Thanh Huyền vội vàng nhảy lên ôm lấy thân thể Thiên Sắc.
Khi ôm nàng vào lòng thì cảm giác sợ hãi, hoảng hốt mới giảm bớt đôi chút. Chờ đến lúc đáp xuống, hắn vội vã xem vết thương của nàng mới phát hiện toàn thân nàng đẫm máu. Dòng máu cuồn cuộn tuôn ra từ lồng ngực thấm đẫm cả bộ hồng y của nàng.
Bất giác ngẩng đầu, Thanh Huyền chăm chú nhìn mới phát hiện tay Yêu Kiêu Quân cũng dính đầy máu, tay ả đang xoay tròn ném qua ném lại thứ gì đó đang chảy máu đầm đìa, ả lại còn chậc chậc than thở.
Cái đó, là một trái tim!
Là…
Là tim của Thiên Sắc!
Hóa ra vừa rồi Yêu Kiêu Quân ôm Thiên Sắc vào lòng là vì tay ả đang cắm trong lồng ngực của Thiên Sắc. Mà lúc ả làm theo yêu cầu của Thanh Huyền buông Thiên Sắc ra cũng đã tiện tay moi tim của Thiên Sắc.
Hết chương 72
Chương 73
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Một cảm giác đau đớn chưa bao giờ trải qua.
Cảm giác này giống như người bị đao chém làm đôi, trước mắt tối sầm, toàn bộ hồn phách bị bứt ra khỏi cơ thể, kiểu đau đớn này như dính chặt vào hồn phách, như hình với bóng không thể chia lìa. Thiên Sắc nhắm chặt mắt lại, cảm thấy nơi nào đó trên cơ thể trống rỗng, thiếu hụt thứ gì đó, thân thể như rơi xuống hầm băng dưới mười tám tầng địa ngục, xương cốt và máu thịt đông lại khiến máu cả người nàng biến thành băng tuyết vạn năm, cuối cùng cái lạnh lan ra ngoài như một khối băng lớn giam cầm cơ thể.
Nàng không xác định được mình có còn hơi thở, mạch và tim có còn đập hay không…
Đúng rồi, tim đập, tim của nàng!
Hình như tim của nàng đã mất?
Không có tim, ba hồn bảy vía không trọn vẹn, với tu vi của nàng chỉ sợ ngày hồn phi phách tán không còn xa.
Vậy rốt cuộc bây giờ nàng còn sống hay đã chết? Đã trở về nguyên hình, hay hồn phách đã vào luân hồi? Hay là sắp hồn phi phách tán, tan thành tro bụi?
Nhớ lại lúc đó, nàng đánh nhau với Yêu Kiêu Quân, nhưng vì thiên kiếp sắp tới khiến tu vi suy giảm, một thân một mình, cuối cùng không địch lại, bị bàn tay của Yêu Kiêu Quân đâm thẳng vào ngực như thanh kiếm! Từng nghe nói Yêu Kiêu Quân là một kẻ thủ đoạn độc ác, bây giờ nàng đã được lĩnh giáo. Rõ ràng có thể lấy mạng nàng một cách nhanh chóng, nhưng ả không chịu ra tay, thậm chí còn vận khí không ngừng độ thêm tu vi cho nàng, kéo dài tính mạng của nàng, liên tục giở giọng đùa cợt, nói nhất định phải chờ Bình Sinh đến xem tiết mục tuyệt vời này.
Bình Sinh, hẳn là tục danh của Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế. Nhưng rõ ràng nàng và vị đế quân này không hề quen biết, chưa từng gặp mặt, vì sao Yêu Kiêu Quân nhất định phải nhắc đến, còn nói nàng có thể tu thành tiên đạo, phong ấn được Bách Ma Đăng là vì đã nhận được tinh khí của vị đế quân ấy?
Rốt cuộc, nàng và vị đế quân kia có quan hệ sâu xa gì?
Không, điều này không quan trọng, quan trọng là vị đế quân kia cũng không đến như Yêu Kiêu Quân mong muốn mà sau đó người đến đương nhiên là Thanh Huyền —
Đúng rồi, Thanh Huyền, sao hắn lại đến? Chẳng phải nàng đã nhắc nhở Hoa Vô Ngôn đến Âm ty hoặc Ngọc Hư cung tìm viện binh sao? Không biết Yêu Kiêu Quân có mục đích gì mới dùng Chu Ngưng dụ bắt hắn, giờ hắn đến đây không phải tự chui đầu vào lưới sao? Hiện nay, ngay cả nàng cũng không địch lại ma tôn Yêu Kiêu Quân này, với tu vi của Thanh Huyền, một khi ra tay là tự tìm đường chết! Nghiêm trọng nhất là Thanh Huyền không có tên trên sổ sinh tử, lỡ như có gì thì hậu quả —
Những gì tiếp theo, nàng thực sự không dám tưởng tượng!
Rõ ràng không biết mình sống chết ra sao, chỉ bận tâm đến an nguy của Thanh Huyền, Thiên Sắc chợt cảm nhận được ẩn sâu trong cơ thể đang hấp hối của nàng có thứ gì đó run rẩy. Nàng muốn mở mắt ra, nhưng không cách nào mở được, tập trung ý chí muốn cử động thân thể cũng không có sức lực. Càng lo lắng, nàng càng sốt ruột, nôn nóng.
Nhưng lúc này, một đôi tay ấm áp ôm chặt lấy nàng, cảm giác rét lạnh lập tức bị xua tan. Cảm giác như vậy dường như nàng đã từng trải qua, chỉ là mơ màng suy nghĩ cũng không nhớ ra là khi nào.
“Ta có thể cho nàng, chỉ có trái tim này.”
Giọng nói quen thuộc nhẹ nhàng thủ thỉ bên tai nàng một câu không đầu không đuôi, ngay sau đó, nàng có cảm giác phần thiếu hụt trong cơ thể như được thứ gì đó rất dịu dàng từ từ lấp đầy, cuối cùng trở nên trọn vẹn, như chưa từng khiếm khuyết. Sau đó, phần bổ sung ấy như chứa ánh mặt trời và nhiệt độ ấm áp, lặng lẽ len lỏi khắp nơi, huyết mạch sắp đóng băng cũng cảm nhận được sự ấm áp kia, giống dòng suối róc rách sống lại khi đông qua xuân đến, tiếp tục xuôi dòng. Cảm giác đau đớn ngày càng mờ nhạt, xa dần, toàn bộ thân thể không còn nặng nề như trước, nhẹ nhàng như cánh chim, bay chầm chậm trong gió, khiến nàng thoải mái chìm dần vào giấc ngủ sâu.
Đôi tay dịu dàng, vòng ôm ấp áp ấy chưa từng buông nàng ra một khoảnh khắc nào.
******
Không biết bao lâu sau, Thiên Sắc mới từ từ tỉnh lại trong giấc mơ hỗn loạn.
Nàng mở mắt ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là khuôn mặt Thanh Huyền.
Đôi mắt Thanh Huyền nhắm chặt, hàng lông mi khẽ rung rung giống thường ngày, dường như hắn vô cùng mệt mỏi, chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng cánh tay vẫn ôm chặt nàng