Old school Easter eggs.
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212761

Bình chọn: 10.00/10/1276 lượt.

a gặp, quả là danh bất hư truyền, cái bản mặt già nua cằn cỗi mà lại không biết xấu hổ tự xưng là tiểu sinh…”

Hai tiên đồng đưa mắt nhìn nhau, chỉ đành cố vờ như nghe được chuyện cười, biểu cảm hai người thật dở khóc dở cười.

Đến lúc này, Hoa Vô Ngôn bị chọc giận thật!

“Tiên cô đanh đá, ta là gửi vài phần ân tình đến Thần Tiêu phái các người, tại sao ngươi mở miệng là mắng chửi người khác.” Hoa Vô Ngôn đi khắp lục giới, yêu ma quỷ quái gì mà chưa từng gặp qua, cái miệng của y không hiền từ gì. Bây giờ, dường như đã hoàn toàn thông suốt, y nheo mắt cười như có như không, sâu trong đáy mắt ẩn chứa gió lốc cuồn cuồn, y thầm khống chế sát khí: “Ta đã ăn nói khép nép để cầu kiến các tiên quân trong Thần Tiêu phái các ngươi, chỉ vì muốn cầu viện binh giúp sư cô Thiên Sắc của ngươi, rốt cuộc ngươi có chuyển lời giúp hay không? Nói một câu thôi!”

“Tìm viện binh giúp sư cô ta?” Vừa nghe tên Thiên Sắc, Tử Tô chợt nở nụ cười, tất cả áp lực và tức giận mấy hôm nay đều nuốt hết xuống bụng rồi biến thành nụ cười lạnh, nàng ta cố tình nói xỏ: “Cứu viện cái gì? Sư cô ta chẳng phải là người xưa nay đánh đâu thắng đó pháp lực vô biên, việc gì cũng có thể tự gánh lấy ư, tại sao giờ lại cần ngươi nhờ người khác giúp đỡ chứ?”

Cuối cùng, nàng ta hơi dừng lại, không hề e dè bộc lộ bất mãn của mình với Thiên Sắc: “Nếu là chuyện của người khác, có lẽ ta còn bỏ qua, nhưng lại là ả…”

Nàng ta hừ xem như kết thúc mọi chuyện mà không nói một lời.

Hoa Vô Ngôn không phải kẻ dễ bắt nạt, đương nhiên nhận ra Tử Tô là loại người chẳng phân biệt được chuyện công và tư. Bây giờ, y đang ở dưới chân núi Tây Côn Luân, nếu muốn làm lớn chuyện kinh động đến các tiên quân ở Ngọc Hư Cung cũng không phải là chuyện khó, biện pháp là đánh một trận với Tử Tô. “Việc này liên can rất rộng, chậm trễ một chút chỉ e tiên cô ngươi gánh không nổi đâu…” Hoa Vô Ngôn vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu với Chu Ngưng, Chu Ngưng hiểu ý y, cũng hơi phân vân.

Nói qua nói lại, nàng và Hoa Vô Ngôn đều là yêu, quả không dám xác định các tiên quân trong Ngọc Hư cung có bao che cho Tử Tô hay không, nàng lo rằng một mình không thể đấu lại số đông, vậy chi bằng thừa cơ này đến tìm sư phụ Thanh Huyền, đến lúc đó không cần sợ gì nữa!

Chẳng qua, tu vi của nàng nông cạn, thuật đằng vân giá vũ thuộc hàng gà mờ, vừa nãy là nhờ có Hoa Vô Ngôn, giờ chẳng lẽ muốn nàng đi bộ đến Đông Cực sao?

“Chuyện của Thiên giới, các vị tôn thần, tiên tôn sẽ tự xử lý, không liên can gì đến yêu nghiệt nhà ngươi.” Ở bên này, Tử Tô nhận ra Hoa Vô Ngôn đánh mắt ra hiệu cho Chu Ngưng, sợ hai người lại giở trò quỷ, nàng ta càng đề phòng, nàng ta chưa từng cẩn thận cân nhắc ngữ điệu đầy thâm ý sâu xa của Hoa Vô Ngôn mà lại không hề khách sáo: “Đừng có lôi con ả tiện nhân đó làm cớ bước vào Ngọc Hư cung giở trò, nếu ngươi hiểu chuyện thì lăn nhanh một chút, bằng không đừng trách ta không khách khí.”

Gần như đang chờ Tử Tô buông lời mắng cho mình một cơ hội ra tay, vậy thì dù kết quả cuối cùng có thế nào đi nữa y cũng không vô lý. Hoa Vô Ngôn phì cười, lấy chiếc quạt xếp trong lòng xòe ra, cất lời đã phủ đầu trước: “Thật xin lỗi, Hoa ca ca của muội tài hèn ít học, tới lúc này ca ca chỉ mới học đi chứ chưa từng học lăn. Hôm nay dù ta có mất hết tu vi, bị đánh về nguyên hình cũng phải xông vào Ngọc Hư cung, ngươi không khách khí với ta, ta cũng mặc kệ!”

Y đáp lại Tử Tô bằng cái liếc mắt đưa tình, cố tình nhấn mạnh ba chữ “không khách khí” thật mờ ám, Tử Tô biến sắc, y nắm lấy thời cơ niệm chú ngữ, ném cây quạt xếp vẫn luôn mang theo về phía Chu Ngưng: “Tiểu hoa yêu, ngươi lập tức đến Đông Cực tìm tiểu quỷ Thanh Huyền, chỗ này để ta.”

Chu Ngưng gật đầu đón lấy quạt xếp, cây quạt như có sự sống bỗng kéo nàng ngự phong chạy đi, trong tích tắc đã bay lên không trung bay thẳng về Đông Cực.

“Tiên cô đanh đá, danh tiếng của ngươi vang khắp lục giới, Hoa ca ca đã nghe từ lâu, hôm nay gặp mặt quả là danh bất hư truyền!” Quay đầu lại, Hoa Vô Ngôn nhìn chiếc roi Kim Giao bị Tử Tô xoắn chặt trong tay, lòng thầm nghĩ giờ mình không có binh khí phòng thân, tỷ lệ chịu thiệt thật cao, nhưng cái miệng không chịu thua cứ thao thao bất tuyệt, ngả ngớn trêu cợt: “Nữ tử hả, phải dịu dàng một chút, như vậy mới có thể giữ được trái tim của nam tử, đến đây để Hoa ca ca ta dạy muội nào…”

Y còn chưa dứt lời, Kim Giao tiên rực lửa đã không thể nhẫn nhịn tiếp, “vút vút” đập thẳng tới.

******

Trên Yên sơn, chim hót trùng kêu, rõ ràng là một vùng bình an yên tĩnh, nhưng trái tim Thanh Huyền không thể bình lặng, đầu óc rối loạn. Nam Cực Trường Sinh đại đế và Vân Trạch nguyên quân đích thân đem đến một bí mật ngoài dự đoán khiến suy nghĩ của hắn rối tinh rối mù, sốt ruột và bất an lẫn lộn trong lòng khiến hắn ngẩn ngơ, thật lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.

Hắn thật là Tử Vi đại đế ở Bắc Cực Trung Thiên sao?

Hắn phải đến đài Phong Thần trước chờ quy vị ư?

Không thể không nói, tin tức bất thình lình này khiến hắn khiếp sợ. Nếu không phải đích thân sư tôn Nam Cực Trường Sinh đại đế đến đây, chỉ e hắn lại nghĩ là có người đến trêu đùa