, lòng nặng trĩu, y biết lần này nhất định phải đến Tây Côn Luân, đương nhiên không thể tránh khỏi việc giao tiếp với các vị tiên quân ở Ngọc Hư cung.
Đếm ngón tay tính nhẩm, lúc trước y mặt dày mày dặn bám lấy Thiên Sắc, các tiên quân sư huynh đệ của Thiên Sắc ở Ngọc Hư cung chẳng có ai ưa y cả, bây giờ y lại phải mặt dày…
Được rồi! Được rồi! Dù Sao Hoa Vô Ngôn y đã mất mặt từ lâu rồi, giờ chẳng còn mặt để mất nữa!
Hoa Vô Ngôn là yêu tu tiên chưa được phi thăng, đến U Minh Ti cần nhờ quỷ sai dẫn đường, mà giờ y xuôi gió đáp mây vác theo cục nợ Chu Ngưng cũng rất vất vả. Đến Côn Luân, y không đủ khả năng xuyên qua tiên chướng đi vào Hư Thanh ảo cảnh, chỉ có thể nóng ruột đi loanh quanh dưới chân núi, còn Chu Ngưng cuống cuồng đến sắp khóc.
Đúng lúc này, chẳng biết có phải ông trời muốn đối nghịch hai người hay là vì nguyên nhân khác, họ lại gặp phải Tử Tô dẫn theo hai tiên đồng xuống núi tuần tra hàng ngày.
Tử Tô áo tím ở thành Ninh An bị Phong Cẩm đuổi về Ngọc Hư cung, nàng ta đang buồn bực trong lòng. Chưa tính đến việc nàng ta từng chịu thiệt trước mặt Thiên Sắc và Thanh Huyền, bàn tay tới giờ vẫn chưa khỏi. Lại còn thái độ và lời nói tàn nhẫn của Phong Cẩm khi đuổi nàng về Ngọc Hư cung, chỉ vì muốn dỗ dành cái kẻ gọi là “sư cô” kia, nàng ta cực kỳ buồn bã, vẫn luôn tức giận vô cớ. Sau đó, khi Phong Cẩm về Ngọc Hư cung, mọi chuyện tựa như không khác ngày xưa, nhưng rốt cuộc nàng ta tinh ý đã phát hiện ra chút manh mối, Phong Cẩm rõ ràng ngày trầm mặc ít lời hơn xưa. Nàng ta đoán có lẽ Phong Cẩm thấy Thiên Sắc và Thanh Huyền chàng chàng thiếp thiếp mà lòng thầm đau thương, nên đương nhiên nàng ta càng oán hận hai thầy trò Thiên Sắc.
Tử Tô căm giận vặn xoắn Kim Giao tiên đỏ lửa, lòng ôm một cục tức không chỗ trút, chỉ có thể nghiến răng trèo trẹo mà xả giận. Mà hai tiểu tiên đồng bên cạnh cũng rất hiểu lòng người, đương nhiên không dám chạy tới chỗ nàng để tìm xui xẻo, hai người đánh mắt với nhau, ngoan ngoãn im lặng đi phía sau nàng ta.
Chu Ngưng thấy Tử Tô lòng thầm kêu khổ, nàng chán nản, tại sao người xuống núi không phải là Ngọc Thự mà là cái đứa chẳng phân rõ phải trái này chứ. Nếu là Ngọc Thự, mặc dù y sợ nàng quấn lấy mình, nhưng nàng dày mặt một chút kể hết với y thì Ngọc Thự sẽ không dám chậm trễ. Còn cô ả Tử Tô ngang ngược này lại từng có thù với sư phụ và sư tôn nhà mình, mà chuyện cầu viện lại quá gấp gáp, nếu nàng ta cố tình làm khó vậy thì nguy lắm. Nghĩ vậy, Chu Ngưng kéo tay áo Hoa Vô Ngôn, nhỏ giọng nói rõ lo lắng của mình, ra hiệu bảo Hoa Vô Ngôn cứ tìm chỗ tránh Tử Tô trước đã. Nhưng Hoa Vô Ngôn lại không màng tới ân oán của hai thầy trò Thiên Sắc và Tử Tô, y vất vả lắm mới tìm thấy người xuống Tây Côn Luân để báo tin, sao y có thể bỏ qua người này mà chờ người kế tiếp được, y bèn lập tức bước tới chào hỏi.
