.
Nàng im lặng, từ từ cúi đầu rồi lại ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn chăm chú Phong Cẩm, đôi mắt ánh lên tia sáng rực rỡ thấu lòng người, nét mặt vốn bình thản chợt thoáng qua chút trăn trở tựa như đang cân nhắc điều gì đó. Lúc này, Thanh Huyền đứng bên cạnh nàng lại trở nên nhạy bén, lập tức lên tiếng, sóng mắt tràn đầy sự thản nhiên: “Chưởng giáo sư bá nói rất phải, sư phụ con đã ba ngàn năm chưa gặp Trường Sinh sư tôn, tối hôm qua còn khổ tâm suy nghĩ phải xin sư tôn chịu phạt như thế nào nữa kìa.”
“Thật không?” Phong Cẩm ngẩng đầu, mặt không chút thay đổi liếc Thanh Huyền, giọng nói lạnh nhạt, chỉ là hai ngón tay xiết chặt quân cờ ngọc đen, ngón tay thon dài càng làm tôn thêm quân cờ, dường như rất tao nhã: “Sư phụ ngươi vô cớ không tham dự yến tiệc Trường Sinh mấy lần, đúng là không giữ trọn hiếu đạo, cần phải nghĩ xem sẽ nhận lỗi thế nào đây.” Nói xong, ánh mắt tối tăm của Phong Cẩm chợt lóe lên lướt qua khuôn mặt bình thản của Thiên Sắc vài lần rồi biến mất.
Nếu theo những lời này thì không thể hiểu được cảm xúc ẩn chứa bên trong, nhưng khuôn mặt tuấn tú của y vẫn thoáng chút giễu cợt, không hề né tránh ánh mắt Thanh Huyền. Thanh Huyền cũng hiểu rõ, vị chưởng giáo sư bá danh tiếng lừng lẫy này vốn không xem hạng vô danh tiểu tốt như hắn ra gì.
“Đa tạ chưởng giáo sư bá quan tâm.” Thanh Huyền cười khách sáo, không biết là vô tình hay cố ý bước lên phía trước cúi người xuống, chặn phía trước Thiên Sắc, ngăn tầm mắt khó hiểu của Phong Cẩm lại, thản nhiên chẳng tốn chút sức lực, từ từ mỉm cười: “Bây giờ đã sắp đến tiệc Trường Sinh, chắc hẳn chưởng giáo sư bá rất bận rộn, đúng là không còn cách nào khác. Chuyện xin nhận tội, nhất định trong lòng sư phụ con đã có tính toán, người không cần phải lo lắng.”
Hắn vừa dứt lời, ván cờ kia cũng khéo kết thúc. Linh Sa giống như ngồi trên đống lửa, lật đật gom hết cờ trắng lẫn cờ đen cho vào hộp, vội vàng nhận thua: “Chưởng giáo sư huynh kỳ nghệ cao thâm, Linh Sa xin chịu thua. Hôm nay hẳn là sẽ có nhiều tiên hữu đến Ngọc Hư Cung, chúng ta giải trí thì dừng ở đây thôi.”
Các quân cờ chạm vào nhau, phát ra tiếng lách cách. Linh Sa quay đầu nhìn Thanh Huyền, bắt gặp đôi mắt nén giận của Thanh Huyền như là đang oán hận y, lập tức rụt cổ lại, mặt đầy ấm ức.
Không liên quan đến ta, ta cũng bị vạ lây thôi mà!
Nét mặt y đau thương, căm giận, dùng khẩu hình để nói rõ sự trong sạch của mình.
Có trời chứng giám, y biết Thanh Huyền đến Ngọc Hư Cung không quen biết ai, nên một lòng chờ mong để hàn huyên tâm sự, để xem thử Thanh Huyền chơi cờ tiến bộ như thế nào. Ai ngờ, y vừa mới biến lá bùa thành hạc giấy đưa tin không lâu thì Phong Cẩm đến mà chẳng báo trước, còn vô cùng bình thản nói là muốn hàn huyên với y. Tiến hay lùi cũng khó xử, từ chối thì không tiện đành phải chịu đựng đánh cờ với Phong Cẩm. Không ngoài dự đoán, Thiên Sắc và Thanh Huyền vừa đến thì đã chui đầu vào lưới, nghe mấy lời này của Phong Cẩm!
Nói thật là, Linh Sa chưa từng đánh ván cờ nào giống lên núi đao xuống biển lửa như thế này, khổ sở lắm mới chịu đựng được đến giờ. Tốt nhất là y nên tự giác nhận thua sớm, kiếm cơ hội chuồn đi là tuyệt nhất.
Y thừa nhận hành vi bo bo giữ mình, nhưng mấy chuyện liên quan đến tình yêu nam nữ kiểu này, tránh được bao nhiêu thì cứ tránh đi!
Phong Cẩm đương nhiên nhìn ra mọi hành động, lời nói của Thanh Huyền đều bảo vệ cho Thiên Sắc, chỉ nhíu mày lạnh nhạt lên tiếng: “Nếu Linh Sa sư đệ có chuyện quan trọng thì làm đi. Ta nghe nói lúc nào Thanh Huyền cũng đánh cờ với đệ, có lẽ kỳ nghệ cũng không tệ, hôm nay để ta mở mang tầm mắt một phen.”
Nói xong, y ngẩng đầu nhìn Thanh Huyền chằm chằm, khóe môi hơi nhếch, sắc mặt khó nhìn thấu nhanh chóng bao phủ trên khuôn mặt tuấn tú. Đôi mắt đen thẳm lóe lên những đốm lửa nhỏ, giọng nói trầm thấp mang theo sự khiêu khích: “Thanh Huyền, ngươi có đồng ý đánh cờ với ta không? !”
Hỏi kiểu này, đừng nói Thanh Huyền mà ngay cả Linh Sa cũng trợn tròn mắt.
Tuy rằng những lời này Phong Cẩm dành cho Thanh Huyền, nhưng Thiên Sắc biết mọi sự khiêu khích đều hướng về mình. Nàng cũng biết một khi đã lên Tây Côn Luân sẽ không tránh khỏi những ân oán khi xưa của mình. Nếu để cho Thanh Huyền đánh cờ thì bản thân nàng không thể bỏ mặc, mà phải ở bên cạnh theo dõi từ đầu đến cuối.
Nói cho cùng, Thanh Huyền vì nàng mà oán hận Phong Cẩm, nếu vô tình nói sai lại gặp phải chuyện gì đó thì khó có thể sửa chữa được.
Nên tốt nhất vẫn là khéo léo từ chối.
Vì thế, không đợi Thanh Huyền nhận lời, Thiên Sắc liền lên tiếng: “Thanh Huyền thiên chất ngu dốt, kỳ nghệ vụng về, sao dám múa rìu qua mắt chưởng giáo sư huynh —”
“Sư muội, cần gì phải vội vã bao che cho ‘con thơ’ như vậy?” Dường như biết Thiên Sắc sẽ khéo léo từ chối, Phong Cẩm không nhanh không chậm ngắt lời nàng, khóe môi lại nhếch lên trong vô thức, đôi mắt mang theo sự gian xảo: “Chỉ là một ván cờ thôi, chẳng lẽ sư muội lo lắng ta cậy thân phận bắt nạt tiểu bối sao!?”
Một câu không nhẹ không nặng khiến Thiên Sắc không biết nên mở miệng như thế nào, chỉ cảm thấy khắp người bị những lời châm bi
