XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329771

Bình chọn: 10.00/10/977 lượt.

ớ Thanh Huyền, nếu không nàng sẽ không quan tâm Lôi Lôi đến vậy, mà từ trước tới giờ hắn chưa từng làm chuyện gì khiến nàng vui lòng… Chẳng biết lúc nàng nhìn Lôi Lôi, có phải đã xem Lôi Lôi thành Thanh Huyền…

Nghĩ thế, một nỗi chua xót tràn ngập lòng Bình Sinh.

Tiếng thở dài của hắn quá lâu và quá bùi ngùi, khiến lòng người sa sút, Thiên Sắc bỗng cảm thấy mình bị một thứ vô hình bao bọc lấy.

“Đồ ngốc, sao lại xa lạ chứ?” Nàng rũ mắt xuống không nhìn hắn, rèm mi dày mịn phủ bóng mờ trên khuôn mặt. Dung nhan của nàng nửa phủ ánh hoàng hôn, nửa phản chiếu ánh vàng kim của những đóa hướng dương, hai luồng sáng hòa vào nhau mang đến một cảm giác thoải mái lạ thường: “Chẳng phải chàng từng nói, bất luận chàng biến thành thế nào đều mãi mài là tiểu lang quân của ta?”

“Vậy tại sao lúc nào nàng cũng ngắm Lôi Lôi mà không nhìn ta lấy một cái?” Bình Sinh ôm chặt lấy nàng, giọng điệu chua lòe chua loét, hắn vùi mặt vào mái tóc đen huyền, khẽ khàng hít thở. Hắn tựa đầu vào gáy nàng, thưởng thức hương thơm thoang thoảng quen thuộc hắn từng nhớ nhung.

Thiên Sắc dở khóc dở cười với lời buộc tội của hắn, nàng lắc đầu định đẩy hắn ra: “Bình Sinh, chàng đường đường là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, sao lại tính toán chi li với con mình vậy?”

“Thế thì đã sao? Ta cũng là đàn ông!” Tính trẻ con và ngang bướng bị ẩn giấu hiếm hoi lắm mới xuất hiện, hắn cứ ôm chặt lấy nàng, kề tai nàng thì thầm. Sau đó cố tình cắn thùy tai nàng, ôm chặt thắt lưng kéo nàng vào lòng, không cho phép nàng giãy dụa: “Tại sao nàng cứ chăm chăm con trẻ mà lạnh nhạt với phu quân vậy nương tử? Sau này, nàng chỉ được ngủ với ta! Nếu Lôi Lôi còn bám lấy nàng, ta sẽ đưa nó tới học ở Câu Trần Thượng Cung, chưa đủ vạn năm thì không cho phép nó quay về!”

Dứt lời, Bình Sinh đã hạ quyết tâm tàn nhẫn, mặc kệ sau này Lôi Lôi có còn không biết tốt xấu bám chặt Thiên Sắc hay không, tóm lại hắn đã chịu đựng đủ rồi, hắn trở về phải phái Vân Trạch đưa quỷ con kia đến Câu Trần Thượng Cung, để Thiên Sinh từ từ mà trị nó!

Quỷ con mặt còn búng ra sữa, dám đấu với ông sao?

Con còn non và xanh lắm con ạ!

“Nhưng lúc trước chẳng phải chàng từng tuyên bố không muốn ngủ cùng ta?” Thiên Sắc hơi nhướng mày, dường như nghĩ tới chuyện ngày xưa có hơi buồn cười, nhưng lại nhịn cười nghiêm túc nhắc lại, không hề đùa cợt: “Chính miệng chàng nói câu đó!”

“Ta nói lúc nào nhỉ?” Bình Sinh trợn mắt, trong tích tắc hắn lục tung ký ức cũng chẳng thể nhớ ra rốt cuộc mình đã nói cái câu vô liêm sỉ tự bê đá đập chân mình này khi nào.

