Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329903

Bình chọn: 7.00/10/990 lượt.

âm như vậy thì người mẹ như Thiên Sắc sao mà không đau lòng cho được?

Bình Sinh trợn tròn mắt nhìn Thiên Sắc không hề do dự quay lại ngủ cạnh Lôi Lôi, vứt Bình Sinh sang một bên.

Bình Sinh rất là ghen tị!

******

Vì muốn mua chuộc Miêu Miêu theo phe mình, Bình Sinh không thể không làm theo nguyên tắc thà hại người chứ tuyệt đối không hại mình, nên đã bán đứng Bạch Liêm không còn một mảnh. Bình Sinh không những dùng danh nghĩa đế tôn cho phép Miêu Miêu tự do ra vào U Minh Ti – Cửu Trọng Ngục, mà còn ngầm đồng ý chuyện thành hôn của Miêu Miêu và Bạch Liêm sau này. Như vậy, Miêu Miêu xem như đã thành liên minh với hắn hợp sức ‘đối phó’ Lôi Lôi.

Một hôm, Miêu Miêu và Nha Nha hẹn Lôi Lôi ngồi nhập định, tỷ thí xem ai chuyên tâm tu đạo hơn, mà trọng tài chính là Thiên Sắc. Cuộc tỷ thí diễn ra chưa được một nén nhang, Bình Sinh bèn chọn tốt thời cơ, lặng lẽ bắt mất Thiên Sắc.

Một lúc lâu sau, Nha Nha hé mở một con mắt, tặc tặc lưỡi rồi trộm nhìn xung quanh, lúc này cậu bé mới chọc chọc Lôi Lôi vẫn đang ngồi mắt mắt tĩnh tâm, nhỏ giọng bảo: “Mẹ bị cha bắt mất rồi.”

“Đệ biết…” Lôi Lôi vẫn cứ nhắm mắt, không hề ngạc nhiên cất tiếng. Cậu bé không hề cười, nhưng đuôi mày thoáng nét xảo quyệt, cất tiếng nhẹ nhàng thản nhiên: “Cha làm mẹ khổ sở bấy lâu nay, dù thế nào cũng không thể để người vớ bở được… Hôm nay tạm xem như cho cha chút ngon ngọt… Ngày mai…” Kéo dài âm cuối, cậu bé bĩu môi, không nói gì nữa chỉ hừ mạnh, tỏ vẻ mình đã nhớ kỹ chuyện này, tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ: “Hừ!”

Nha Nha nghe thế gật gù cười trên nỗi đau của người khác, cậu bé chậc chậc than thở: “Cha đáng thương quá… Aiii…” Sau khi thở dài, cậu bé lấy túi hạt hướng dương Hoa Vô Ngôn hối lộ cho cậu vì không muốn cưới Tử Tô ra, nhét vào trong miệng ăn ngon lành.

Miêu Miêu từ nãy giờ vẫn không nói chuyện, đứng dậy khỏi bồ đoàn, vội chạy đến cửa giăng phép chống nghe trộm, sau đó mới cười tủm tỉm cảm ơn Lôi Lôi:”Lôi Lôi, tất cả phải cảm ơn đệ, nếu không thì cha sẽ không dễ dàng chấp nhận chuyện của tỷ và tiểu sư bá…”

Nghe nói tiểu sư bá nổi điên vì cơn cuồng bám của Miêu Miêu, lại không thể bùng nổ trước mặt cô bé, nên đã lén tạo áp lực với cha. Mà lần này cha trái lương tâm chấp thuận có lẽ đã bó tay chịu trói với Lôi Lôi …

“Cha có việc nhờ tỷ giúp đỡ thì sẽ đi vào khuôn khổ, tỷ có thể gặp được cơ hội này chính là vì có duyên thôi.” Lôi Lôi mở mắt ra, nhẹ cười, ngữ điệu già dặn hoàn toàn khác hẳn vẻ ngoài của mình. Lắc lắc đầu, ngữ điệu của Lôi Lôi nhẹ như gió thoảng mây trôi: “Không cần cảm ơn đệ, sau này còn phải nhờ tỷ giúp đỡ…”

Miêu Miêu cười như đóa hoa nở rộ, khuôn mặt vui mừng trắng mịn, hơi ửng hồng như tô son, cô bé vỗ ngực thề thốt: “Chỉ cần ta còn hữu dụng thì đệ cứ lên tiếng.”

