iểu cảm lạnh nhạt, ngữ điệu cũng rất hững hờ, y dùng giọng nói cứng nhắc đều đều mà cất tiếng: “Bạch Liêm không tin muội đã đến đây, nếu muội không xuất hiện, y sẽ lập tức quay về Cửu Trọng Ngục.” Dứt lời, ánh mắt y dần chuyển thành trang nghiêm, đến cả ngữ điệu cũng hơi lạnh lẽo băng giá: “Muội cùng ngu huynh đến đó xem sao.”
Chỉ vẻn vẹn cách xưng hô “ngu huynh” cũng có thể thấy được đây là một người cẩn trọng, khiêm tốn và rất biết chừng mực, tuyệt đối sẽ không vượt qua Lôi Trì dù chỉ một bước.
“Lần này muội về là muốn gặp sư phụ.” Thiên Sắc lạnh nhạt từ chối, trong con ngươi đen ánh lên chút lo lắng thoáng qua, nàng nở một nụ cười rất nhẹ rất hờ hững: “Còn những chuyện không liên quan, muội không lo nỗi.”
“Cho dù là vì sư phụ thì muội cũng nên lo chuyện không liên quan này.” Quảng Đan liếc nhìn Thanh Huyền lại đưa mắt nhìn nét mặt hững hờ của Thiên Sắc. Đuôi lông mày hơi nhướng lên, ẩn ý trong những lời y nói rất nặng nề, tuy rằng từng lời rất nhỏ nhẹ, lạnh nhạt, không hề có ý trêu cợt, nhưng Thiên Sắc chỉ thấy những lời này rất chướng tai: “Tốt xấu gì thì ngày xưa cũng là sư huynh đệ thân thiết như tay với chân, bây giờ như nước với lửa, tranh cãi ầm ĩ như vậy, chẳng phải là làm mất thể diện sư phụ sao?”
Thiên Sắc không đáp mà chỉ trầm mặc.
Thấy nét mặt này của Thiên Sắc, nụ cười nhẹ của Quảng Đan giờ hoàn toàn biến mất, khuôn mặt thanh tú của y không hề có chút cảm xúc. Nhìn Thiên Sắc, y lắc đầu, gằn từng tiếng thật chậm thật rõ ràng, ngữ điệu cũng nặng thêm: “Dù nói thế nào đi nữa, hai người đó bất hòa cũng là do muội, về tình về lý thì muội không thể không quan tâm mà xem như không thấy.”
Quảng Đan nói đến thế, là đã quả quyết bỏ qua tất cả các nguyên nhân khách quan khác mà đem tất cả trách nhiệm trút lên đầu Thiên Sắc. Thiên Sắc vẫn luôn im lặng, cúi đầu suy tư một lát. Nàng hiểu tính tình Bạch Liêm, bây giờ Quảng Đan đã phải nhọc công mời y đến, đương nhiên việc này có xu hướng lớn chuyện, nàng không tiện từ chối tiếp.
“Thanh Huyền, con về Ngô Cư trước đi.” Nàng thấp giọng dặn dò Thanh Huyền: “Vi sư đi một lát sẽ về.”
Quan sát biểu cảm nghiêm nghị của Quảng Đan, Thanh Huyền vốn muốn đi theo Thiên Sắc. Nhưng hắn hiểu tính tình của Thiên Sắc, nếu nàng đã dặn như vậy đương nhiên đã có ý định khác. Hắn cũng không định bám riết, nên chỉ hạ thấp giọng dặn dò: “Sư phụ, người nên cẩn thận một chút.”
******
Thiên Sắc rời đi, Thanh Huyền chậm rãi đi đọc theo con đường trở về Ngô Cư. Hắn đi rất chậm, vừa đi vừa suy đoán cảnh tượng lúc này ở ngoài cửa Ngọc Hư Cung, lòng có chút ngứa ngáy nhưng không thể không kiềm nén ý muốn xem náo nhiệt bên ngoài.
Nói đến cùng, đây là Ngọc Hư Cung, không phải là Đông Cực, nếu sư phụ đã dặn đi dặn lại hắn phải thận trọng từ lời nói đến hành động, vậy hắn phải khiêm tốn, nhún nhường một chút mới tốt.
Đang suy tư, khi hắn lơ đãng ngẩng đầu lên thì bắt gặp Tử Tô sắc mặt thâm trầm đứng trước sân. Ánh mắt ngập tràn phẫn nộ chằm chằm nhìn hắn của nàng ta, thật khiến người ta rùng mình.
Quan sát lời nói hành động của nàng ta thì xem ra đây là thiên kim đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, không chọc tới nàng ta thì tốt hơn. Thanh Huyền bước nhanh chân, định bỏ đi nhanh nhất có thể, nhưng đúng lúc này hắn lại nghe thấy một âm thanh lạ lùng đáng lẽ không thể xuất hiện.
Mấy năm nay Thanh Huyền thu phục yêu ma không ít, phát hiện âm thanh lạ lùng, theo bản năng hắn đột ngột dừng bước, ngã người về sau, hắn cảm nhận được có thứ gì đó lướt chóp mũi mình sát rạt! Đợi đến lúc bình tĩnh lại mới phát hiện trước mặt hắn có một vệt cháy sém rất sâu, giống như bị lửa lớn liếm qua. Nếu hắn không tránh kịp chỉ e vệt cháy sém kia đang nằm trên người hắn.
Kẻ đầu sỏ không thể nghi ngờ gì, chính là cái roi đỏ nhỏ dài trong tay Tử Tô.
Hắn còn chưa muốn tính sổ, mà nữ tử này lại ra tay trước, muốn ỷ thế bắt nạt người khác à!
“Sư muội, rốt cuộc ngươi muốn gì!?” Hắn không vui nhướng mày, đầu mày hơi nhíu lại, bắt nguồn từ lễ phép, hắn không thể không nén giận, nhẫn nại hỏi.
“Nghe kể năm xưa sư cô đã quét sạch đám ma tộc thiên binh vạn mã, đánh đâu thắng đó, không một ai đáng là đối thủ, mà sư huynh lại nhận được chân truyền của sư cô…” Tử Tô oán hận hơi nheo mắt lại, đôi tay nắm chặt chiếc roi đỏ, từng lời lạnh thấu xương. Nàng ta cố tình nghiến chặt răng khi gọi “sư cô” và “sư huynh, cũng không thèm che giấu mục đích thật sự của mình: “Hôm nay, Tử Tô muốn được chỉ bảo để có thêm chút kiến thức, mở rộng tầm mắt thôi!”
Đường đường là một cô nương, không rụt rè thì cũng thôi đi, thế mà còn mạnh mẽ như vậy ư!?
Thanh Huyền lùi ra sau một bước, không dám gật bừa. Hắn quan sát bốn phía, muốn nhân nhượng cho yên chuyện, nên hắn tính men theo đường vòng bỏ đi, không muốn trêu chọc nàng ta: “Tử Tô sư muội thứ lỗi, hôm nay ta không có hứng so chiêu với muội, ta đã hứa với sư phụ không gây chuyện ở Ngọc Hư Cung, muội tự mà giải quyết đi!”
“Tự mình giải quyết?” Tử Tô cắn răng, bật cười, vung roi trong tay lên, cất tiếng cực kỳ rõ ràng khiến người ta bất giác sởn gai óc: “Theo ta thấy, kẻ phải tự