rằng có trái tim của Bình Sinh và sức mạnh cực lớn của hắn, nhưng Thiên Sắc không muốn sử dụng. Một là, nàng không khống chế được sức mạnh quá lớn kia, sợ là nảy sinh chuyện bất trắc. Hai là, nàng không muốn là hao tổn sức mạnh của hắn.
Cuối cùng vẫn phải trả lại cho hắn —
Với tâm tư như vậy, nàng không đằng vân mà tự đi bộ.
Về phần Tù hồn châu, nàng giữ lại cũng không ổn, đợi sau khi nàng về thăm Yên sơn sẽ giao hạt châu này cho Thái Ất Cứu Khổ thiên tôn.
Đứng trước một trấn nhỏ gần Đông Cực, giữa phố chợ đông đúc, nàng như tìm về hơn trăm năm trước.
Khi đó, nàng bằng lòng may hỉ phục cho Thanh Huyền, khi đi mua lại gặp Hoa Vô Ngôn —
Nói cho cùng, trái tim này là của hắn, bộ hỉ phục kia là nàng thiếu nợ hắn.
Không muốn mắc nợ ai, cũng không muốn ai mắc nợ mình, nên mượn cơ hội cuối cùng này trả cho hết nợ.
Mua xong vải đỏ may hỉ phục, đang chuẩn bị rời khỏi đây, chợt có một nữ tử đứng trước mặt, cười tủm tỉm nhét vào tay nàng một gói giấy nhỏ.
“Cô nương, hôm nay khai trương quán nhỏ, mời cô nếm thử hạt hướng dương rang của chúng tôi!” Nàng cười khoe má lúm đồng tiền, giọng ngọt ngào vui mừng: “Hạt hướng dương này là hạt đồng tâm, mang đến phúc lành con cái, rãnh rỗi nên cắn nhiều một chút, sau này cô nương không chỉ bách niên giai lão với lang quân mà còn có thể con cháu đầy nhà, vĩnh kết đồng tâm!”
Hạt hướng dương?
Hạt đồng tâm —
Thiên Sắc sững sờ cúi đầu xuống, ngây người nhìn túi hạt hướng dương trong tay. Những lời vui vẻ ngọt ngào như vậy dường như đã từng được nghe, càng không thể quên, khi đó Thanh Huyền nói —
Chàng nói: Trước kia, ta là đồ đệ của nàng, sau này ta là phu quân của nàng!
Chàng nói: Đời đời kiếp kiếp, chúng ta sẽ mãi bên nhau, dù phải chết cũng phải cùng hóa thành tro tàn, trong nàng có ta, trong ta có nàng!
….
Chúng ta đồng lòng, có coi là vĩnh kết đồng tâm không?
Chúng ta đã có con, chàng có vui mừng không?
Chỉ là, trên thế gian chỉ còn lại một mình ta, ta phải đi đâu chờ chàng thực hiện lời hứa đời đời kiếp kiếp?
Giống như biến thành bức tượng gỗ, nàng đờ đẫn đứng tại chỗ, mặc kệ người qua lại đông đúc, cả người bất động, không hề hay biết cô nương đưa hạt hướng dương cho nàng đã rời khỏi bao lâu, mãi đến khi trời tối mịt, mưa rơi tí tách.
Nàng vẫn đứng nguyên trong mưa, lâu thật lâu cũng không nhúc nhích.
******
Mưa rơi tí tách, trời đất mênh mông trắng xóa một màu, thôn trấn ngày càng thưa người, các cửa hàng đều đóng cửa.
Bình Sinh đứng nhìn Thiên Sắc từ xa, không hiểu vì sao nàng cứ đứng yên tại đó không nhúc nhích.
Hành động bất trị của nàng đương nhiên khiến hắn vô cùng đau lòng, nhưng nói thế nào cũng luôn cảm thấy bất an. Tiểu tước nhi này bây giờ không có nội đan, không có tu vi, nếu gặp chuyện đột xuất chỉ sợ là chết thảm…
Vì lo lắng như vậy, hắn không thể bỏ mặc chỉ đành lẳng lặng đi theo định bảo vệ nàng.
Nhưng hắn không hiểu, nàng đứng đó làm gì…
Rất lâu rất lâu sau, nàng mới như mất hồn bước chân về phía trước, ngay cả mảnh vải đỏ rơi xuống cũng không biết, cả người như lạc mất hồn phách.
Nhặt mảnh vải đỏ lên, hắn không nhanh không chậm bám theo nàng.
Nàng lên Yên sơn, hắn cũng đi theo.
Dọc đường lên Yên sơn, hắn vô cùng ngạc nhiên vì trên này có người trồng cả rừng hoa hướng dương!
Hoa hướng dương thẳng đứng trong tiết trời, cả một biển hoa, dù dưới mưa cũng đẹp rung động lòng người. Đi qua đó, hắn không thấy bóng dáng nàng, chỉ nhìn thấy vệt đỏ lờ mờ.
Thấy nàng đẩy cửa vào.
Hắn thở dài, coi như đã đưa Phật đến Tây thiên, định để lại đoạn vải đỏ rời khỏi đây. Nghĩ lại, lúc đó hắn và nàng cùng bỏ đi, không báo với ai, bây giờ mọi người đang bàn bạc về cuộc chiến thần ma vạn năm ở Trường Sinh yến trên Ngọc Hư cung, không biết đã nói đến đâu rồi.
Thôi, nàng có đường của nàng, hắn có thể độ nàng nhưng không thể ép buộc nàng.
Đành để tùy nàng bước đi thôi.
Bất ngờ, cơn đau bấy lâu nay biến mất ập đến như xé đôi người hắn! Đau thấu tim gan xương cốt không thể chống đỡ được, hắn khó chịu rên khẽ một tiếng, hai tay ôm ngực.
Hắn không biết rằng, khi Thiên Sắc bước vào cửa phòng, thứ đầu tiên đập vào mắt là ngọc trai rải đầy đất, trên bàn còn có chiếc mũ phượng chưa hoàn thành!
Dường như không thể chịu đựng nổi, nàng cúi đầu, chớp mắt, một lúc sau lệ rơi xuống thấm trên vạt áo đỏ thẫm, như nét mực lan dần ra không khác gì dấu vết mờ nhạt. Mà Bình Sinh khẽ rên một tiếng, cũng khiến nàng hoảng hốt.
Đứng ở cửa, nàng ngây người nhìn hắn như không quen biết, nước mắt mờ mịt khiến nàng không thể thấy rõ hắn, suýt nữa vỡ tan thành mây khói, rốt cuộc không còn cảm giác gì khác.
Bình Sinh cũng đầy kinh ngạc, môi run run, răng đánh vào nhau cầm cập, ngực hít thở nặng nề, cơn đau trong cơ thể như tràn ra ngoài.
Hắn thấy nước mắt của nàng!
Đây là lần đầu tiên, hắn nhìn thấy nước mắt nàng không ngừng tuôn rơi.
“…Ngài trả Thanh Huyền lại cho ta…” Nhìn khuôn mặt quen thuộc nhưng mơ hồ trong mưa, nàng thì thào, cúi đầu khóc nức nở, lặp lại lặp lại mấy từ cứng nhắc mặc cho đau thương đâm nát trái tim, dày vò từng chút một. Cuối cùng nước mắt vẫn tuôn r