XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212905

Bình chọn: 9.00/10/1290 lượt.

hắn. Nhưng, sau khi hoảng sợ, trong lòng chợt dâng lên cảm giác hư vinh và bất lực khó hiểu, nét mặt của hắn vẫn rất bàng hoàng.

Thật không ngờ, đằng sau hắn lại có một bí mật to lớn như thế, hắn thật là đế quân đứng đầu “Tứ ngự” sao?

Từ xưa hắn đã luôn khát khao mình trở nên mạnh mẽ, biến thành một phu quân có thể che gió cản mưa cho nàng, bây giờ quay về thần chức, bất luận là thân phận, địa vị, năng lực hay quyền thế đều thay đổi nghiêng trời lệch đất. Thế nhưng hắn lại thấy quá khó thích ứng, trong lòng vẫn luẩn quẩn tương lai của hắn và nàng…

Thế này thì Thiên Sắc làm thê tử của hắn sẽ chẳng còn ai dám dùng lời thô tục, đê tiện mắng nàng nữa chứ!

Nghĩ thế, nét mặt hắn rất rạng rỡ.

Tuy nhiên, theo tính của nàng, nếu biết được mọi chuyện chẳng biết nàng sẽ nghĩ thế nào nữa…

Ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng xa, hắn lại bắt đầu lo lắng vô cớ.

Không sao đâu, hắn tự an ủi bản thân, cho dù quay về thần chức, mọi chuyện cũng sẽ không có gì khác biệt, bất luận hắn là người phàm hay đế quân thì vẫn như lời nàng từng nói, hắn mãi mãi là Thanh Huyền của nàng.

Quan sát thấy biểu cảm phong phú không ngừng lướt qua mặt Thanh Huyền mà hắn vẫn chưa tự phát giác, Vân Trạch nguyên quân không hề ngạc nhiên, chỉ khẽ cười nhàn nhạt, im lặng đứng chờ một bên. Còn Nam Cực Trường Sinh đại đế nhíu mày ngày càng chặt, đến cuối cùng một chữ “Xuyên” (川) bày rõ rành rành ở giữa ấn đường, biểu đạt sự lo lắng không e dè gì nữa.

Rốt cuộc, dường như không thể chờ đợi thêm nữa, Nam Cực Trường Sinh đại đế cũng cất lời, giọng nói trầm thấp hơi khàn: “Thanh Huyền, ngài mau thu dọn, theo Vân Trạch nguyên quân đến đài phong thần trước đi, đừng để trễ giờ quay về thần vị.”

Thanh Huyền hoàn hồn, sự bối rối thoáng qua đáy mắt, nhưng lại hỏi một câu đầy nghi ngờ: “Sư tôn, sao chúng ta không chờ sư phụ về?”

“Không cần.” Nét mặt Nam Cực Trường Sinh đại đế rất nghiêm trang, lời ít ý nhiều đáp lời, nhưng đôi mày ngày càng nhíu chặt.

Thanh Huyền không phải là kẻ khờ khạo ngây thơ, không bị hư vinh bất ngờ làm choáng váng, hắn lặng im đứng nguyên tại chỗ, trông không có gì khác thường, nhưng trong đầu bất chợt xuất hiện rất nhiều câu hỏi khiến tim hắn đập nhanh, hoảng hốt.

Còn có cả một nghi ngờ đại nghịch bất đạo xuất hiện trong đầu.

Thật ra, trong tình hình cấp bách, sư tôn giục giã cũng không có gì quá đáng, nhưng gần đây Thanh Huyền phát hiện quanh mình có rất nhiều bí ẩn. Tại sao đến cả sư tôn cũng tỏ vẻ thần bí, lạ lùng như thế?

Hơn nữa, tại sao sư tôn và Vân Trạch nguyên quân quản lý thần tịch cố tình đến vào lúc Thiên Sắc ra ngoài, lại còn báo cho hắn biết bí mật to lớn này? Tất cả mọi chuyện là cố ý hay vô tình?

Thậm chí, Trường Sinh sư tôn dường như có ý tránh mặt Thiên Sắc, chẳng lẽ đằng sau chuyện này còn ẩn giấu một âm mưu không thể tiết lộ sao?

Vì sao hắn có dự cảm rằng, việc hắn quay về thần vị là họ cố tình giấu diếm Thiên Sắc?

Vì sao phải giấu?

Chẳng lẽ, còn có ẩn tình gì?

Chẳng lẽ, việc hắn quay về thần vị không phải là tin vui với Thiên Sắc?

Chẳng lẽ…

Trong khoảnh khắc, Thanh Huyền lập tức nghĩ rất sâu xa, lòng ngập tràn nỗi lo cho Thiên Sắc, thậm chí còn muốn lớn tiếng tuyên bố quyết tâm của mình…

Nếu Thiên Sắc không về, ta sẽ không đi!

Nhưng, nếu hắn thật nói ra lời này, Trường Sinh sư tôn và Vân Trạch nguyên quân chưa biết chừng sẽ sử dụng thủ đoạn phi thường ép hắn đi, vậy thì hắn sẽ phải rơi vào thế bị động. Chẳng bằng thông minh hơn không đáp lời, tìm mọi cách kéo dài thời gian được tới đâu thì hay tới đó, chờ đến khi Thiên Sắc quay về.

Nhưng vào lúc hắn suy tính xong, Vân Trạch nguyên quân đứng bên cạnh như đã nhìn thấu tâm tư của hắn. Tuy nụ cười ấm áp vẫn còn giữ trên khuôn mặt, nhưng y lại lặng lẽ nhìn lướt quanh một vòng, nhướng cao mày tỏ vẻ bí hiểm, rồi y như cười như không mở miệng phụ họa: “Đế quân, sắp đến giờ rồi, người đừng chậm trễ.”

Lòng Thanh Huyền thắt lại suýt tí nữa là ngừng hô hấp. Nếu không thể kéo dài thời gian vậy hắn nên làm gì đây?

Chẳng lẽ phải trở mặt với sư tôn sao?

Đúng lúc lúc này, Trường Sinh đại đế hình như phát hiện ra điều gì đó, ông quan sát Thanh Huyền một lượt rồi trầm giọng hỏi: “Thanh Huyền, Càn Khôn kiếm của ngài đâu rồi?”

Thanh Huyền kinh ngạc, thầm nghĩ trên Yên sơn còn cần mang theo Càn Khôn kiếm để phòng thân sao? “Càn Khôn kiếm đang ở…” Hắn đảo tròn con ngươi, đột nhiên phát hiện đây là cơ hội tốt để bỏ trốn bèn bình thản cúi chào, thong thả đáp: “Sáng nay con nhập định xong thì hơi sơ suất, cho nên để Càn Khôn kiếm trong phòng ngủ rồi. Xin sư tôn chờ một lát, con sẽ mang kiếm đến!”

Hắn vừa dứt lời, Trường Sinh đại đế khẽ gật đầu, hắn rất bình thản ung dung đi về phía phòng ngủ, không hề sơ hở chút nào. Cho đến khi bước vào trong phòng ngủ đóng cửa lại, hắn ôm ngực thở hỗn hễn, nắm chặt lấy Càn Khôn kiếm để ở trên giường, sau đó hắn mở cửa sổ, lặng lẽ nhảy ra ngoài.

Hắn tốt xấu gì cũng sống trên Yên sơn hơn mười năm, am hiểu từng cành cây ngọn cỏ ở đây, nếu muốn tìm đường im lặng rời đi thì không phải việc khó gì.

Sợ Trường Sinh sư tôn và Vân Trạch nguyên qu