Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210014

Bình chọn: 7.5.00/10/1001 lượt.

thân thể nàng gầy yếu nhẹ như lông vũ, xương cốt nàng lạnh lẽo, khiến trái tim hắn cũng băng giá theo nhiệt độ cơ thể nàng.

“Không phải ta muốn làm nàng vui…” Bình Sinh cắn răng, nhẫn nhịn mãi mới nói ra được những lời rất đơn giản giấu trong đáy lòng cả ngàn năm nay: “Sư phụ, Thanh Huyền đã quay về thật rồi…”

Cứng đờ một lúc lâu mới có thể nhận ra đây là chuyện thật không phải một giấc mơ, Thiên Sắc xoay người lại, hơi ngơ ngẩn không dám xác định. Nàng vươn tay thật cẩn thận chạm vào khuôn mặt hắn, sau khi xác định hắn là người thật mới vùi mặt vào lồng ngực hắn.

“Là Thanh Huyền thật sao?” Nàng níu chặt vạt áo hắn, thì thầm hỏi, giọng nói đó hư vô mờ mịt, dường như chính nàng cũng không nghe rõ lời mình nói: “Thanh Huyền, hoa hướng dương nở hết rồi…” Tựa đầu vào ngực hắn, nơi gần trái tim hắn nhất, nàng khẽ thì thầm: “Rốt cuộc, chàng đã trở lại…. quay về là tốt rồi…”

Khẽ run lên, cuối cùng nàng nắm thật chặt vạt áo của hắn, tựa như cuối cùng đã khắc sâu vào trái tim hắn, như vậy hai người sẽ không bao giờ chia cách nữa, lúc này cơ thể của nàng mới có tri giác, mới thật tồn tại.

“Đúng vậy, ta là Thanh Huyền của nàng… Ta đã quay về… ta về thật rồi…”

Hắn thì thầm gọi tên nàng, không hề giải thích điều gì nhưng tựa như đã giãi bày mọi chuyện, tựa như chắp vá lại thể xác đã chịu giày vò khổ sở và những vết thương chồng chất trong tim cho đến khi thành một cuộc đời trọn vẹn.

Đúng vậy, hắn đã hứa với nàng, từ nay về sau nhất định phải thực hiện.

******

Khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng Bình Sinh tìm thấy Thiên Sắc, từ đó về sau có thể sống cuộc sống ‘hạnh phúc’ chỉ nguyện làm uyên ương không muốn làm thần tiên, thì Bình Sinh lại thấy cuộc sống của mình còn dầu sôi lửa bỏng hơn cả ngày xưa.

Ái thê ở ngay trước mắt, nhưng nhìn được mà chạm không được, giống hệt hoa trong gương trăng trong nước.

Hắn nghẹn một bụng lửa.

Dù nói thế nào đi nữa, bây giờ hắn vẫn còn phải gánh vác trách nhiệm của Hạo Thiên, phải xử lý đủ thứ chuyện to nhỏ trên Cửu Trọng Thiên. Cho nên, đợi đến khi hắn liều mạng hoàn thành mọi chuyện, đang muốn đến tìm Thiên Sắc tâm sự, quyến luyến yêu thương để giải tỏa nỗi khổ tương tư bấy lâu thì chợt phát hiện, mình bị thất sủng rồi.

Bây giờ, người được yêu thương nhất lại là thằng nhóc xấu xa Lôi Lôi.

Lôi Lôi chính là đứa trẻ đã bảo vệ Thiên Sắc, ở bên Thiên Sắc hai ngàn năm trong giấc mộng của Bình Sinh. Nói ra cũng lạ, đứa bé này có vào lúc Bình Sinh và Thiên Sắc ý loạn tình mê trên Yên sơn, nhưng khuôn mặt của nó lại giống hệt Thanh Huyền không sai một li.

Được rồi, không những là khuôn mặt mà cả điệu bộ làm nũng giả ngây giả dại cũng giống hệt.

Mà ánh mắt Thiên Sắc nhìn Lôi Lôi cũng giống hệt năm xưa nhìn Thanh Huyền, ánh mắt yêu chiều, thương xót và khoan dung, việc này càng khiến Bình Sinh thấy mình biến thành râu ria, bị ném lên chín tầng mây mất rồi.

Vốn là, Bình Sinh cũng thấy mắc nợ Lôi Lôi, dù sao Nha Nha và Miêu Miêu vừa sinh thì đã ở Huyền Đô Ngọc Kinh, được Ngự Quốc Tử Quang phu nhân toàn tâm chăm sóc. Còn Lôi Lôi lại ở bên Thiên Sắc, cùng Thiên Sắc trải qua hai ngàn năm gian khổ không ai hay biết, không người hỏi thăm, cho nên dù Lôi Lôi rõ ràng nhỏ tuổi nhất, nhưng bất luận là ngôn từ hay cử chỉ đều già dặn trước tuổi. Hơn nữa, nếu lúc đó không có Lôi Lôi thì chưa biết chừng Thiên Sắc sẽ hồn phi phách tán thật.

Vì thế, Bình Sinh quyết định, dù Lôi Lôi có muốn gì đi nữa, hắn sẽ toại nguyện thằng bé bằng mọi biện pháp.

Nhưng, ‘bất cứ thứ gì’ đó tuyệt đối không bao gồm Thiên Sắc!

Cho nên, khi Bình Sinh thấy tiểu tử Lôi Lôi cứ bám lấy Thiên Sắc cả ngày, như hình với bóng từng giờ từng phút, thậm chí ngủ cũng phải nằm cùng Thiên Sắc thì mặt Bình Sinh lập tức sầm xuống. Mà tiểu tử Lôi Lôi chẳng biết là không hiểu chuyện hay là cố tình khiêu khích, khi ngủ thằng bé cứ ôm chặt cánh tay Thiên Sắc không chịu buông ra, khiến Bình Sinh hận không được, buồn không xong đành ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ không nói nên lời.

Vất vả lắm mới có một đêm Lôi Lôi đi ngủ sớm, Thiên Sắc ngủ cùng với nó, Bình Sinh cho rằng đó là thời cơ tốt bèn kéo kéo Thiên Sắc, mở bàn tay đang níu chặt tà váy Thiên Sắc của Lôi Lôi, hắn định ôm Thiên Sắc về Tử Vi điện âu yếm một phen. Nhưng không ngờ, khi Bình Sinh vừa mới bế Thiên Sắc khỏi giường thì Lôi Lôi đã tỉnh lại…

Thằng nhóc con kia bình thường lời nói cử chỉ không giống trẻ con, thế nhưng lúc đó lại giả vờ ngây thơ vô tội, bé bĩu môi, mắt rưng rưng, uất ức vô hạn lên án: “Mẫu thân có phụ quân rồi thì không cần Lôi Lôi nữa…” Vừa dứt lời, thằng bé hít mũi, bĩu môi ra, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Vì khuôn mặt và tính cách của Lôi Lôi cực kỳ giống Thanh Huyền nên Thiên Sắc chiều thằng bé nhất. Hơn nữa, trước mặt Thiên Sắc, Lôi Lôi rất thông minh, thằng bé không giống Nha Nha hay đi cùng Hoa Vô Ngôn và các vị sư bá sư thúc vô liêm sỉ gây ra một đống tai họa, cũng không giống Miêu Miêu cứ ba lần bảy lượt bị Bạch Liêm đen mặt ném về Tử Vi viên, cho nên Thiên Sắc chiều thằng bé đến mức muốn gì được đó. Bây giờ, thấy bảo bối trong lòng mình khóc lóc thương t


XtGem Forum catalog