chưa xong, sao lại vội vã chọn vải rồi đi liền? Lão Triệu Phú Quý kia còn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, chưa tìm ra kẻ sát hại Cổ Huệ Nương, mục đích giết người cũng chưa biết rõ, chẳng lẽ sư phụ tính không xen vào nữa ư?
Cậu đang buồn bực suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy phía trước ồn ào, ngẩng đầu lên —
Một người đàn ông quần áo cũ nát, yếu ớt, có vẻ như bị bệnh nặng. Thân thể rũ xuống, dựa vào trước cửa tiệm thuốc, khom nửa người đau khổ cầu xin: “Trần đại phu, xin ngài thương xót, cho ta nợ ít tiền thuốc! Khi nào có bạc, ta lập tức đưa sang cho ngài!”
Dường như không muốn gặp người đàn ông này, Trần đại phu chẳng kiên nhẫn, vẻ mặt chán ghét muốn đuổi y đi, nhưng sợ bẩn tay mình liền xách cây chổi bên cạnh xua đuổi: “Mau đi đi, người ngươi máu mủ dơ bẩn, chẳng biết từ viện kỹ nam nào đến, đừng làm dơ bẩn tiệm thuốc của ta, khiến bệnh nhân của ta sợ chết khiếp!” Thấy người đàn ông kia bị đánh mấy chổi vẫn không chịu bỏ đi, Trần đại phu càng giận dữ, cầm chổi nhắm thẳng vào mặt y, mắng xối xả: “Mau cút đi, đồ kỹ nam không biết xấu hổ, ta không trị bệnh hoa liễu cho ngươi!”
Người đàn ông kia trúng mấy chổi, khóe môi rỉ máu. Thấy hy vọng tan biến lại ở trước mắt bao người, y cúi thấp mặt, sắc mặt như tro tàn trở thành trắng xanh, khó khăn bước từng bước xuống bậc thềm của tiệm thuốc. Y đi đến chỗ nào, mọi người chỗ đó đều tránh xa.
Thấy bóng dáng và giọng nói của người đàn ông kia rất quen thuộc, Thanh Huyền ngây ra. Đột nhiên đặt mấy cây vải ở ven đường vội vàng bước tới, đuổi theo người đàn ông phía trước. Khi thấy rõ khuôn mặt y, cậu sững sờ cả người!
“Vân Xuyên công tử? !”
Thanh Huyền kinh ngạc kêu lên!
Hết chương 14
Chương 15
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Duyên kiếp này,
Hẹn kiếp sau!
Biển thắm nương dâu
Nguyện cùng năm tháng….
Công tử Phó Vân Xuyên nổi danh hàng đầu của viện kỹ nam năm đó, vậy mà bây giờ đây chỉ có thể dùng những từ già cả, tàn tạ, xuống sắc để hình dung. Không nói đến thân hình lọm khọm và làn da trắng bệch bủng beo giống như hoa tàn cỏ úa vào đông, ngay cả khuôn mặt tuấn tú làm vạn người mê kia cũng hoàn toàn thay đổi, đuôi mày khóe mắt không còn chút sức sống, bên môi là những vết thương lở loét, khiến y nhìn giống quỷ. Tuy rằng cố gắng giấu bàn tay vào ống tay áo, nhưng cũng không thể che được mụn nhọt ửng đỏ, nhầy nhụa máu mủ trên mu bàn tay!
Bộ dạng này rõ ràng là mắc bệnh nguy kịch, hệt như cái xác không hồn!
Đương nhiên là Phó Vân Xuyên cũng nhận ra Thanh Huyền, nhưng ngoài sự ngạc nhiên như Thanh Huyền, y còn kinh hoàng và sợ hãi.
“Ngươi! Không phải ngươi đã —” y chỉ chỉ Thanh Huyền như đang nhìn thấy quỷ, môi lắp bắp, thân thể run rẩy không khống chế nổi, giống như lá cây lắc lư trong gió lạnh.
Thanh Huyền không nghe rõ Phó Vân Xuyên nói gì, chỉ buồn bực vì gặp lại người quen mà người ta không những không hề vui sướng mà còn có vẻ khiếp sợ như vậy, bèn bước lên đưa tay định đỡ y, hỏi thăm xem rốt cuộc là y bị bệnh gì. Nhưng sắc mặt Phó Vân Xuyên ngày càng khủng khiếp, lùi về phía sau trong vô thức, cuối cùng y chịu không nổi liền bỏ chạy!
Thanh Huyền càng cảm thấy kỳ lạ, nhìn về phía Phó Vân Xuyên bỏ chạy, cậu không hiểu nguyên nhân, nghĩ mãi cũng không ra đáp án thuyết phục. “Sư phụ?” Cậu quay đầu nhìn Thiên Sắc với ánh mắt cầu xin.
Cậu biết sư phụ là tiên, không thể can dự vào sinh lão bệnh tử của con người, một khi nhúng tay vào sẽ đảo lộn sống chết. Theo lời Diêm Quân địa ngục – tiểu sư bá Bạch Liêm thì chuyện này không tốt chút nào, cho nên sư phụ không bao giờ xen vào việc của người khác. Về chuyện xưởng nhuộm ở Triệu gia, là vì muốn giúp cậu tu thành tiên thân. Chẳng qua, cậu cảm thấy hành động và lời nói của công tử rất kỳ lạ, không chỉ xuất hiện ở cái trấn nhỏ xíu này mà còn rơi vào cảnh túng quẫn, khốn đốn, không biết là có ẩn tình gì. Trước đó, hình như cậu nghe Trần đại phu nói công tử mắc bệnh hoa liễu, lại càng thấy ngạc nhiên và hoang mang. Phải biết rằng năm đó, tiếng tăm Vân Xuyên công tử vang vọng khắp kinh đô, ngay cả vương công quý tộc muốn gặp cũng phải ôm vô số vàng bạc đến kiên nhẫn chờ.
Cậu muốn biết vì sao công tử lại biến thành bộ dạng này, thậm chí cậu còn hy vọng sư phụ có lòng từ bi giúp công tử chữa khỏi cái gọi là bệnh hoa liễu kia. Dù sao những năm tháng ở viện kỹ nam, công tử đối xử với cậu rất tốt, dù không bằng sư phụ nhưng không tệ chút nào. Bây giờ muốn lo chuyện bao đồng, nhất định phải xin ý kiến của sư phụ. Tất nhiên là nếu sư phụ không đồng ý, cậu sẽ bỏ ngay ý nghĩ này.
“Đi thôi.” Dường như biết sẽ có chuyện xen ngang, Thiên Sắc hơi nhíu mày, không còn cách nào đành thở dài bảo Thanh Huyền đuổi theo: “Trốn tránh cũng không giải quyết được gì.”
Thanh Huyền gật đầu, vội vã đuổi theo nhưng không quên ôm mấy cây vải ở ven đường. Mấy cây vải này do tự tay sư phụ chọn, tất cả đều dành để may quần áo cho cậu. Từ áo mỏng mùa hè cho đến áo bông mùa đông, tất cả đều được chọn lựa kỹ càng, mẫu mã kiểu dáng không hề giống nhau, sao cậu có thể làm mất, phụ lòng sư phụ được!
Phó Vân Xuyên mang bệnh trong người, lại thêm ho