Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212773

Bình chọn: 7.5.00/10/1277 lượt.

ng của Ôn thú mới cố gắng ổn định tinh thần, nín thở nhìn về phía hang động tối om, suy nghĩ cách đối phó.

Ôn thú kia đang ngồi trên một tảng đá, rõ ràng là hình người nhưng đôi mắt dã thú sáng rực trong bóng đêm, khiến người ta lạnh buốt xương. Dường như tiểu hoa yêu bị bẻ gãy chân phải, đang nằm run rẩy trên mặt đất. Theo lý, Ôn thú kia cần ăn yêu hồn, chắc chắc sẽ nuốt trọn tiểu hoa yêu này mới đúng, cần gì phải giữ lại mạng của nàng? Điệu bộ này, nhìn kiểu nào cũng kỳ lạ! Nếu y đoán đúng, yêu thú này chắc chắn thoát ra sau khi Bách Ma Đăng bị mất hiệu lực, một khi được tự do thì vô cùng hung ác, chọc giận nó sẽ không dễ gì thoát thân, đây không phải trò đùa.

Nếu có thể thu phục được Ôn thú này, vừa tích thêm công đức, lại còn cứu được mạng của tiểu hoa yêu kia. Tiểu hoa yêu đó, sư phụ không thương, sư tôn không tiếc, cực kỳ giống y…

Đang lúc mất tập trung vừa thương hại Chu Ngưng, vừa suy nghĩ làm cách nào để thu phục Ôn thú, bên cạnh chợt lay động, Hoa Vô Ngôn cảnh giác nhìn lại, vô cùng ngạc nhiên.

Người vừa đến là người y nghĩ rằng đã bỏ đi, Thiên Sắc.

“Thiên Sắc cô nương?” Nhìn nét mặt lạnh nhạt của nàng, y đảo mắt, đột nhiên hiểu ra tất cả, liền mỉm cười hỏi lại: “Vừa rồi không phải cô nương nói, việc này cô cũng bất lực sao?”

“Ta đúng là bất lực với việc này, nhưng chưa hề nói sẽ bỏ mặc.” Thiên Sắc không hề nhíu mày, ánh mắt vẫn lạnh nhạt. Sau đó, nàng nhìn về phía hang động của Ôn thú, ánh mắt sắc bén chợt lóe lên rồi biến mất, khẽ cười: “Hoa Vô Ngôn, nếu không dò hỏi cặn kẽ ngươi, sao ta có thể xác định ngươi có phải là đồng mưu của hai tên Ma tộc xấu xa này.”

“Cẩn thận thì thuyền dùng vạn năm, đây là đương nhiên, nhưng —” Hoa Vô Ngôn gật đầu, tỏ vẻ đồng tình nhưng giọng điệu có chút bất đắc dĩ: “Trong mắt Thiên Sắc cô nương, tiểu sinh thực sự đê tiện vậy sao?”

Y biết mình xưa nay không lương thiện, nhưng chẳng lẽ lại đến mức hoàn toàn không đáng tin tưởng sao? Là đồng mưu với hai tên Ma tộc xấu xa ư?

Y chỉ sợ hồn phách của mình lấp không đầy nổi cái bụng của Ôn thú.

“Cũng không hẳn là đê tiện.” Thiên Sắc lạnh nhạt đáp lại, đôi mắt sáng trong: “Nhưng còn cách xa quang minh lỗi lạc.”

Với câu trả lời như vậy, Hoa Vô Ngôn nghẹn họng không nói được gì.

Sau khi quan sát một lúc, Thiên Sắc đã tìm ra manh mối.

Ôn thú kia bẻ gãy chân Chu Ngưng chắc chắn là để nàng không có cơ hội bỏ trốn. Hơn nữa, theo tình hình này, sợ là dùng Chu Ngưng làm mồi nhử. Có điều, đặt mồi giăng bẫy để dụ ai đến thì nàng không biết. Nàng cũng biết rõ, tu vi hiện tại của mình không bằng trước dây, nhưng muốn thu phục Ôn thú này cũng không thành vấn đề. Chỉ là, nàng phải bảo đảm Chu Ngưng an toàn nên có điều kiêng dè.

Nghĩ như vậy, nàng bàn bạc với Hoa Vô Ngôn rằng nàng sẽ vào hang động đánh với Ôn thú, Hoa Vô Ngôn nhân cơ hội đó cứu Chu Ngưng, đợi đến khi Chu Ngưng an toàn, nàng sẽ thẳng tay thu phục Ôn thú kia.

Biện pháp này có thể thực hiện được, nhưng nàng không dự đoán được, cạm bẫy này là nhắm đến —

******

Vừa bước vào hang động, Thiên Sắc dồn toàn bộ sự chú ý đến Ôn thú đang ngồi trên tảng đá.

Ôn thú kia đúng là sống nhờ xác chết, điều kỳ lạ là hiện tại nó chỉ ngồi như bức tượng, không thèm nhúc nhích, nhìn nàng chằm chằm bằng đôi mắt xấu xí lập lòe, khiến người ta lạnh tóc gáy.

“Sư tôn!” Chu Ngưng thấy Thiên Sắc như nhìn thấy cứu tinh, liều mạng bò về phía nàng, cái chân bị gãy khiến động tác của nàng giống con giun trườn đi vụng về. Nàng kêu lớn, giọng nói khàn khàn đứt quãng: “Sư tôn, mau…cứu ta… Ả… ả…ả nói muốn moi… tim của ta!”

Thiên Sắc chỉ chú ý một chữ “Ả” trong lời của Chu Ngưng, “Ả” là chỉ Ôn thú kia ư?

“Chu Ngưng, ngươi không sao chứ?” Nàng ngồi xuống, vừa đề phòng Ôn thú vốn vẫn không nhúc nhích như xác chết kia, vừa cẩn thận kiểm tra vết thương của Chu Ngưng. Vết thương trên đùi Chu Ngưng rất bất thường, một dự cảm cực kỳ xấu dâng lên trong lòng nàng.

Đó không phải vết thương do ngoại lực tạo thành, cũng không phải do Ôn thú cắn, mà là một vết thương kỳ lạ khó diễn tả. Vết thương rõ ràng là lóc da xẻ thịt, có thể nhìn thấy cả xương cốt, nhưng không hề thấy máu, giống như có thứ gì đó đâm từ trong máu thịt ra ngoài.

Vết thương này —!

Đúng lúc đó, không biết từ đâu một tiếng cười trầm thấp, thê lương vang lên.

“Ngươi là tiểu tước đã phong ấn Bách Ma Đăng năm đó đúng không?” Trong bóng tối, giọng cười của nữ tử cao vút sắc nhọn, vang dội trong hang động: “Không ngờ tiểu hoa yêu này lại có tác dụng đến thế, không dụ được tên thiếu niên bị Ôn thú cắn trong rừng cây mà lại dụ được ngươi đến đây.

Đây quả nhiên là cạm bẫy!

Thiên Sắc nghiêm mặt. Nàng thật sự không ngờ, cạm bẫy này lại nhằm vào Thanh Huyền.

May mắn là Thanh Huyền không đi cùng nên nàng không cần kiêng dè, nếu không —

Nàng vẫn im lặng, không để ý tới giọng nói kia, chỉ lẳng lặng kiểm tra vết thương trên đùi Chu Ngưng. Kỳ lạ là ngay lúc nàng đụng tới vết thương, nó như có thể cảm nhận được khí tức của nàng, bắt đầu tự co lại trong vô hình, vết thương đáng sợ như vậy dần khép lại.

Nhìn cảnh tượng này, nữ tử thần bí chưa lộ