ếm kia đâm đến đau đớn, ngay cả tâm trí cũng căng thẳng, lo lắng không yên.
Thanh Huyền thấy sư phụ rơi vào tình huống xấu, lòng chợt tức giận. Nheo mắt lại, đôi mắt hẹp dài lóe sáng, mọi sự dịu dàng nơi đáy mắt đều trở nên sắc bén: “Nếu chưởng giáo sư bá có tâm, sư điệt bất tài, xin cả gan bêu xấu!” Khi Thiên Sắc không trả lời, hắn chấp nhận mọi sự khiêu khích, thoải mái bước lên, ngồi đối diện Phong Cẩm.
Tấm màn che cuộc tranh đấu thầm lặng rơi xuống.
Phong Cẩm vốn hy vọng mượn Thanh Huyền để giữ Thiên Sắc lại, cho nên ngay từ đầu cũng không xem Thanh Huyền ra gì. Còn Thanh Huyền lại một lòng muốn trút giận cho Thiên Sắc nên dốc toàn tâm toàn ý đánh cờ, chỉ muốn giết Phong Cẩm không còn manh giáp. Liên tục bị thất thế, Phong Cẩm mới phát hiện ra tiểu sư điệt này không phải hạng tầm thường, vội vàng tĩnh tâm, tập trung suy nghĩ cho ván cờ.
Theo nước cờ mà nói thì Phong Cẩm và Thanh Huyền đều công thủ nhiều mặt, thận trọng. Đồng thời không quên tính toán, bày kế kỹ lưỡng, hai bên giằng co ngang tài ngang sức, khó phân cao thấp.
Đang lúc hai người đánh cờ khó phân thằng bại thì Tử Tô dẫn hai tiểu tiên đồng đến. Nói là Diêm Quân Bạch Liêm đã đến cửa Ngọc Hư Cung, nhưng lại cố ý châm biếm, khiêu khích nói Phong Cẩm là chưởng giáo Thần Tiêu phái mà không hiểu đạo đãi khách. Còn tuyên bố nếu không thấy Phong Cẩm đích thân ra đón tiếp thì y hắn lập tức hồi phủ.
Phong Cẩm và Bạch Liêm xưa nay vốn không hòa thuận. Trước đó là lúc bái sư học võ, Bạch Liêm vì chuyện Thiên Sắc trao tình cho Phong Cẩm nên làm mọi việc rối tung lên, Phong Cẩm không muốn sinh sự nên đã nhường nhịn. Sau đó vì một số nguyên nhân rắc rối và phức tạp, oán hận giữa hai người ngày càng chất chứa sâu sắc, từ sư huynh đệ đã sắp biến thành kẻ thù cả đời không nhìn mặt nhau. Bây giờ, vừa nghe tên Bạch Liêm, Phong Cẩm liền cảm thấy đau đầu.
Nhưng đau thì đau, y cũng không vội vã đi đón Bạch Liêm. Vì y hiểu rõ tâm tư Bạch Liêm, chỉ cần Thiên Sắc ở đây thì Bạch Liêm nhất định không rời khỏi nơi này. Hơn nữa, mặc dù Bạch Liêm ra vẻ tự cao tự đại ngay cửa Ngọc Hư Cung thì trong mắt người khác cũng chỉ là cố tình gây sự, nên Phong Cẩm quyết tâm ở lại, từ từ đánh cờ với Thanh Huyền.
“Không ngờ, ngươi tuổi còn trẻ tuổi nhưng kỳ nghệ không tệ chút nào.” Sau một nén nhang, vẫn là chưa phân thắng bại. Phong Cẩm nhướn đôi mày kiếm, giọng mang theo sự khen ngợi, nhưng đôi mắt hàm chứa sự sắc bén đến bức người: “Trên núi Côn Luân này, ngoại trừ Linh Sa có thể đánh cờ với ta nửa canh giờ thì ngươi là người đầu tiên.”
“Chưởng giáo sư bá quá khen.” Với lời khen ngợi này, Thanh Huyền không kiêu ngạo cũng không nóng nảy, chỉ bình thản nhìn Phong Cẩm. Đôi mắt rũ xuống đầy cung kính và cẩn thận, dù lửa giận thiêu đốt nhưng sắc mặt không chút sơ hở, lạnh nhạt đáp lời: “Thanh Huyền chưa đắc đạo, chỉ là một kẻ phàm nhân vô danh tiểu tốt, sao dám sánh vai với tiên tôn Ngọc Hư Cung.”
Vừa rồi khiến Thiên Sắc tiến thoái lưỡng nan, Thanh Huyền đã ghi hận Phong Cẩm, bây giờ lại đối xử với Bạch Liêm kiểu đó càng khiến Thanh Huyền bất mãn với y. Hắn hạ quyết tâm phải chiến đấu đến cùng với vị chưởng giáo sư bá quyền uy này.
“Trước khi đắc đạo thành tiên ta cũng là người phàm.” Mặt mày Phong Cẩm cứng lại, giọng điệu khách sáo, nét mặt trầm xuống, không rõ y đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy trong giọng nói dường như hòa cùng cảm xúc của bản thân, làm cho người ta vừa định tóm chặt lấy đã không thấy bóng dáng: “Nếu sau này ngươi toàn tâm toàn ý tu tiên, xóa bỏ thân thể phàm thai, nhất định sẽ có thành tựu, đừng nên khiêm tốn.”
“Nếu có thể may mắn tu thành tiên đạo hẳn là vận may của sư điệt.” Nghe nhưng lời của Phong Cẩm, Thanh Huyền chỉ cảm thấy như là đang tự quảng cáo bản thân trước mặt vãn bối, khiến người ta cảm thấy vô cùng ghê tởm, bèn lạnh nhạt đáp lại. Cuối cùng, hắn không thể chịu nổi nữa, nghiến chặt quai hàm, thốt ra những lời châm biếm: “Có điều là ngay cả khi xóa bỏ thân thể phàm thai cũng không nên vớt bỏ lương tâm.”
Phong Cẩm đang muốn đặt quân cờ trên tay xuống, thình lình nghe mấy câu này, đôi mắt thâm thúy liền liếc sang, trở nên lạnh lẽo: “Ngươi nói vậy là có ý gì? !”
“Xưa nay sư điệt nói năng xằng bậy, nếu có gì bất kính mong chưởng giáo sư bá trăm ngàn lần đừng để trong lòng —” Thanh Huyền ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh, giọng điệu từ tốn, tuy rằng rất cung kính nhưng không hề kiêu ngạo, nịnh bợ, cũng không chút bối rối. Tuy vậy, nghe kiểu nào cũng thấy có chút bất thường, không chỉ châm biếm mà còn ngầm chỉ trích: “Cũng trăm ngàn lần đừng tính toán chiếm ngôi giành chỗ!”
Những lời này giống như gai nhọn đâm thẳng vào mặt Phong Cẩm, khiến cho dung nhan của y lạnh lẽo như phủ đầy ba thước băng, đôi con ngươi trở nên tối tăm, buốt giá, không khí như đóng băng lại. Có điều, Phong Cẩm chưa tỏ thái độ thì Tử Tô đã nổi giận trước!
“Láo xược, thân phận ngươi là cái thá gì mà dám bất kính với sư phụ ta?” Tử Tô đứng bên cạnh, tức giận đến tím tái mặt mày, nhíu chặt mi, lập tức quát lên, giọng gay gắt lại rét buốt thấu xương. Sau đó quay đầu không chút do dự,
