The Soda Pop
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329943

Bình chọn: 9.00/10/994 lượt.

hắn cũng không nghĩ là nàng có thể về thì nàng sẽ vĩnh viễn không còn về được nữa.

Trong quãng thời gian chờ đợi vô vọng, hắn không có bất cứ một điểm tựa nào, điều hắn có thể dựa dẫm chỉ là niềm tin cố chấp của mình mà thôi.

Thật lâu sau đó, hắn như quên mất thời gian. Hắn chỉ nắm tay nàng, đôi môi mỏng lặp đi lặp lại. Trước sau như một, hắn vươn tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt ngủ say của nàng, từng tấc quyến luyến yêu thương. Sâu trong đôi mắt bùng lên một nỗi niềm không biết tên lại nóng bỏng hơn cả lửa, tựa như chỉ cần liếc mắt một cái thì mọi thứ đều bị thiêu đốt.

“Thiên Sắc, hoa hướng dương tự tay ta trồng trên Yên sơn cho nàng lại nở rồi…. Rốt cuộc khi nào nàng mới quay về…”

Cởi áo ngoài, hắn leo lên giường ôm nàng vào lòng, đặt nàng tựa mặt vào vòm ngực của hắn, lắng nghe tiếng trái tim đập đều đặn của hắn. Lòng thầm mong đợi, từng nhịp đập mạnh mẽ trầm ổn đó có thể lay động vài mảnh hồn phách đã tan đi của nàng, gọi nàng thức tỉnh từ giấc ngủ say?

Thứ hắn có thể cho nàng chỉ có mỗi trái tim này thôi!

******

Bình Sinh không biết tại sao mình lại ngủ, vì trong một ngàn năm qua hắn chưa từng yên ổn chợp mắt. Chỉ cần hắn vừa nhắm mắt lại thì sẽ nhìn thấy cảnh tượng nàng moi tim hồn phi phách tán trước mặt hắn, hắn sợ hắn mà nhắm mắt lại thì thể xác của nàng cũng biến mất lặng lẽ hệt như ngày đó.

Tuy nhiên, hắn không chỉ ngủ mà còn nằm mơ!

Trong mơ, hắn thấy một người…

Đó là Thanh Huyền của ngày xưa đang ngồi trên đất tỉ mỉ mài một nhánh cây tử đàn tơ vàng thô ráp thành một cây trâm bóng loáng.

Cảnh tượng này không xa lạ gì với Bình Sinh, nhưng tận mắt chứng kiến hình ảnh kỳ quặc này, rõ ràng đó là Thanh Huyền và quang cảnh này quen đến mức không thể quen hơn, nhưng hắn lại cảm thấy có điều gì bất ổn.

“Rốt cuộc ngài cũng tới!” Trông thấy hắn, ‘Thanh Huyền’ ngồi đó thở phào nhẹ nhõm, nét mặt như trút được gánh nặng, ‘Thanh Huyền’ vứt cây trâm sắp mài xong đi, chỉ chăm chăm bước nhanh về phía trước tựa như muốn vội vàng dẫn hắn đến nơi nào đó.

Cảnh tượng nhìn thấy và nói chuyện với bản thân mình quả kỳ dị tột đỉnh, Bình Sinh cảm thấy giấc mơ này lạ lùng khó tả, thế nhưng hắn cứ như bước vào ma chướng đi theo sau ‘Thanh Huyền’ kia…

Đó là một biển hoa hướng dương vô biên vô hạn, rạng rỡ tươi sáng, màu vàng kim rực rỡ gần như nhuộm khắp bầu trời. Đi qua giữa những hàng cây hướng dương cao tới đầu người, Bình Sinh càng bước về trước càng lo lắng bất an, kinh hồn bạt vía, dường như ở đằng trước là cảnh tượng hắn có thể đoán ra đang chờ đợi hắn…

Nhưng, hắn sợ, sợ mình lại thất vọng!

Cuối cùng, khi đến giữa biển hoa hướng dương, hắn loáng thoáng trông thấy một bóng áo đỏ thẫm.

Hết chương 92

Chương 93: Chương Cuối

Edit: Như Bình + Ong MDBeta: Vô PhươngBình Sinh không thể tin vào mắt mình.

Hơn một ngàn năm qua, kể từ khi hắn bắt đầu nhớ lại chuyện cũ, hắn vẫn không dám ngủ, vì chỉ cần nhắm mắt lại hắn sẽ nhìn thấy cảnh tượng thảm thiết nàng moi tim trả hắn. Nhưng điều làm hắn càng tự trách mình hơn là nàng lặng lẽ hồn phi phách tán ngay bên cạnh hắn thế mà hắn còn ngủ say sưa không hay biết gì, thậm chí còn tự cho rằng nàng sống rất ổn.

Với hắn mà nói, những năm qua ngủ là một nỗi đau hắn không bao giờ dám chạm tới, càng đừng nói là nằm mơ.

Hơn nữa, lúc trước hắn nằm mơ cũng từng chứng kiến thảm cảnh nàng người chết hồn tan.

Nhưng hôm nay, hắn đang mơ thật rồi ư?

Mà nàng lại xuất hiện trong giấc mơ của hắn thật… Cảnh trong mơ là một biển hoa hướng dương rộng lớn vô bờ…

Gần như xuất phát từ bản năng, hắn muốn vội vàng chạy tới, ôm nàng thật chặt vĩnh viễn không rời xa. Nhưng lúc này hắn chỉ có thể cứng đờ tại chỗ, không thể cất một bước nào. Hắn do dự, ngập ngừng, bàng hoàng, lưỡng lự…

Hắn không tin cảnh tượng trước mắt, hắn sợ nàng chỉ là một giấc mơ, vừa chạm vào sẽ vỡ tan.

‘Thanh Huyền’ dường như có thể hiểu thấu tâm tư hắn, nhìn theo bóng người áo đỏ đứng trong biển hoa hướng dương, giải thích với Bình Sinh: “Đúng vậy, đây là giấc mơ của ngài.” Dừng một lát, ‘Thanh Huyền’ thở dài: “Có lẽ chính ngài cũng không biết, ngài đã tạo nên một đồi hoa hướng dương trong mơ vì người, có lẽ trong khoảng hai ngàn năm qua những đóa hoa đó chưa bao giờ héo tàn.”

Biển hoa hướng dương này là được tạo nên trong mơ ư?

Những đóa hoa này có cách đây khoảng hai ngàn năm, rốt cuộc hắn đã tạo nên thứ này từ khi nào?

Thật ra, lúc trước dù hắn bị ép uống nước Vong Xuyên, nhưng trong ý thức vẫn ghi khắc lời thề nguyện này…

“Vì có biển hoa hướng dương này, nên người vẫn luôn tự trấn an phải tiếp tục chờ đợi, phải tin tưởng Thanh Huyền sẽ đến…” Giọng cười khẽ khàng mà có hơi chua chát, ‘Thanh Huyền’ chằm chằm nhìn Bình Sinh, không kiêng nể gì nhấn mạnh từng chữ: “Thật ra, đến cả ta cũng không nghĩ rằng Thanh Huyền sẽ đến, mà người vẫn ngày ngày đứng đó, không hề tuyệt vọng…”

Bình Sinh á khẩu không đáp được một câu, hoàn toàn không phản ứng nổi. Hắn đứng cứng đờ ngay tại chỗ, trái tim như bị một lưỡi dao đục khoét, ‘Thanh Huyền’ đứng trước mặt hắn gằn từng tiếng sắc bén đớn đau.

Chờ đợi ư?

Hóa ra, nàng