Hắn chưa bao giờ nghĩ đến bản thân mình bề ngoài vững vàng bình thản như vậy, lại có một ngày bị lửa dục thiêu đốt, hoàn toàn không thể ngăn cản được. Mà tất cả những thứ này đều vì nước mắt của nàng, còn có cơn đau ép người đến điên cuồng kia, vô hình chung đã chạm đến một khía cạnh không muốn ai biết trong lòng hắn, mở ra khát vọng thiêu đốt chưa bao giờ có đối với giới tính.
Nàng không biết phải trả lời như thế nào, chỉ cảm thấy trái tim trong lồng ngực đập càng lúc càng nhanh, giống như tiếng đàn lạc nhịp trở nên rối loạn, điều có thể làm là ôm chặt hắn, hai chân quấn chặt lấy thắt lưng hắn, không cho hắn rời đi. Cảm giác nóng rực ở nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể nàng nhẹ nhàng vỗ về, mỗi lần hạ xuống lại bùng lên những đốm lửa.
Quấn quýt lấy nhau, mỗi một động tác, nàng đều phối hợp rất tự nhiên, từ hơi thở của nàng đến giọng thì thầm của hắn, từ sự rung động của nàng đến sự vỗ về tiếp xúc của hắn, không chỉ mồ hôi hòa cùng nhau mà cả máu thịt cũng hòa lẫn nhau, cực kỳ thân mật, rốt cuộc không thể phân rõ hắn là ai, nàng là ai, thậm chí cam tâm tình nguyện cùng lụi tàn biến mất.
Khoảnh khắc cuối cùng, đôi cánh chim đỏ rực của Thiên Sắc bung ra, vỗ nhẹ nhàng. Vô số lông vũ nhẹ như nhung bay bổng trên giường.
Mọi cảm giác đau đớn và vui sướng của Bình Sinh đều ngưng tụ lại, cuối cùng hắn siết chặt lấy nàng. Cảm giác như bị ném lên cao, lúc rơi xuống thì trước mắt đã tối đen, tất cả mọi cảm xúc bao gồm cả đau đớn đều ném lên chín tầng mây, giống như pháo hoa bùng nổ, từ lồng ngực đến ngọn tóc, ngay cả lỗ chân lông cũng phát ra ngọn lửa cực hạn, khiến cho sự đau đớn bị đẩy lùi, tràn ngập khắp thân thể hóa thành ánh sáng ngọc, toàn bộ hồn phách đều bay bổng.
Tựa như có thứ gì đó không thể gọi tên run rẩy trong sâu thẳm linh hồn, muốn đâm chồi sống lại, nhưng Bình Sinh không để ý, chỉ ôm chặt Thiên Sắc, để cơn đau đớn dần qua đi trong dư vị kia.
Hết chương 85
Chương 86
Tình cảm dâng trào quá nhanh còn khó đề phòng hơn cả cơn đau kia, giống như giữa trời mùa hạ nóng bức đột ngột xuất hiện những bông tuyết trắng như lông ngỗng, cho nên khi cơn đau dần qua đi, cánh tay Bình Sinh đang ôm Thiên Sắc cũng lơi lỏng đi nhiều.
Hắn không hiểu tại sao mình lại có hành động hoang đường thế này, giống như trong khoảnh khắc vừa rồi hắn đã hoàn toàn biến thành một người khác.
Một người vừa xa lạ vừa cực kỳ quen thuộc. Hắn không rõ cái cảm giác kỳ dị này là thế nào, mà hắn cũng không biết thì ra cảm giác ôm nàng vào lòng là thế này…
Nói sao nhỉ?
Đó là cảm giác an tâm, yên ổn, không còn cầu mong gì hơn nữa.
Vươn tay ra, hắn nhìn Thiên Sắc đang quay lưng lại với mình. Nàng nằm co cuộn lại, im lặng không cất một tiếng, cũng không rõ biểu cảm giờ phút này của nàng ra sao. Nhìn gần hắn mới phát hiện trên lưng thậm chí trên vai nàng đều chi chít vết thương. Tuy bây giờ vết sẹo chỉ còn một màu hồng nhạt không quá đáng sợ, nhưng số lượng lại rất nhiều, có lẽ đây là những vết thương khi nàng bị nhốt trong Tỏa Yêu tháp, mà mái tóc trắng càng tôn lên làn da trắng nõn của nàng. Nhận thấy hắn hơi buông lỏng tay, cơ thể nàng run lên, lập tức nhích người ra muốn thừa cơ cách xa hắn thêm chút nữa…
Tới bây giờ nàng vẫn còn e ngại hắn sao?
Nhướng mày, Bình Sinh tự giễu cong cong khóe môi, hắn không nói một lời vươn tay qua định kéo nàng giam cầm trong lòng mình một lần nữa. Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào nàng, cơ thể nàng lập tức cứng đờ, co rúm lại, thân thể mảnh mai run lên bần bật đã tiết lộ sự quẫn bách của chủ nhân. Mà hắn cũng cảm nhận được, khoảnh khắc hắn chạm vào nàng, trong cơ thể hắn như có thứ gì đó bị nàng hút lấy, cảm giác rung động như sống dậy tạo thành cơn sóng tình không thể kháng cự.
Nếu nói hành vi phóng túng lúc nãy là vì đau đớn ăn mòn ý thức, nhưng lúc này đây Bình Sinh xác định mình rất tỉnh táo, nhưng hắn vẫn không thể giải thích tại sao mình lại có hành vi như thế, tựa như ma chướng không thể khống chế được.
Xoay người cản nàng lại, hắn làm nàng không còn chỗ trốn, chỉ đành xoay người lại đối diện với hắn. Trong ánh mắt nàng có sự hoảng loạn và sợ hãi, nàng cắn chặt môi, đôi mày mảnh nhếch lên cao, nét thê lương dần dần hiện trên khuôn mặt nàng, hai tay chắn trước ngực, theo bản năng muốn đẩy bàn tay hắn ra. Nhưng hắn không cho nàng cơ hội nói thêm một lời, ôm chặt lấy nàng, gác đầu lên cổ nàng, quyến luyến yêu thương hôn lên làn da trắng mịn của nàng, tựa như một chú cá đang thong dong bơi lội, như khẽ gảy một sợi dây đàn, hắn trở thành chúa tể trái tim và cảm quan của nàng. Sau đó, hắn không hề khách sáo hơi cúi thấp đầu, bàn tay trái ấm áp phủ lên gáy nàng, trao nàng nụ hôn tựa như cơn phong ba bão táp.
Thân thể hắn gần trong gang tấc, ôm chặt lấy nàng tỏa ra hơi ấm vô hạn, khiến cơ thể nàng cũng nóng rực. Nàng mẫn cảm phát hiện, từng tấc da thịt hai người đang kề sát vào nhau, thậm chí nàng còn có thể nghe thấy tiếng tim đập điên cuồn nhưng lại không thể phân rõ đó là trái tim ai. Mà theo nụ hôn và những cái đụng chạm dường như có thứ gì đó cuồn cuộn thoát ra khỏi cơ thể hắn chạy vào trong