cần bàn bạc với sư cô.”
Thiên Sắc là người từng trải, thứ gì mà chưa từng gặp qua, nàng sao lại không nhận ra nữ tử trước mắt này tính tình thế nào?
“Ta đi đường xa mệt mỏi, không có hứng uống trà.”
Khuôn mặt ngàn đời băng sương của Thiên Sắc vẫn không hề thay đổi, khóe môi thoáng nét cười trào phúng, nàng cũng chẳng thèm quan tâm đến vẻ thân thiện và khách sáo dối trá của Tử Tô. Nàng ném một câu trả lời lạnh lùng, đẩy người khác ra xa ngàn dặm: “Còn việc bàn chuyện quan trọng cũng không cần đâu. Ngươi hãy chuyển lời đến sư phụ của ngươi, giờ y đã là Chưởng giáo Thần Tiêu phái, tất cả mọi chuyện đều do y tự định đoạt, ta không có quyền cũng không có hứng can thiệp.”
“À…” Gặp phải những lời thẳng tuột không hề khách sáo của Thiên Sắc, nụ cười của Tử Tô cứng đờ. Nàng ta bực bội trong lòng nhưng lại không tiện phát cáu, chỉ đành gượng cười, miễn cưỡng lên tiếng che giấu sự tức tối trong lòng: “Nếu sư cô thấy đường xa mệt mỏi, vậy xin mời sư cô đến Ngô Cư nghỉ ngơi trước.”
Thiên Sắc gật đầu, không thèm khách sáo với nàng ta nữa, nàng dẫn đầu bước vào Ngọc Hư Cung.
Ngô Cư là một tiểu viện Thiên Sắc đã ở lúc tu đạo ở Ngọc Hư Cung, cái tên Ngô Cư là bắt nguồn từ hai cây Ngô Đồng trồng trước sân. Thật ra, năm đó các sư huynh sư đệ cùng thế hệ đều ngủ chung một giường ở tẩm phòng, nhưng vì nàng là nữ đệ tử duy nhất của Trường Sinh Đại Đế, lại được sư phụ yêu quý nên mới có sân viện của riêng mình. Từ xa xa đã trông thấy hai cây Ngô Đồng xanh tốt um tùm ngoài cửa viện, Thiên Sắc chỉ cảm thấy quá nực cười. Hai cây ngô đồng đó là do Phong Cẩm tự tay trồng, nay vật vẫn còn đây mà lòng người đã khác, sao không khiến người ta thương cảm?
Tử Tô đi theo phía sau, lén lút nở nụ cười châm chọc ở một góc độ Thiên Sắc và Thanh Huyền không nhìn thấy, nhưng chỉ trong chớp mắt nàng ta bước đến trước mặt hai người rồi lại nở một cười thật tươi: “Tẩm phòng ngày xưa sư cô ở đã sớm được quét dọn, những thứ sư cô từng sử dụng vẫn còn nguyên, chưa ai động vào.” Nàng ta cố gắng kềm nén cảm xúc thực của mình, mặc dù trong lòng cực kỳ không mong gặp vị sư cô này, nhưng bề ngoài không thể không tỏ dáng vẻ khiêm tốn của một sư điệt: “Nếu sư cô cần gì cứ việc dặn dò ạ.”
“Làm phiền rồi!”
Thiên Sắc lời ít ý nhiều không hề khách sáo từ chối, cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng ta, điều này càng làm cho một kẻ luôn vênh váo kiêu căng như Tử Tô nghiến răng tức tối.
Sau khi đưa hai thầy trò Thiên sắc đến Ngô Cư, nàng ta âm thầm quan sát Thanh Huyền, sâu trong đáy mắt ẩn chứa vẻ xem thường và khinh bỉ, lòng thầm đoán:
Đây là tên đồ đệ nam sủng trong truyền thuyết của sư cô sao? Nhìn bề ngoài quả thật xuất chúng, khí chất cũng không tệ. Chỉ đáng tiếc thật quá non, vừa nhìn đã biết tên này là cái gối thêu hoa chả được tích sự gì.
Nhưng mà, việc này chả là gì cả, chẳng phải sư cô nổi danh là độc nữ dâm phụ sao, thật xứng với cái thứ gối thêu hoa đó, hai người họ chẳng phải đúng với câu nồi nào úp vung nấy sao? Chỉ có điều, uổng công cho người đã tu tiên đắc đạo gần cả vạn năm vậy mà có sở thích song hành song tu với một nam tử phàm trần, ấy thế mà năm đó lại còn muốn thành đôi thành cặp với sư phụ. Hừ không ngẫm lại ả xứng với sư phụ hay không!
Nghĩ đến đây, tâm tình Tử Tô bỗng tốt trở lại. Dù rằng trong lòng nàng ta vẫn coi khinh hai thầy trò Thiên Sắc, dù vậy nàng ta vẫn quan sát kỹ Thanh Huyền một lượt từ đầu đến chân, nàng ta còn cố ý hỏi: “Đúng rồi, sư cô, vị sư huynh này sẽ ở…” Dưới cách nhìn của Tử Tô, nàng ta gọi nam tử người phàm này một tiếng ‘sư huynh’ đã là khách sáo lắm rồi. Lẽ ra, với tuổi của hắn làm con cháu, nàng ta còn chê quá trẻ.
Đáng tiếc, nàng ta không thể ngờ, Thanh Huyền không đơn giản như nàng ta vẫn tưởng, vừa rồi ánh mắt ngấm ngầm khinh bỉ được bọc ngoài vẻ mặt tươi cười khách sáo đã bán đứng bản tính nàng ta: “Không làm phiền sư muội nhọc lòng.” Thanh Huyền khuôn mặt cười nhưng lòng không vui, dù vậy thái độ bề ngoài cũng rất chu đáo. Hắn lập tức thuận nước xuôi thuyền tiếp nhận vị trí ‘sư huynh’ này: “Nếu sư phụ đã ở đây, ta cũng sẽ ở đây để tiện cho việc ăn uống, ngủ nghỉ hơn.”
Tử Tô vô duyên vô cớ bị người khác đè đầu cưỡi cổ, trong lòng đã thấy khó chịu. Nay còn nghe thấy hai thầy trò còn không hề e dè công khai ở cùng một chỗ, trong phút chốc một cơn tức từ trong bụng trào lên, nhưng lại không tiện bùng phát.
Thuận tiện hơn ư?
Hừ!
E rằng không phải để thuận tiện việc ăn uống ngủ nghỉ mà là để tiện cho hai người các ngươi làm chuyện vụng trộm xấu xa thì có!!!
Giỏi cho một đôi cẩu nam nữ không biết thẹn là gì!
Lên tiếng cáo từ một cách qua loa, Tử Tô xoay người bỏ đi, nàng ta sợ vào giây tiếp theo mình không thể giữ được vẻ mặt khách sáo kia nữa.
Tử Tô bước ra khỏi Ngô Cư, thuận tay đóng cánh cửa gỗ lại. Nàng ta bắt gặp một tiểu tiên đồng đứng chờ bên ngoài đang sợ hãi bước lên trước vài bước, tiểu tiên đồng thò đầu ngó nghiêng qua cánh cửa Ngô Cư, nét mặt vừa tôn kính vừa sợ hãi. Một lúc rất lâu sau, tiểu tiên đồng mới rụt rè hỏi: “Tử Tô sư tỷ, vị nữ Tiên tôn vừa nãy thật sự là sư muội của Chưởng giá