Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210423

Bình chọn: 7.5.00/10/1042 lượt.

hứ được.

Nếu có Quảng Đan sư thúc ở đây, người làm cầu nối cho hai người, có lẽ bây giờ sư phụ và sư cô có thể quay về bên nhau, ôn lại mộng uyên ương? Đáng tiếc, Bạch Liêm sư bá ở Cửu Trọng Ngục tính tình nóng nảy, kiêu ngạo. Nếu không phải sư cô đã đến Ngọc Hư Cung và Quảng Đan sư thúc tự mình đến mời, chỉ e Bạch Liêm sư thúc sẽ không thèm tới.

Ôi, chỉ còn ba ngày nữa sư tôn sẽ xuất quan, hy vọng Trường Sinh Yến lần này đừng xảy ra chuyện sơ suất, có thể thuận lợi hòa giải Cửu Trọng Thiên và Cửu Trọng Ngục thì càng hay!

Vốn đang khẽ xoa ấn đường để giảm bớt mệt mọi, nhưng càng xoa thì đầu càng đau đớn, Phong Cẩm khẽ vỗ thái dương, muốn áp chế tất cả cảm xúc, quay về thần thái lạnh lùng, bình thản ngày thường, nhưng y bất chợt cảm thấy thật…. lực bất tòng tâm.

“Việc này không cần quá nóng vội.” Y hạ thấp giọng, tiếng được tiếng mất, chẳng biết là đang an ủi bản thân hay là việc xảy ra ngày hôm nay đã nằm trong dự tính của y: “Dù sao, nàng cũng không thể chạy đi đâu ngay được.”

******

Mặc dù không quen với Ngọc Hư Cung như ở Yên Sơn, nhưng từ sáng sớm Thanh Huyền vẫn thuận lợi mang một ít nước đến để Thiên Sắc vẫn chép kinh thâu đêm suốt sáng rửa mặt chải đầu. Các tiên đồng trông thấy hắn dường như đều hơi sợ hãi. Không biết chúng là đang sợ cái gì, cũng may mà hắn luôn giữ nét mặt ôn hòa, hễ có bất cứ việc gì đều kéo căng mặt cúi thấp người nhẫn nhịn, cũng không có ai cố tình kiếm chuyện với hắn.

Khi Thiên Sắc chép kinh, hắn vẫn tiếp tục ở bên mài mực, mài mài mài. Bỗng nhiên một tờ phù chú màu vàng được xếp thành hình con hạc bay vào từ cửa sổ, tiếng hạc vỗ cánh vang lên theo từng nhịp, từng nhịp. Thanh Huyền vươn tay, con hạc giấy ngoan ngoãn bay vào trong lòng bàn tay hắn, mở giấy ra trên đó viết một hàng chữ nhỏ: “Thanh Huyền, đến Kỳ Lư đánh cờ đi! Chúng ta ở Ngọc Hư Cung làm đám người chơi bời lêu lổng, hết ăn lại nằm, chả có việc gì làm, đang chán chết đây!”

Thanh Huyền cười thấu hiểu, hắn biết con hạc giấy này là ai gửi đến, ngẩng đầu nhìn Thiên Sắc hỏi ý: “Sư phụ, Linh Sa sư thúc gọi con đến Kỳ Lư đánh cờ, người cũng đến đó nhìn xem, để khuây khỏa một chút.” Dứt lời, hắn thấy Thiên Sắc khẽ nhíu mày, dường như hơi trầm ngâm. Thanh Huyền bèn vươn tay tới giành lấy bút lông sói đang chấm mực trên tay nàng. “Người chép kinh cả đêm rồi, cho dù người không ngủ thì cũng nên dùng cách khác nghỉ ngơi thư giãn một chút. Nếu mệt mỏi quá sức, bất cẩn tổn thương tới mắt thì phải làm sao đây?” Tuy rằng lời lẽ thân thiết hợp lý hợp tình, nhưng khi hắn cất lời lại hơi hạ thấp giọng, xen lẫn trong từng lời là sự bất đắc dĩ, yêu thương, xót xa.

Quả thật, mấy năm qua, hắn theo sư phụ như hình với bóng, nhưng chưa bao giờ thấy nàng nhắm mắt nghỉ ngơi dù một khắc.

Cái gọi là kinh sám hối này chẳng biết là phải chép đến ngày tháng năm nào mới xong đây!

Bút lông sói bị giật mất, Thiên Sắc không thể chép kinh nữa, nàng đành lắc đầu than thở: “Thanh Huyền, ngươi càng ngày càng dài dòng lôi thôi.” Tuy rằng lúc này đây nàng muốn tránh mặt người nào đó, vì mắt không thấy thì lòng không phiền não, cho nên nàng không muốn ra khỏi Ngô Cư. Chỉ có điều, Thanh Huyền không quen thuộc Ngọc Hư Cung, nếu nàng không đi cùng, chỉ e hắn phải mất rất nhiều thời gian mới đến được Kỳ Lư xa xôi kia. Thiên Sắc quyết định sẽ dẫn đến Kỳ Lư rồi giao hắn cho cái kẻ mê cờ Linh Sa kia.

Tuy rằng lòng tốt và thương yêu bị xem là “dài dòng, lôi thôi”, nhưng Thanh Huyền chỉ khẽ cười. Hắn biết cũng chỉ mỗi sự lôi thôi dài dòng của hắn mới được sư phụ quản, nên mới có hành vi cử chỉ bất đắc dĩ như vậy. Ngẫm nghĩ một lúc, trong lòng hắn bỗng nhiên sinh ra sự ngọt ngào và mãn nguyện khôn tả.

Hai thầy trò dọn dẹp xong, vừa ra khỏi Ngô Cư thì đã trông thấy một nam tử thân hình cao to nhưng hơi gầy gò đang đứng dưới giàn hoa tường vi.

“Tiên tôn.” Nam tử kia vừa trông thấy Thiên Sắc, dường như y không giấu được vẻ vui mừng: “Đã lâu không gặp, người còn nhớ con không?” Y cúi mày rũ mắt đứng ở đó, từng hành vi cử chỉ tiến lùi rất có chừng mực, sau một thoáng cũng không còn vẻ gì là kích động tràn đầy nữa.

Tuy Thanh Huyền không biết nam tử này, nhưng cũng hiểu trong tình cảnh này giữ im lặng là thích hợp nhất.

Nét mặt Thiên Sắc không hề thay đổi, liếc nhìn y qua khóe mắt, nàng bỗng thấy y đã học được vẻ thâm trầm của Phong Cẩm mười phân vẹn mười rồi, trông thật chướng mắt. “Ngọc Thự, tuy rằng bổn tọa lòng mù nhưng mắt thì không mù.” Nàng không khách sáo mở lời, giọng nói lãnh đạm hững hờ và bình thản, dung nhan vốn lạnh lẽo vì vậy mà có nét tàn khốc.

Ngọc Thự là kẻ hiểu lòng người, sao lại không nhận ra trong lời Thiên Sắc ngập tràn sự châm chọc Phong Cẩm. Nhưng mà bây giờ đang thời buổi rối ren, y không tiện nhiều lời, chỉ mong có thể giúp ân sư của mình hoàn thành tâm nguyện, y bèn hạ giọng nhẹ nhàng: “Chưởng giáo Tiên tôn hy vọng có thể gặp người một lát, Chưởng giáo có việc quan trọng muốn thương lượng với người…”

“Ta và y không còn gì để nói, cũng không có chuyện gì quan trọng mà bàn bạc.” Không đợi y nói xong, Thiên Sắc lập tức lên tiếng, t


Ring ring