“Chàng không nhớ sao?” Thiên Sắc nghiêm túc nhìn vào mắt hắn, nàng tỉ mỉ kể lại với từng lời từng câu trong nét mặt bàng hoàng của hắn: “Lúc ở khách điếm trong Nhiễm Trù trấn, chàng từng bảo có chết cũng không ngủ cùng ta, chàng còn định leo cửa sổ bỏ trốn nữa!”

“Nàng nghe nhầm rồi!” Được nhắc nhở, Bình Sinh cũng nhớ lại chuyện cũ, nét mặt hơi xấu hổ, có chết cũng tuyệt đối không thừa nhận.

Ngày xưa, hắn từng nói nàng giống như ‘nương’ của hắn, nhưng sau đó hắn lập lờ nói dối, bảo nàng nghe nhầm vì rõ ràng hắn nói là “nương tử”.

* Nương = mẹQuả thật vừa vô lại vừa vô sỉ.

“Chàng!” Những lời này của nàng vốn không có ý gì khác, nhưng vào tai Bình Sinh lại chọc trúng nỗi đau ngầm của hắn khiến hắn tức giận ôm nàng xoay một vòng, hai người lập tức lăn vào bụi hoa hướng dương, bị tán hoa rậm rạp che khuất. Sau khi lăn vài vòng, hắn đè chặt nàng dưới đất, cười như thổ phỉ: “Được! Muốn tính nợ cũ với ta phải không? Khi đó chính nàng nói, đợi đến khi ta dậy thì hoàn toàn sẽ —” cố ý không nói hết câu, hắn tóm lấy tay nàng, xấu xa lần xuống nơi đó, miệng trêu chọc: “Bây giờ, nàng xem thử ta đã dậy thì hoàn toàn chưa?”

Thiên Sắc bị hành động bạo dạn này của hắn khiến cho xấu hổ đỏ bừng mặt, cố gắng giãy tay ra khỏi tay hắn. “Ban ngày ban mặt, chàng đứng đắn một chút —” nàng khẽ mắng, nhưng bàn tay xấu xa của hắn lại vuốt ve cái cổ trắng ngần của nàng. Ngón tay thô ráp, chai sần chạm vào, kích thích gấp bội khiến Thiên Sắc run run, đầu khẽ lắc muốn tránh khỏi sự vuốt ve thân thiết của hắn nhưng dễ gì hắn chịu dừng tay.

“Đừng sợ, ta chỉ muốn ôm nàng một lát…” Hắn nhìn nàng chằm chằm, còn có chút si mê, đôi đồng tử đen nhánh không chớp giống như nhìn cả đời cũng không đủ. Nói một câu lấp lửng như vậy, hắn cúi xuống hôn thật sâu lên môi nàng, chậm rãi, nóng bỏng. Dưới nụ hôn của hắn, Thiên Sắc không còn chút sức lực, thở hổn hển như một con thú nhỏ, đầu óc hỗn loạn, nhớ rõ những lời này dường như có gì đó không phù hợp, nhưng đã bị ép lên thuyền giặc, cũng không thể nghĩ ra không đúng chỗ nào.

Hắn hôn lên từng phân từng tấc trên khuôn mặt nàng, ngón tay chậm rãi vuốt ve mái tóc nàng, cần cổ trắng ngần ngay trước mắt. Đôi môi nóng bỏng in xuống chẳng chút khách khí, từ từ di chuyển xuống dưới, vừa hôn vừa khẽ cắn thận trọng theo đường cong. Thiên Sắc cúi đầu thở gấp, vì sự tiếp xúc bạo dạn và nụ hôn của hắn khẽ kêu lên hoảng hốt bởi vì không thể chịu nổi sự đụng chạm, đôi môi đỏ mọng áp sát gáy hắn, hơi thở nhẹ nhàng như ngâm nga. Bàn tay hắn luồn vào trong váy