Pair of Vintage Old School Fru
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216841

Bình chọn: 8.5.00/10/1684 lượt.

n này, Bình Sinh thật không thể chặn nổi cơn giận phừng phừng sắp bộc phát.

“Hắn đã hồn phi phách tán, nàng còn chấp nhất như thế làm gì?” Cơn giận của hắn không bùng nổ mãnh liệt như Hạo Thiên, mà ẩn giấu trong sự bình tĩnh khiến người ta không rét mà run, giống như ngọn lửa hừng hực cháy trong lớp băng lạnh, bất kỳ lúc nào cũng có thể nổ tung như thiêu đốt đồng cỏ biến thành biển lửa cắn nuốt mọi thứ: “Chẳng qua là một đoạn nhân duyên như sương sớm, cho dù nàng có cố giữ chấp niệm đời đời kiếp kiếp ở lại nơi này nhìn vật nhớ người thì hắn cũng không thể quay về nữa!”

“Cho dù cố chấp đời đời kiếp kiếp thì đã sao?” Tuy thần sắc nàng rất bình tĩnh nhưng khuôn mặt lại tái nhợt, Thiên Sắc chậm rãi xoay người khép mắt lại, rèm mi rũ xuống phủ bóng mờ tăm tối như muốn trốn khỏi hắn ngay lập tức: “…Cho dù chàng không về nữa, nhưng trái tim chàng vẫn sống trong cơ thể ta, hồn phách chàng vẫn quanh quẩn trong giấc mơ của ta… Chuyện giữa ta và chàng, Đế quân không hiểu đâu…”

…Đế quân không hiểu…

Một câu nhẹ nhàng, chậm chạp đập thẳng vào trái tim Bình Sinh, chẳng khác nào muốn kéo giãn khoảng cách đang gần trong gang tấc giữa nàng và hắn thành kẻ góc biển người chân mây.

Hắn nhìn theo bóng dáng hờ hững của nàng, cho dù cố kiềm nén nhưng vẫn không thể khiến trái tim thôi quặn thắt, hắn muốn nói điều gì đó nhưng lại không thể tìm được lời thích hợp: “Ta thật không biết rõ…” Thật lâu, thật lâu sau, hắn thở dài, ép bản thân đi lướt qua nàng, chỉ bình thản để lại một câu tỏ rõ lập trường của mình: “Nếu đã thế, nàng tự giải quyết cho tốt đi.”

Nghe tiếng bước chân của hắn càng lúc càng xa, Thiên Sắc mở mắt ra, nở nụ cười buồn bã ưu thương.

Nàng không rõ tại sao mình có thể thốt ra câu đó, giờ nàng chỉ thấy tim đau như dao cắt, lục phủ ngũ tạng như bị đảo loạn co rúm lại, cảm giác đau đớn khó tả len lỏi từng ngóc ngách trong cơ thể. Cơn đau này, giống như nơi mềm mại nhất được che giấu sâu trong lòng nàng bỗng nhiên bị một lưỡi dao sắc cứa vào.

Tuy đời đời kiếp kiếp là giấc mộng đẹp vĩnh viễn không thể thực hiện, nhưng tại sao nàng cứ cố chấp chuyện kiếp kiếp đời đời?

Dù sao, nàng đã từng có một giấc mơ đẹp…

“Chỉ mong không gặp gỡ…” Vươn tay vuốt ve chiếc mũ phượng chưa làmxong, quyến luyến từng tấc một, tựa như đang chậm rãi ôm lấy khuôn mặt hắn, vuốt ve đôi môi hắn, cuối cùng nàng nắm chặt Tù hồn châu trong tay, cúi đầu thì thầm: “Sau này, sẽ không để chàng đau nữa…”

******

Xuống Yên sơn, Bình Sinh đi một mạch đến Ngọc Hư cung.

Hắn rời khỏi đó cũng không phải bị Thiên Sắc chọc giận mà mất đi lý trí. Tuy những lời nàng nói đều thẳng thừng từ chối hắn, nhưng lúc hai người đắm say nồng nàn, nàng cũng quyến luyến không muốn xa rời hắn.

Hết lần này đến lần khác sóng tình trào dâng, nàng và hắn vẹn tròn hoàn mỹ. Theo bản tính ngang bướng cứng đầu của nàng, nếu nàng không đồng ý thì kết quả chỉ e là ngọc nát đá tan, đồng quy vu tận chứ sao có thể ngoan ngoãn như thế?

Lúc trước hắn từng nghe Chu Ngưng kể, có người ác ý phỉ báng nàng, nói nàng là kẻ lẳng lơ gì đó, bây giờ dường như rất giống lời đồn đãi… Nhưng, nếu nàng thật là người lẳng lơ vậy tại sao có thể vì một người phàm mà cam lòng từ bỏ tiên đạo vĩnh hằng?

Tất cả mọi chuyện có gì đó khó hiểu, hơn nữa hắn quả thật không phải người chồng đã chết của nàng…

Hắn cảm thấy giữa nàng và hắn còn có ẩn tình gì đó, xem ra đó không phải ảo giác của hắn, nghĩ đến thái độ bất thường của Hạo Thiên, hắn càng chắc chắn.

Bước vào Cửu Tiêu điện, không chỉ có Hạo Thiên, thậm chí cả ba vị trong tứ ngự cũng đã có mặt, chỉ thiếu một mình hắn.

Vảo khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Bình Sinh mẫn cảm phát hiện, mọi ánh mắt đều tập trung vào mình, mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu, họ vốn đang thì thầm to nhỏ lúc này cũng đã yên tĩnh lại.

“Bình Sinh…” Nét mặt Hạo Thiên sa sầm, trong phút giây nhìn thấy Bình Sinh sắc mặt mới dịu đi đôi chút, nhưng ngay lập tức y phát hiện đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, nhất thời Hạo Thiên muốn nổi trận lôi đình: “Bình Sinh, đệ, đệ chạm vào con bé đó?”

Giọng điệu kia như người bị sét đánh giữa trời quang.

“Không chỉ chạm thôi đâu.” Việc này hắn cũng lười che giấu, nhưng cũng không muốn kể rõ. Con ngươi đen sâu không thấy đáy, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng thong thả, hờ hững dùng lời kích thích những người có mặt ở đây, giọng nói không chứa bất kỳ cảm xúc nào.

Đúng vậy, không chỉ chạm mà hắn còn ân ái cùng nàng thì thế nào?

Tại sao Hạo Thiên lại kinh hoàng đến thế?

Sự nghi hoặc ngày càng sâu sắc.

“Đệ thật là…” Hạo Thiên nhất thời không thể tìm thấy lời trách mắng thích hợp, y cuống quýt như kiến bò trên chảo nóng bực bội đi qua đi lại, cuối cùng chỉ đành đỏ phừng mặt quát: “Làm càn!”

Lời mắng này chẳng khác nào ném hòn đá vào trong mặt nước tĩnh lặng tạo nên từng vòng gợn sóng. “Đệ làm càn?” Bình Sinh nheo mắt lại, chằm chằm nhìn Hạo Thiên, sâu trong con ngươi đen bắn ra tia lửa, Bình Sinh không bỏ qua một biểu cảm nhỏ bé nào trên khuôn mặt Hạo Thiên, giọng nói trầm thấp lạnh lùng: “Rốt cuộc đệ đã làm bậy chuyện gì, đệ cũng muốn nghe xem sao.”

Đư