XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213022

Bình chọn: 7.5.00/10/1302 lượt.

ời gặp nạn, ngầm vui sướng không thôi, căn bản nổi khổ của y chính là nguồn vui của lão ta. Lưu lại bên cạnh y xem kịch vui còn có thêm Câu Trần Thượng Cung đại đế, lão đế quân này vốn là kẻ vô tâm vô phế, nặng nhẹ không ăn thua, chuyên gia bới móc gió máy về những việc y làm. Hơn nữa, Nam Cực Trường Sinh đại đế xưa nay vốn chẳng màng đến thế sự, nhưng hiện tại vì bảo vệ đệ tử cưng nên chuyện gì cũng đối nghịch với y, thật không dễ đối phó. Còn mấy thằng nhóc ôn dịch kia, đương nhiên khỏi phải nói, càng nhìn càng chướng mắt. Ngay cả kẻ xưa nay vốn cẩn trọng như Phong Cẩm vậy mà lần này cũng như thay đổi thành người khác, đối đầu với y! Y hận đến nghiến răng nghiến lợi, thật sự hận không thể lập một danh sách, ném toàn bộ đám người có liên quan lên Tru Tiên đài cho hả giận!

Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế không trở về thần chức thuận lợi kéo theo hàng loạt sự việc, việc này tất nhiên là đám hồ ly già kia cũng phải miệng kín như bưng. Về chuyện Thiên Sắc xông vào Tử Vi viên làm bị thương vô số thị thần Bắc Đẩu phòng vệ ti, vốn là chuyện giấy không thể gói được lửa. Nếu làm việc nể tình riêng, đám thị thần phòng vệ Bắc Đẩu nhất định không bỏ qua. Còn nữa, tim của Bình Sinh đang ở trên người Thiên Sắc, hồn phách không thể quay về vị trí cũ, việc này liên lụy quá lớn, thật sự khó xử lý.

Đang lúc Hạo Thiên buồn phiền không thôi, không ai ngờ được người đến giúp đỡ lại chính là người bị liên lụy đầu tiên, mẹ của Tử Tô, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa.

Trước đó, Hoa Vô Ngôn và Chu Ngưng đến Tây Côn Luân cầu cứu, Tử Tô ra tay quá nặng, người bị quấy rầy đầu tiên đương nhiên là chưởng giáo Thần Tiêu phái Phong Cẩm. Sau đó, không biết vì sao đám tiên nhân nhàn rỗi của Ngọc Hư cung biết tin tức, nghĩ rằng Hoa Vô Ngôn không biết tự lượng sức mò đến kiếm chuyện, đồng lòng muốn lột da bẻ xương dạy dỗ y một trận. Không ngờ, Hoa Vô Ngôn thấy mọi người không hề đánh lại, chịu một roi của Tử Tô, cắn răng chịu đựng nói hết mọi chuyện.

Sau đó, Phong Cẩm không dẫn những người có liên quan về Ngọc Hư cung báo tin mà vội vã lôi cả Hoa Vô Ngôn đang bị thương đi thẳng đến hang động kia, chỉ hận bản thân không thể mọc thêm cánh. Đúng lúc đó, đám người này quá ồn ào, giữa đường lại quấy rầy Vân Trạch nguyên quân… Cuối cùng, lại xảy ra hậu quả nghiêm trọng đến vậy. Nếu từ đầu Tử Tô không vì ân oán cá nhân ra tay quá nặng với Hoa Vô Ngôn, dẫn đến thông tin chậm trễ, mà đối xử bình đẳng vì việc chung, chắc hẳn là Thiên Sắc sẽ không đến mức bị Yêu Kiêu Quân moi tim, đương nhiên cũng không xảy ra một loạt chuyện phiền phức sau đó. Cho nên, nếu buộc tội, Tử Tô nhận trách nhiệm đầu tiên.

Có điều, dù có trách phạt Tử Tô thế nào, nếu không nể mặt Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa mà giải quyết như bình thường, cho dù hợp lý nhưng cũng đâu thể tránh khỏi mất lòng? Giống như ngày đó vì chuyện Bình Sinh chuyển thế, liên lụy đến Bạch Liêm mà đã đắc tội với lão già Bắc Âm Phong Đô đại đế kia…

Nói đi nói lại, lần nào cũng vì tiểu tước nhi Thiên Sắc này nên mới gặp rắc rối, bây giờ nó còn sống chung với Bình Sinh… Thằng nhóc Bình Sinh này, không biết mắt mũi thế nào, lại coi trọng một nữ tử như vậy, lúc ở Trường Sinh yến y biết mọi chuyện đã hỏng bét rồi, bây giờ quả nhiên…

Nghĩ như vậy, Hạo Thiên lại thầm mắng đệ đệ mình trăm nghìn lần.

“Ta nghe nói, thừa dịp lúc Trường Sinh mang đứa con của tiểu tước nhi kia phong ấn vào Tù hồn châu rồi đưa lên Càn Nguyên sơn, ngài đã lén lút gặp con bé, lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ lừa gạt con bé cam tâm tình nguyện vào Hóa Yêu trì…” Nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của Hạo Thiên, Câu Trần Thượng Cung đại đế Thiên Sinh – một trong tứ ngự – vốn chẳng bận tâm đến ai nên rất nhàn nhã, cười đến rách ruột vì thất bại hiện tại của Hạo Thiên. Y nhướn mày, hàm ý châm biếm rõ ràng: “Thật sự không ngờ, ngày thường ngài ra vẻ đạo mạo, vậy mà lại làm chuyện thiếu đạo đức như vậy.”

Hạo Thiên không thèm nhìn y, vùi đầu, cầm bút chấm mực viết thư, lạnh lùng đáp lại một câu: “Nếu không, ngài nói cho bản tôn nghe xem có thể làm gì?”

“Tước tiên tịch, phế tu vi, thiêu cơ thể của con bé đúng là có thể lấy lại trái tim của Bình Sinh.” Thiên Sinh rung đùi đắc ý, sờ sờ cằm phản đối hành động này, còn cố ý nhắc đến nỗi phiền muộn của Hạo Thiên: “Nhưng bây giờ, không nói đến Trường Sinh và đám nhóc con nếu biết chuyện sẽ không chịu buông tay kia, dù ngài lấy lại trái tim của Bình Sinh thì sau khi ngài ấy tỉnh lại nếu hỏi tiểu tước nhi kia ở đâu, ngài sẽ giải thích như thế nào?”

“Chẳng lẽ vì giữ mạng cho con bé đó, mà kẻ giữ đến chức vị cai quản thiên địa càn khôn như Bình Sinh cũng không thèm để ý đạo lý sao?” Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đầy ý cười châm biếm của Thiên Sinh, Hạo Thiên nheo mắt lại, nhớ lại những chuyện trở mặt thành thù với Bắc Âm Phong Đô đại đế, liền đặt bút xuống, hai bàn tay trong ống tay áo siết chặt: “Bản tôn cũng yêu mến tài năng, muốn một công đôi việc, nên lúc trước mới nhân dịp Bình Sinh vào luân hồi lịch tình kiếp, giúp nó lịch thiên kiếp, nhận ra bản chất hư ảo của tình yêu, chỉ điểm cho ngộ đạo, tiế