Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216943

Bình chọn: 8.00/10/1694 lượt.

tứ chi bách hải của nàng.

Không được! Không được!

Thanh Huyền, chàng mau thả ta ra!

Ta sẽ hại chết chàng!

Nàng im lặng gào thét, nhưng lại bị hắn nuốt mất những lời muốn nói. Tận đáy lòng nàng cố gắng từ chối, nhưng nàng lại không thể khống chế được nỗi nhớ nhung của cơ thể mình, đôi tay ôm lấy bờ vai hắn, còn đôi chân bất giác vòng quanh thắt lưng hắn.

Dường như thật hài lòng với phản ứng của nàng, hắn vuốt khẽ môi nàng, bàn tay phải lướt xuống dịu dàng lướt qua làn da mẫn cảm, đốt bùng lên ngọn lửa rực cháy, khiến nàng run lên. Hành động của hắn khá trúc trắc như trong lòng vẫn đang suy tư, còn nàng chỉ có thể nhắm chặt mắt, kinh hoàng không thôi, khi hai người hòa quyện vào nhau, tất cả mọi chuyện đều bị bỏ lại sau lưng.

Lại dung hòa vào nhau thêm một lần nữa.

Từng dây thần kinh đều đang căng chặt, từng động tác của hắn khiến lớp chăn mềm mại chạm vào da thịt nàng, giống như những nụ hôn ấm áp của hắn, bị tấn công cả hai mặt, tất cả cảm giác và tri giác của nàng đều lung lay sụp đổ. Niềm vui chộn rộn lấp đầy trái tim, Bình Sinh cúi đầu tỉ mẩn hôn đôi mắt đang nhắm chặt của nàng, lồng ngực nhấp nhô phập phồng, mồ hôi chảy xuôi theo cằm nhỏ xuống ngực tựa như những giọt nước mắt của nàng, từng giọt như đang nhỏ lên trái tim hắn, bỏng rát, khiến hắn đau lòng không thôi. Mà thời khắc này, cảm giác nóng rực trong cơ thể còn đáng sợ hơn cả cơn đau, hắn muốn xem thường nhưng lại cực độ bất an, tựa như toàn bộ hồn phách của hắn đều bị nàng hút lấy.

Hết lần này đến lần khác, hắn không thể kiềm chế còn nàng thì không thể kháng cự.

Không ai rõ rốt cuộc họ đã quyến luyến bao lâu, tóm lại khi Bình Sinh đã sức cùng lực kiệt vẫn cứ ôm chặt lấy nàng không chịu buông tay.

******

Thân là thần, xưa nay khi nhập định nghỉ ngơi Bình Sinh đều không nằm mơ, nhưng lúc này hắn có thể chắc chắn rằng mình đang mơ.

Một vùng hoa hướng dương tỏa sáng rạng rỡ giống hệt cảnh tượng hắn nhìn thấy dưới Yên Sơn. Nhưng biển hoa hướng dương trong mơ này rất xứng với từ “biển”, đảo mắt nhìn qua không thể trông thấy điểm cuối.

“… Sư phụ.”

Dường như có người đang kêu ai đó.

Giọng nói kia rất gần, nhưng khi lọt vào tai rất mơ hồ xa xăm, tựa như vọng đến từ một nơi rất xa, tiếng gọi hòa vào trong gió, lướt qua núi đồi khi lọt vào tai hắn thì đã tan ra thành mảnh vụn, không thể chắp vá. Xung quanh mịt mờ, hắn không biết giọng nói này đến từ đâu, cũng không biết người cất tiếng gọi đang ở đâu giữa biển hoa mênh mông này.

Sư phụ?

Sư phụ ai?

Ai là sư phụ?

Lúc hắn đang buồn bực, bất chợt hắn trông thấy một bóng áo đỏ sẫm thoáng ẩn hiện trong biển hoa hướng dương.

Chẳng biết vì sao, dù hắn không thể nhìn rõ dung mạo của nữ tử đang đứng đối diện, nhưng trực giác mách bảo…

Nữ tử này là Thiên Sắc.

“… Nàng…” Nhìn nữ tử trước mặt, hắn bỗng thấy nghẹn lời, trầm mặc thật lâu, cuối cùng hắn mới cúi đầu than thở: “…Sao lại đi vào giấc mơ của ta…”

Hắn biết rõ Thần Tiêu phái có pháp thuật bước vào giấc mơ của người khác, hắn cũng biết bản lĩnh này Nam Cực Trường Sinh đại đế đã truyền lại cho Thiên Sắc. Nhưng hắn không biết vì sao nàng phải hao tâm tổn sức bước vào giấc mơ của hắn?

Nàng đứng đối diện hắn, không nói một lời, im lặng nhìn hắn, nàng trầm mặc như xưa nay vẫn thế.

Bình Sinh hơi nghi ngờ, hắn bước lên trước một bước muốn nhìn nàng rõ hơn, nhưng không ngờ lồng ngực nàng đột nhiên nổ tung, bắn ra một màu đỏ sẫm, máu tươi đầm đìa nhuộm khắp biển hoa vàng rực! Trong lúc hắn cực kỳ kinh hoàng thì cơ thể nàng lại nhanh chóng tan ra thành vô số mảnh nhỏ, giống như những bông tuyết tan rã dưới ánh mặt trời, chớp mắt một cái đã không còn tung tích, chỉ sót lại một vùng đỏ thẫm.

Không thể phân rõ là vết máu hay là những mảnh vụn của y phục.

Tuy biết đó chỉ là một giấc mơ, nhưng Bình Sinh vẫn kinh hoàng, hoảng loạn, hắn mở choàng mắt ra, dứt khoát thoát khỏi giấc mơ đó…

Trên giường chỉ còn lại mình hắn. Thiên Sắc khoác áo lót trắng ngồi bên chiếc bàn cách đó không xa, dường như đang rất kinh ngạc nhìn thứ gì đó.

Trông thấy nàng bình yên vô sự, hắn mới hoàn hồn lại, hơi nhíu mày, lúc hắn ngồi dậy mới nhìn thấy nàng đang ngơ ngẩn nhìn một chiếc mũ phượng vẫn chưa làm xong. Điều làm hắn càng ngạc nhiên hơn là mái tóc bạc trắng của nàng giờ như mặt đất phủ ngập sắc xuân, khôi phục lại sắc màu đen nhánh ban đầu, mềm mại mượt mà như một đoạn tơ lụa thượng hạng.

“Nàng…” Hắn mở miệng, dường như muốn nói gì đó nhưng chẳng biết phải nói thế nào, hắn cảm thế cơ thể mệt mỏi không còn chút sức lực, đôi mày khẽ nhíu giờ càng nhíu chặt, đôi mắt đen thăm thẳm như một cái đầm tối đen sâu không thấy đáy.

Hóa ra, việc song hành song tu lại mệt mỏi thế ư?

Mái tóc của nàng đen nhánh trở lại, có phải đã chứng minh sự “mệt mỏi” của hắn rất đáng giá.

Xem ra, không phải là nàng bước vào trong giấc mơ của hắn.

Chẳng lẽ, trong lòng hắn vẫn hằng tồn tại một nỗi sầu lo.

Hắn không thể nói rõ, cũng không thể nghĩ thông, chỉ cảm thấy những chi tiết vụn vặt nghẹn ứ trong ngực, sầu muộn khó an.

“Đế quân không nên xấu hổ.” Bị giọng nói của hắn quấy nhiễu, Thiên


The Soda Pop