Dù gì thì gan Tử Tô có to tới mức nào chẳng lẽ có thể mặc kệ tính mạng của Thiên Sắc sao?
“Xin chào tiên cô!” Quyết tâm, Hoa Vô Ngôn nở nụ cười, bỗng thấy khuôn mặt anh tuấn phóng khoáng của mình vặn vẹo một cách mất tự nhiên, đến cả cách chào hỏi và thi lễ cũng rất lạ lùng, như không còn là mình nữa.
Chu Ngưng bất đắc dĩ, đành theo sau Hoa Vô Ngôn, cúi đầu xuống, dáng vẻ co quắp.
“Hồ yêu?” Tử Tô vừa thấy Hoa Vô Ngôn lập tức đề phòng, rồi lại thấy Chu Ngưng đứng sau Hoa Vô Ngôn, đương nhiên cũng nhớ tới thù hận của mình và thầy trò Thiên Sắc, sắc mặt bất giác càng khó coi. “Ngươi lén lút giấu đầu giấu đuôi, rốt cuộc là có âm mưu gì?” Cất cao giọng, nàng ta không hề khách sao, hét toáng lên.
Hoa Vô Ngôn không thèm so đo với nàng ta, chỉ nén giận lựa lời: “Tiên cô, lần này tiểu sinh đến đây là có chuyện quan trọng muốn cầu kiến…” Dừng một lát, Hoa Vô Ngôn chỉ sợ mình cầu kiến một người thì sẽ chậm trễ, bèn dứt khoát kể tên tất tần tất những người mình biết tên: “Lam Không tiên quân, Quảng Đan tiên quân, Mộc Phỉ tiên quân, Linh Sa tiên quân…” Xuất phát từ việc xưa nay không thích gặp Phong Cẩm, y nói một mạch cho đến cuối cùng mới không cam lòng bổ sung: “Nếu tất cả họ đều không có mặt, vậy cho tiểu sinh gặp Phong Cẩm cũng được!”
Hắn không bổ sung câu cuối thì thôi, nhưng y vừa nói lại kèm thêm biểu cảm khó chịu, lập tức khiến cơn giận của Tử Tô bùng nổ. Nàng ta cười khẩy, đôi môi son lấp lánh ánh đỏ thẫm, chậm rãi nhả từng từ ẩn chứa vẻ khinh thị khó tin: “Một con hồ yêu nho nhỏ, lớn lối nhỉ, ngươi xem đây là đâu, ngươi muốn gặp ai là gặp sao?”
Hoa Vô Ngôn cười gượng, biết Tử Tô khó chơi lại không tiện nổi giận chỉ đành nhẫn nhịn: “Tiên cô, tiểu sinh cầu kiến các vị tiên quân, thật là có việc rất quan trọng…”
Y vốn định kể rõ ngọn nguồn mà không nhiều lời vô ích với nàng ta nữa. Nhưng ai ngờ, y còn chưa kịp nói hết đã bị cắt ngang: “Từ lâu đã nghe công tử hồ tộc Hoa Vô Ngôn là kẻ bại hoại tự cho là phong lưu, chuyên tâm tu đạo, bám chặt không buông, chỉ muốn phi thăng…” Cố ý nhấn mạnh từng từ lại còn kéo dài âm cuối thật chậm, mang theo hiệu quả châm chọc. Tử Tô xoay người sang nơi khác như đùa cợt, bảy phần cố tình ba phần hờ hững nói với hai tiên đồng đằng sau: “Giờ vừ
