt cuộc có âm mưu gì?
“Thật không?” Dù trong lòng Thiên Sắc rất nghi ngờ, nhưng rất chừng mực, biết rõ lúc này không nên bộc lộ cảm xúc. Cho nên, với những lời điêu ngoa của Hoa Vô Ngôn, Thiên Sắc cũng không giận mà chỉ cười, nói một câu trúng tim đen của y: “Sao ta cảm thấy rõ ràng là ngươi cố ý để mặc cho Ôn thú bắt Chu Ngưng đi?”
“Trước mặt cô nương, tiểu sinh thật sự không thể che giấu được gì cả, chỉ nhìn một cái là đã bị vạch trần.” Thấy Thiên Sắc mỉm cười, đôi môi mỏng của Hoa Vô Ngôn khẽ nhếch, với bản lĩnh xảo quyệt và khéo léo, lại có chút vô lại thản nhiên thừa nhận: “Chẳng phải cô nương đã nói sao, Hoa Vô Ngôn không phải là hạng lương thiện gì. Một khi đã như vậy, thấy chết không cứu mới là thái độ bình thường của tiểu sinh, sao có thể đột nhiên tìm thấy lương tâm, muốn vùng dậy làm người lương thiện?”
Nói đến đây, trong lòng Thiên Sắc đã hiểu rõ. Hoa Vô Ngôn vốn có âm mưu, nhưng y giữ miệng kín như bưng, dù có hỏi cũng không ra nguyên nhân. Có điều, mặc kệ mục đích của y là gì cũng không thể để y dắt mũi mình. Chu Ngưng bị Nhục Nhục bắt đi, phía sau nhất định có âm mưu, còn mục đích của Hoa Vô Ngôn đến ban ơn