Chà, cái này có nên gọi là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh?

******

Thiên Sắc bị Bình Sinh ‘kèm chặt’, vốn tưởng hắn có chuyện cần nói với nàng, nhưng không ngờ hắn lại đi xa như vậy, hắn mang theo nàng rời Tử Vi viên đằng vân giá vũ đến Đông Cực Yên sơn.

Đứng dưới chân núi, ngẩng đầu nhìn hoa hướng dương tràn ngập khắp núi đồi, Thiên Sắc cực kỳ kinh ngạc. Dưới ánh hoàng hôn, ánh sáng vàng kim như những vầng mặt trời nhỏ bé, trải nét dịu dàng lên khắp vùng hoang vu và lạnh giá, những thân cây quấn lấy nhau biến thành một nỗi quyến luyến trong dòng sinh mệnh dài vô tận.

Bất tri bất giác, thừa dịp Thiên Sắc còn đang kinh ngạc, Bình Sinh nheo đôi mắt dịu dàng lại, những ngón tay thuôn dài không báo trước mà quấn quanh vòng eo của nàng, kéo về phía mình. Thiên Sắc không kịp đề phòng bị hắn ôm vào trong lòng, nàng chỉ còn cách chống hai tay lên lồng ngực hắn.

Nhìn vào mắt nhau, sóng tình cuồn cuộn trào dâng trong đáy mắt.

“Đây là hoa hướng dương ta trồng cho nàng…” Vòng tay hắn siết chặt thắt lưng nàng, đôi tay nàng cũng được bọc trong bàn tay hắn, cẩn thận ve vuốt, kề đôi môi mỏng đến bên tai nàng, giọng nam trầm thấp khàn khàn hùng hậu. Sau đó, hắn nắm tay nàng đặt lên trái tim mình, dưới lòng bàn tay nàng xuyên qua các lớp áo trái tim hắn đập vững vàng trong lồng ngực, như muốn xuyên qua lòng bàn tay nàng, chấn động huyết mạch của nàng, cũng làm rung động tâm tư nàng: “Nàng có còn nhớ, lúc trước nàng đã may một bộ hỉ phục cho ta, còn ta cũng đã làm xong mũ phượng, chỉ chờ nàng về… Nàng đội mũ phượng, ta mặc áo cưới…”

Thiên Sắc lẳng lặng nhìn vào mắt hắn, không lên tiếng, nàng vươn tay nắm lấy bàn tay hắn áp lên gò má lành lạnh của mình. Nàng vô thức siết chặt tay hắn, nở nụ cười nhàn nhạt dịu dàng, sóng mắt long lanh vô hạn, một vài sợi tóc theo động tác cúi đầu của hắn rũ xuống vai phất phơ trên má phải của nàng nhồn nhột, như quyến luyến như triền miên.

“Có phải thấy ta rất xa lạ không?” Bình Sinh cười tự giễu, hắn khẽ thở dài, vòng tay càng siết chặt lấy nàng. Ngón tay khẽ khàng vuốt khuôn mặt nàng, trái tim không an phận đập điên cuồng trong lồng ngực. Đó là niềm vui mừng kích động, giống như một nửa trái tim đã mất đi từ lâu lắm rồi, nay đột nhiên quay về lấp đầy lồng ngực trống rỗng bấy lâu nay.

Đúng rồi, giờ có lẽ nàng vẫn còn nh


pacman, rainbows, and roller s