o Tiên tôn ạ?”
Tử Tô lạnh lùng hừ, nàng ta quay đầu liếc xéo, thần sắc tràn ngập vẻ khinh thường còn thoáng hiện chút lửa giận, đến cả hơi thở cũng không đều đặn. Nàng ta khẽ xùy: “Ngoại trừ ả, còn ai dám kiêu căng như thế, đến cả Chưởng giáo cũng không xem ra gì!?”
Tiểu tiên đồng kia nuốt nuốt nước miếng, càng thêm kính sợ: “Nghe nói sư cô tu vi thâm hậu, pháp lực vô biên, năm xưa người từng liên thủ với Chưởng giáo phong ấn Bách Ma Đăng, là truyền thuyết trong Tiên môn!” Dừng một lát, tiểu tiên đồng liếc nhìn vào trong, ngữ điệu càng thêm tôn kính ngưỡng mộ: “Sư cô chắc chắn được xem là nữ Tiên tôn lợi hại nhất trong thiên hạ rồi.”
“Là vì người ta lợi hại, cho nên người ta biết rõ trong Ngô Cư chỉ có một phòng ngủ, thế mà người ta không xem ai ra gì công khai ở cùng đồ đệ mình, người ta căn bản chẳng xem chúng ta ra gì.” Tử Tô lơ đãng nghiêng đầu nhìn tiểu tiên đồng kia, nàng ta hơi nhếch khóe môi nở nụ cười nhạt, ngữ điệu mang theo vẻ giễu cợt và trào phúng, sự khinh thường hiện rõ trong đôi mắt. Cuối cùng, nàng ta cúi đầu xuống, híp mắt lại khẽ mắng: “Quả là một đôi cẩu nam nữ làm tổn hại thuần phong mỹ tục.”
Dù nàng ta nhỏ giọng mắng thầm, nhưng nam tử núp ở chỗ tối vẫn nghe thấy rõ, người đó lập tức hiện thân khẽ quát: “Tử Tô, cẩn thận lời nói và việc làm! Nói thế nào đi nữa, người cũng là sư muội Chưởng giáo, cho dù người có làm gì sai cũng không tới lượt ngươi chỉ trỏ mắng nhiếc.” Nam tử kia nét mặt hững hờ, thần sắc không hài lòng, y cất tiếng cảnh cáo: “Kéo căng da mặt của ngươi ra, cúi đầu xuống, đừng có mở miệng! Nếu còn ăn nói lung tung nữa, cẩn thận việc này lọt vào tai Chưởng giáo, người sẽ phạt ngươi chép quyển ‘Bắc đẩu bản sinh kinh’ một vạn lần!”
“Ngọc Thự, nếu ngươi không vừa mắt thì đến trước mặt sư phụ tố cáo ta đi!” Tử Tô ngẩng đầu liếc xéo nam tử kia, nàng hừ mũi: “Đôi cẩu nam nữ này dám làm chuyện đó, chẳng lẽ còn sợ người ta đàm tiếu sau lưng sao?” Dứt lời, nàng ta không thèm quan tâm những người đứng đó mà nghênh ngang bỏ đi.
****************
Đêm đó, phòng khách hậu viên của Ngọc Hư Cung đèn đuốc sáng ngời, ngọn đèn ấm áp tỏa ra ngoài hành lang chiếu lên hàng lan can, mái hiên và bậu cửa cũng không thể xóa đi vẻ nghiêm trang ở nơi đây.
“Sư phụ.” Tử Tô vừa bước vào phòng lập tức trông thấy vị sư phụ vẫn luôn cao cao tại thượng của mình, nàng ta khẽ gọi một tiếng. Nhưng khi nàng ta bắt gặp Ngọc Thự đứng bên với sắc mặt bình thản, trong phút chốc nàng ta hung dữ trừng mắt liếc y, nàng ta nghi ngờ y đã mách lẻo với sư phụ.
“Tử Tô, Ngọc Thự báo sư cô của con đã đến rồi.”
Phong Cẩm theo thói quen khẽ nhíu mày, động tác này khiến ấn đường của y hơi hằn vết, tuy giọng nói ẩn chứa sự thất vọng rõ ràng, nhưng y đứng đó với khuôn mặt gầy gò yên ả không hề dao động tựa như một dòng suối bị nhân thế lãng quên, giọng nói điềm tĩnh trầm thấp ấm áp như âm thanh giữa chốn non xanh nước biếc: “Vì sao tới giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng sư cô của con?”
“Hồi bẩm sư phụ, sư cô nói người mệt mỏi.” Tử Tô bĩu môi, vẻ khinh thường hiện rõ trên nét mặt: “Sư cô đã cùng tiểu đồ đệ của sư cô đến Ngô Cư ngủ rồi.” Tử Tô hừ lạnh khinh thị, nàng ta mang theo tâm trạng ác độc cố nhấn mạnh chữ “tiểu đồ đệ” và “ngủ”, cố ý đem việc mập mờ vốn không thể giải thích rõ kia bôi càng thêm đen.
Quả nhiên, vừa nghe được tin tức đó, nét mặt ngàn năm bình thản của Phong Cẩm trong phút chốc thoáng qua chút âm u.
“Nếu đã nghỉ ngơi rồi, vậy để ngày mai sư phụ đến bàn bạc với sư cô con vậy.” Thầm thở dài, Phong Cẩm quay mặt đi, đôi mắt bình tĩnh cơ trí chăm chú nhìn chiếc đèn lưu ly khi mờ khi tỏ. Đôi mày chạm tóc mái chậm rãi nhíu lại, lời nói bình thản, lạnh nhạt tựa như tất cả mọi chuyện đều đúng như dự đoán của y.
“Sư phụ, sư cô biết rõ người có chuyện quan trọng cần bàn bạc, vậy mà sư cô lại tỏ thái độ không nóng không lạnh, dầu muối đều không tiêu, rõ là cố ý làm cao mà!” Tử Tô nhận thấy trong lời của sư phụ có vẻ dung túng và nhân nhượng, nên bất mãn lên tiếng, đến cả ngữ điệu cũng nồng mùi chế giễu, châm chích: “Theo con thấy, là sư cô biết sư phụ tu dưỡng tốt sẽ không thèm so đo, cho nên sư cô mới trắng trợn không nể nang người!”
“Tử Tô, con lui xuống trước đi.” Đôi mắt khẽ khép hờ của Phong Cẩm chợt mở choàng, y khẽ chớp chớp mắt che giấu đi đau thương như vò xé tâm can. Dù rằng, vẻ vắng lặng và hoảng hốt toát ra từ đáy mắt sâu không bến bờ kia nhanh chóng biến mất, nhưng giọng nói trầm thấp tựa như gấm vóc của y cũng bất giác trầm thấp lặng lẽ: “Ngày mai vi sư sẽ đến tìm sư cô của con.”
“Sư phụ, người thật sự để mặc ả và tên tiểu nam sủng kia không kiêng nể ai ở trong Ngô Cư ư, tại sao chứ?” Bắt gặp dáng vẻ sa sút cô đơn của sư phụ, ngọn lửa giận âm ỉ trong lòng Tử Tô bùng cháy, nàng ta không nén nổi cất tiếng tranh cãi: “Nếu là ngày thường thì thôi đi, nhưng bây giờ sắp tới ngày mùng năm tháng năm, sư tôn sẽ xuất quan ngay, các vị tiên hữu sẽ đến tham dự Trường Sinh yến của sư tôn. Ả là nữ đệ tử thân truyền duy nhất của sư tôn, vậy mà không màng đến thân phận làm chuyện mất thể diện như vậy, ả khiến cho