Phong Cẩm, hắn thấy khó chịu bèn cố tình nhích dần đến, không sai một li vừa vặn cản mất tầm mắt của Phong Cẩm.
Phong Cẩm thấy thế không thể không lặng lẽ thở dài, cất bước nhanh chóng rời khỏi “Kỳ Lư”.
Hai thầy trò Phong Cẩm làm người ta đau đầu đã bỏ đi, lúc này Linh Sa mới chớp chớp mắt, ngồi xuống chỗ Phong Cẩm đã ngồi lúc nãy, y quan sát cẩn thận kết cục của ván cờ. Linh Sa phát hiện nhìn bề ngoài thì hai bên lực lượng tương đương, ngang sức ngang tài, nhưng trên thực tế quân cờ đen của Phong Cẩm đã dần có dấu hiệu tan rã. Y chậc chậc than thở, đang muốn mở miệng khen kỳ nghệ của Thanh Hyền đã tiến bộ rất xa, mà lúc này Thiên Sắc đã phủ đầu trách mắng Thanh Huyền.
“Thanh Huyền, lúc ở Yên Sơn ngươi có nhớ ngươi đã hứa gì với vi sư không?” Thiên Sắc chầm chậm đứng dậy, giọng điệu bình thản, khuôn mặt vốn đang ôn hòa lại dần chuyển sang nghiêm nghị lạnh lùng. Tuy là đang khiển trách nhưng ngữ điệu lại không quá mức nghiêm khắc.
Thiên Sắc giống như đang qua loa trách mắng Thanh Huyền, nhưng chẳng biết thế nào mà lại làm cho kẻ rảnh rỗi Linh Sa giật thót. Khoảnh khắc đó dường như vết thương cũ trên mông y lại bị cái roi mây không chút nể nang trong ký ức quất trúng một phát. Nhất thời y hoảng sợ nuốt nuốt nước miếng, bèn đem lời khen sắp vọt khỏi miệng và cả cái cổ đều rụt lại hết.
“Thanh Huyền không dám quên.” Thanh Huyền biết sư phụ hơi tức giận, nên vội vàng thu hồi sự đắc ý vốn có. Hắn cất tiếng lanh lảnh, nhấn từng chữ từng chữ rõ ràng: “Sư phụ từng dặn, cho dù có ai kiếm cớ khiêu khích cũng phải kiềm chế, nhẫn nhịn, không thể háo thắng hơn thua, gây chuyện thị phi.”
Nếu nghiêm khắc xem xét quả thật hắn đã vi phạm mệnh lệnh của sư phụ. Nhưng giờ khắc này, cả khuôn mặt và biểu cảm của Thanh Huyền là vẻ trầm tĩnh, nặng nề, không có quá nhiều vẻ xấu hổ, hối lỗi.
“Nếu không quên, tại sao vừa nãy ngươi chủ động gây hấn?” Thiên Sắc nghiêm mặt, đôi mắt lạnh lẽo như băng, vì câu trả lời thản nhiên của hắn mà càng thêm âm u.
Không phải nàng không biết Thanh Huyền cố tình kiếm chuyện với Phong Cẩm, thực tế vừa nãy đến cả nàng cũng hùa theo bất thình lình dằn mặt Phong Cẩm một chặp. Nhưng mà, nếu Thanh Huyền có cơ hội ở lại trên Côn Luân tu tiên ngộ đạo, đương nhiên sẽ phải đối mặt với nhiều lời đồn đãi nhảm nhí hơn. Nếu hắn không thể nhẫn nhịn, kiềm chế tính nết, chỉ e cuối cùng hắn lại sẽ rơi vào tình cảnh của Bạch Liêm.
Ngày xưa Bạch Liêm cũng là người kiêu ngạo, nóng tính không biết nhẫn nhịn, mới khiến cho các vị sư huynh đệ tránh được thì tránh sao? Thế nên rốt cuộc, y vì bất bình thay nàng trút giận, lại bị miệng người đời đổ lên đầu một cái tội vô căn cứ.
“Thanh Huyền phạm sai lầm, nếu sư phụ muốn phạt, Thanh Huyền cam lòng chịu phạt, không còn gì để nói.” Ở bên này, Thanh Huyền không hề biết điều Thiên Sắc đang suy tư, hắn cúi đầu quyết tâm chịu phạt, không hề giấu giếm kể tất cả sự bất mãn trong lòng ra: “Nhưng mà, y thật khinh người quá đáng, cứ dùng sư tôn làm cái cớ. Y cho rằng sư phụ không thèm so đo nên cứ lấn tới, mưu đồ thâm hiểm, bụng dạ khó lường! Cục tức này sư phụ nhịn được, nhưng Thanh Huyền dù thế nào cũng không thể nhẫn nhịn!”
Thiên Sắc gần như sững sờ tại chỗ, đôi mi như cánh bướm khẽ run lên. Nàng không thể ngờ Thanh Huyền có thể trả lời bình thản như vậy, bình thản đến mức khiến nàng khó có thể phản bác. Bốn phía xung quanh nàng bỗng trở nên mơ hồ từng chút từng chút một, càng ngày càng tối tăm ảm đạm, nàng cảm thấy dường như có thứ gì đó dồn nén trái tim nàng, lại giống như có vô số giọt nước sôi bắn vào tim nàng, bỏng rát đến mức khiến tim nàng run lên đau đớn.
“Được rồi.” Im lặng một lúc lâu, nàng bất đắc dĩ nhắm mắt lại, để mặc sự thương cảm tựa như chiếc răng sắc bén gặm nhắm cõi lòng, khiến cho nỗi buồn và sự trống vắng trong tâm khảm càng thêm thê lương: “Dù sao vi sư cũng đã gánh thanh danh bao che ngươi, có truy cứu nữa cũng không còn ý nghĩa. Ngươi phải nhớ kỹ, sau này ở Ngọc Hư Cung phải khiêm tốn, cẩn thận, cung kính một chút, đừng lỗ mãng như ngày hôm nay nữa.”
Dứt lời, nàng xoay người bỏ đi. Thanh Huyền hơi sửng sốt, thấy Thiên Sắc không tức giận ngược lại còn tự thừa nhận mình quả thật đang bao che đồ đệ, hắn bỗng vui mừng, cao giọng đáp: “Thanh Huyền đã hiểu!” rồi lập tức cất bước đuổi theo.
Linh Sa vốn muốn dụ Thanh Huyền đánh cờ, hai người sẽ vui vẻ sát phạt mấy trận. Giờ thấy Thanh Huyền biến thành cái đuôi nhỏ bám theo Thiên Sắc bỏ đi, y nhất thời cuống quýt: “Thanh Huyền, con không ở lại chơi cờ với sư thúc sao!?” Y cất cao giọng, ngữ điệu mang theo vẻ buồn bã, đáng thương: “Sao con có thể đi như vậy chứ?” Cái điệu bộ kia trông kiểu gì cũng giống hệt thiếu phụ oán giận vì bị chồng bỏ một mình phòng không chiếc bóng.
Hứ! Linh Sa sư thúc, lúc nãy người khuất phục dưới uy quyền của Phong Cẩm, người không những bán đứng sư phụ mà còn mang bộ dáng người ngoài cuộc đứng hóng chuyện. Bây giờ người còn không biết xấu hổ mở miệng năn nỉ hắn ở lại đánh cờ.
Hừ!!! Còn lâu!!!!
Thanh Huyền quay đầu, nhướng cao đuôi mày, rồi khẽ cười: “Sư thúc, người tự dùng tay t